Old school Easter eggs.
Mỹ Nhân Khó Gả

Mỹ Nhân Khó Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324033

Bình chọn: 10.00/10/403 lượt.

ấy cô ta hoài nghi Cung Khanh muốn gả cho Thái tử, Cung Khanh nói nàng chưa đính hôn, là vì chờ Quỳnh lâm yến.

Hiển nhiên, Thẩm Túy Thạch chính là con rể mà cô chọn đáng tiếc lại bị A Cửu hoành đao đoạt ái.

Nghĩ tới đây, liền hiểu ngay tại sao Cung Khanh tiến cung thường xuyên bị A

Cửu ức hiếp, đại loại là liên quan tới Thẩm Túy Thạch.

Hướng Uyển Ngọc liền thấy hả hê. A Cửu ngươi cũng có hôm nay, Công chúa cao quý thì sao, người ta không thích ngươi.

A Cửu hứng thú đến xem Quần ác yến của Tiết Giai, kết quả lại thấy người

trong mộng và tình địch hẹn hò, phẫn nộ không cần phải nói. Nếu không

phải trước mặt Thẩm Túy Thạch, cô ta chỉ muốn giáng cho Cung Khanh một

cái tát, nếu đã đồng ý không gặp hắn, sao còn bằng mặt không bằng lòng,

lén lút hẹn hò. Xem ra cô ta sống trong thâm cung, không thể ngăn được

hai con người này bí mật gặp gỡ.

Cô ta lớn tiếng hỏi Cung Khanh: “Tại sao ngươi lại ở đây?”

“Tiết tiểu thư mời ta và biểu tỷ đến xem trướng, vừa rồi còn có Kiều tiểu thư ngồi cùng.” Cung Khanh tình ngay lý gian, thấy rất phiền với việc bị

người hãm hại.

Trước mặt Thẩm Túy Thạch, A Cửu gượng gạo đè nén lửa giận, nghiến răng ken két, mặt cũng đỏ bừng.

Thẩm Túy Thạch là người có chí khí và kiêu hãnh, nhìn sắc mặt A Cửu, thêm

việc cô ta cài người vào phủ nhà giám thị, lòng liền bùng lửa giận. Giờ

phút này hắn đã hiểu, gọi hắn đến đây là một cái bẫy, nhưng người bị hại không phải hắn mà là Cung Khanh.

Nhìn A Cửu nói với Cung Khanh bằng thái độ đe dọa, ánh mắt ghen ghét, hắn

càng thêm chán ghét A Cửu, nhưng thân phận của cô ta như một quả núi đè

trên đầu.

Ngoài tức giận bất bình, hắn chẳng làm được gì, chỉ có thể trơ mắt nhìn ân

nhân bị cô ta bắt nạt, cảm giác bất lực khiến hắn thấy rất thất bại và

phẫn nộ. Nguyên nhân cuối cùng cũng chỉ vì hắn.

Nỗi áy náy trong lòng hắn biến thành phẫn nộ, nói với A Cửu: “Vi thần cáo lui.”

A Cửu nhìn bóng lưng hắn, giận đến tái mặt.

Hướng Uyển Ngọc không nhịn được cười thầm, A Cửu ngươi muốn gió được gió muốn mưa được mưa, nhưng trái tim một người nào có đơn giản thế.

A Cửu liền trút cơn giận lên Cung Khanh: “Cái đồ không có danh dự nhà

ngươi. Ngày đó trong cung ngươi đã viết thế nào, giờ đã vội quên, làm

trái với lời thề, có phải ta nên phạt ngươi đến Tử Vân Lâu úp mặt vào

tường sám hối, chép kinh chuộc tội.”

Cung Khanh nói: “Công chúa bớt giận, không phải ta nuốt lời, vừa rồi là có người cố ý dẫn Thẩm đại nhân đến đây.”

“Ngươi còn chống chế? An phu nhân, giải cô ta đến Tử Vân Lâu úp mặt sám hối, chép kinh chuộc tội.”

