Teya Salat
Mỹ Nhân Khó Gả

Mỹ Nhân Khó Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324221

Bình chọn: 9.5.00/10/422 lượt.

giơ tới giơ lui dưới ánh mặt trời, để các phu nhân tiểu thư khác thấy cho rõ ràng.

“Hoàng huynh nói, chiếc nhẫn ngọc này dù đeo đã lâu, nhưng lại như có duyên

với Cung tiểu thư, vì thế đem tặng Cung tiểu thư, mong tiểu thư đừng chê là đồ cũ.”

Trước mặt bàn dân thiên hạ tặng quà nàng không nói, còn là tặng vật tùy thân

đã nhiều năm, đầu mọi người hiện ra vô số dấu chấm than, sau đó là im

lặng tuyệt đối, ah, thì ra là thế.

Còn nói gì mà “mong đừng chê là đồ cũ”, nguyên nhân chính ai nấy đều hiểu,

càng là đồ cũ, phần lễ vật này mới càng lộ ý không giống người thường,

hết sức mập mờ.

Cửu Công chúa đặt chiếc nhẫn bạch ngọc vào tay Cung Khanh, cười một tiếng đầy ẩn ý.

Cung Khanh xấu hổ, mặt đỏ bừng, khiến đóa hoa hồng phấn sau lưng phải buồn bã thất sắc.

Mặt Cung phu giờ đã tím hơn đóa “thanh long ngọa mặc trì”, lòng thầm băm nhừ Thái tử, ngươi nhất định phải rêu rao thế sao.

Chư vị tiểu thư vừa hâm mộ lại vừa ghen ghét, các phu nhân thầm viết một

dấu chấm hết trong lòng, được rồi, con gái ta không cần nghĩ đến chuyện

làm Thái tử phi nữa, từ ngày mai phải bắt đầu tính chuyện hôn nhân thôi, sang năm thì hạ màn hết rồi.

Cửu Công chúa đã đạt được mục đích, hứng thú thưởng thức mấy bồn mẫu đơn, rồi mới ung dung dẫn người rời đi.

Ông trời như ngại thiên hạ chưa đủ loạn, khi Cung phu nhân cùng các vị phu

nhân tiểu thư tiễn Cửu Công chúa đến cổng Thượng thư phủ, một cỗ kiệu

dừng lại, rèm gấm vén lên, một thanh niên ngọc thụ lâm phong bước xuống, không ai khác ngoài tân khoa Trạng nguyên Thẩm Túy Thạch.

Mắt Cửu Công chúa hiện lên sự ái mộ cùng niềm vui bất ngờ, vạn lần không

nghĩ tới, hôm nay lại gặp người trong lòng ở đây. Niềm vui bất ngờ trôi

qua, lại thấy đáy lòng buồn bã, hôm nay là sinh nhật Cung Khanh, trùng

hợp thế sao, hắn đến Cung phủ làm gì?

Bởi vì thân phận Công chúa, cô ta không làm chuyện thừa thãi, cũng không

ngại mà vòng vo, vì vậy lập tức hỏi thẳng: “Thật trùng hợp quá, lại gặp

Thẩm đại nhân.”

Thẩm Túy Thạch không kiêu ngạo không siểm nịnh đáp: “Hạ quan có việc đến bái kiến Cung đại nhân.”

Cửu Công chúa sao chịu tin, cắn răng nói với giọng chua chát: “Trùng hợp làm sao, hôm nay lại là sinh nhật Cung tiểu thư.”

Ai ngờ Thẩm Túy Thạch vừa nghe liền nói: “Nếu hôm nay là sinh nhật ân

nhân, vậy Thẩm mỗ xin cáo lui trước, chuẩn bị lễ vật xong sẽ quay lại.”

Dứt lời, chắp tay chào Cung phu nhân và Cung Khanh, lại khom lưng thi lễ với A Cửu, xoay người đi.