Cung Khanh cắn cắn môi, đáp: “Xin hỏi Công chúa, ngày đó ta đã viết gì?”

“Xuân miên bất giác hiểu.”

“Ta chỉ viết một câu thơ, chỗ nào nói không gặp, cớ gì Công chúa nói ta nuốt lời.”

A Cửu chán nản, không ngờ Cung Khanh lại biện luận được thế, đúng là không bắt bẻ được gì.

Cung Khanh cúi người thi lễ: “Công chúa bớt giận, thần nữ cáo lui.”

“Trướng của A Giai đúng là nổi bật đặc sắc, có thể nói là nổi nhất bờ Khúc

Giang.” Thái tử Mộ Thẩm Hoằng mang theo mấy thị tòng cấm vệ đi tới.

Cung Khanh nhìn thấy hắn, hơi có chút ngượng ngùng, nhún người hành lễ.

“Thật trùng hợp, Cung tiểu thư và Hướng tiểu thư cũng ở đây.”

A Cửu thấy hắn không tiện làm khó Cung Khanh nữa, hừ một tiếng, “Hôm nay tha cho ngươi một lần.”

Cung Khanh và Hướng Uyển Ngọc cáo lui rời đi. Đúng lúc ấy, Tiết Giai và Kiều Vạn Phương, cùng Hứa Cẩm Ca, Mạc Lâm Lang, Chương Hàm Kha đồng loạt

xuất hiện sau lưng An phu nhân, đều là những tiểu thư từng sống trong

cung Minh Hoa.

Tiết Giai ra vẻ bất ngờ: “Công chúa sao lại đến đây?”

Các giai nhân vừa sợ hãi lại vừa vui mừng, tiến lên bái kiến Thái tử điện hạ.

Giữa một đám oanh oanh yến yến, Mộ Thẩm Hoằng cao lớn nổi bật, phong tư tuấn nhã, nhưng chẳng chút thương hương tiếc ngọc, chỉ nhạt nhẽo nói miễn

lễ, rồi lại dửng dưng đi mất.

A Cửu nhìn Tiết Giai hừ lạnh một tiếng, đi vào trong trướng.

Tiết Giai đuổi theo, làm ra vẻ không biết gì, cười hì hì hỏi: “Công chúa làm sao vậy?”

“Tại sao ngươi mời cô ta đến?”

Tiết Giai biết ngay là nói Cung Khanh, liền cười hì hì trả lời: “Là Nhị ca muốn gặp cô ta.”

“Nhị ca ngươi rốt cuộc có biết cân nhắc hay không? Hắn đã hứa hôn với Hướng Uyển Ngọc, giờ còn muốn thế nào?”

“Đúng vậy, vì thế ta mới khuyên bảo, không cho hắn đến.” Nói đến đây, cô ta lại cố ý hỏi: “Công chúa sao lại mất hứng vậy?”

An phu nhân nói: “Vừa rồi tiện nhân kia lại gặp gỡ Thẩm đại nhân.”

Tiết Giai nói: “Công chúa, Thẩm đại nhân tài mạo như thế, ai không ái mộ,

huống chi Cung Khanh kia giờ đang tìm hôn phu. Nếu cô ta gả đi rồi, sẽ

không thể quyến rũ Thẩm đại nhân nữa.”

A Cửu im lặng không nói gì, lòng thầm nhủ rất chính xác, chỉ cần cô ta gả đi, Thẩm Túy Thạch sẽ không liên quan gì nữa.

“Ý của ngươi là ta phải thu xếp một hôn sự cho cô ta?”

Tiết Giai cười duyên dáng: “Công chúa là cô nương chưa xuất giá, sao có thể

làm việc như thế, không bằng để dì thu xếp. Không phải Công chúa rất

ghét cô ta sao, vậy hãy chọn cho cô ta một vị hôn phu vừa già lại vừa

xấu.”

“Đúng là ý hay.” A Cửu không nhịn được n