Hắn vốn là muốn thể hiện bản thân không biết hôm nay là sinh nhật Cung

Khanh, nhưng câu chuẩn bị quà lại thành khéo quá hóa vụng. Đối với một

người chưa bao giờ biết đến tình yêu, lòng chỉ nghĩ đến công danh sự

nghiệp, giờ đòi hắn hiểu tâm tư thiếu nữ lắt léo thì làm sao hắn làm cho được.

A Cửu càng thêm tức giận, quay phắt đầu lại, trong nháy mắt, một luồng sát khí đập vào mặt Cung Khanh.

Cung Khanh vượt qua ánh mắt lạnh lẽo của A Cửu, chỉ có thể thầm than sao hôm nay “may mắn” quá. Thẩm đại nhân đến lúc nào chẳng được, sao phải chọn

hôm nay? Lại còn quay về chuẩn bị lễ vật, chê ta gây thù chuốc oán chưa

đủ sao?

Nàng im lặng thở dài, đang xui xẻo thì uống nước mát cũng buốt răng.

Giữa bàn dân thiên hạ, A Cửu chỉ có thể đè nén nỗi tức giận trong lòng, sắc mặt tối tăm lên kiệu.

Đoàn người đông đảo rời đi.

Tất cả mọi người âm thầm thở phào nhẹ nhõm, Cửu Công chúa dù chỉ là một

tiểu cô nương chưa tròn mười sáu, nhưng tác phong ngang ngược tàn nhẫn

không ai không biết. Đứng gần cô ta luôn khiến người khác lo âu căng

thẳng, cô ta không chỉ khó hầu hạ, còn là người ác miệng, nếu làm cô ta

mất hứng, có mang lu ra cũng không đủ hứng câu chửi.

Thấy kiệu của Cửu Công chúa càng lúc càng xa, phu nhân Lại Bộ Thượng Thư Lưu thị tiến đến gần Cung phu nhân chúc mừng. Bà ấy vốn là người nhanh mồm

nhanh miệng, lại không có tâm tư gì, chỉ cho là Cung phu nhân vui mừng

quá độ mà nét mặt cứng ngắc như thế.

Cung phu nhân vội vàng nói: “Lưu phu nhân cả nghĩ, nào có chuyện đấy.”

Lưu phu nhân cười hì hì: “Cung phu nhân chờ tin vui đi.”

Các phu nhân khác dù không nhiều lời, nhưng đều dùng ánh mắt tán thành Lưu

phu nhân. Chư vị tiểu thư dùng ánh mắt bày tỏ sự hâm mộ ghen ghét. Vị

trí Thái tử phi vạn người hy vọng, lòng mỗi người coi như đã xác định.

Cung phu nhân lo lắng, lòng như bị một tảng đá đè lên, không vui được

một chút nào.

Chư vị phu nhân tiểu thư đều là những người tinh tường, thấy thần sắc mẹ

con Cung phu nhân chỉ cho là quá bất ngờ chưa lấy lại được tinh thần,

lần lượt cáo từ.

Giang Vương phi là người cáo từ cuối cùng, sau khi cùng Mộ Linh Trang lên xe ngựa, bà ấy thở dài: “Rốt cục lại chậm một bước.”

Mộ Linh Trang nói: “Đại ca mà biết không biết thất vọng đến thế nào. Một

chị dâu xinh đẹp dịu dàng như thế, cũng tại mẫu thân cứ chần chừ, giờ lỡ hết rồi.”

Giang thị nói: “Ta vốn định đề cập với Cung phu nhân vào Quỳnh lâm yến, ai

ngờ bà ấy cùng con gái về trước, chưa kịp mở lời. Sau đó Cung Khanh lại

bị tuyển vào cung cùng Công chúa làm lễ hội hoa, ai chẳng biết đó chỉ là cái cớ, Hoàng hậu muốn nhân đó chọn Thái