ỹ nhân thì sao, dung mạo tốt không bằng số mệnh tốt. Ngươi có thể tìm được một phu quân còn tốt hơn Thẩm Túy Thạch
không? Dù ngươi để ý hắn thì sao, chẳng phải trơ mắt nhìn hắn thuộc về
ta. Thứ tốt nhất chỉ có thể thuộc về ta, cả đời này ngươi đừng nghĩ đến
chuyện tranh giành với ta.
Đáng tiếc, hôm nay Cung Cẩm Lan chỉ dẫn theo Cung phu nhân đến dự tiệc, Cung Khanh căn bản không tới.
Sự đắc ý của A Cửu trở thành thất ý trong nháy mắt, ánh mắt khoe khoang hư vinh lặng yên buồn bã.
Nhìn thấy Cung Khanh thì không vừa mắt, không thấy Cung Khanh lại không hài
lòng, cảm giác như thiếu gì đấy, rất buồn tẻ, thật là phức tạp.
Kỳ quái ở chỗ, Tiết Giai cũng không đến, A Cửu càng cảm thấy đáng ngờ,
nghiêng người hỏi Triệu Quốc phu nhân: “A Giai không tới sao?”
“Nó ở chỗ bờ sông, nói là thỉnh các vị tiểu thư tiến hành Quần ác yến.”
“Quần ác yến là cái gì?”
Triệu Quốc phu nhân cười nói: “Không dùng lều trướng thông thường, dùng váy
thạch lựu làm trướng, nha đầu kia đúng là lắm trò quỷ.”
A Cửu vừa nghe liền có hứng thú, quay đầu nói với Độc Cô Hoàng hậu: “Mẫu hậu, con cũng muốn đi xem.”
Độc Cô Hoàng hậu nói: “Chờ cung yến kết thúc hãy đi.”
Lúc này, An phu nhân kề tai A Cửu thì thầm mấy câu.
Trong nháy mắt, A Cửu biến sắc, một ánh mắt u óan tức giận ném về phía Thẩm Túy Thạch.
Hắn vẫn giữ tờ giấy tiết đào Cung Khanh gửi, còn kẹp trong sách thỉnh thoảng nhìn một lần!
Nhìn vật nhớ người sao? Khanh khanh như ngộ sao?
Nghĩ tới cảnh tượng tình tứ đấy, lòng A Cửu nồng nặc ghen tuông.
Cùng lúc đó, ngoài vườn phù dung, bên bờ Khúc Giang, giữa các đình các bờ
sông bãi cỏ, khắp nơi đều là lều trướng. Trướng của Cung Khanh cách vườn phù dung không xa, ngay trước Tử Vân Lâu, vị trí đấy có thể thấy thuyền hoa trên sông, lại nghe thấy nhạc phường ca múa. Các năm trước, Cung
Cẩm Lan đều dẫn theo vợ con cùng đi dự tiệc, nhưng năm nay, bởi vì Tiết
Giai nói Tiết Nhị muốn gặp trong vườn phù dung, Cung Khanh liền không dự tiệc, để tránh bị Độc Cô Đạc dây dưa.
Hướng Uyển Ngọc cũng không muốn gặp lại A Cửu, cũng chỉ có vợ chồng An Quốc
công dự tiệc, Hướng Uyển Ngọc một mình tới bầu bạn với Cung Khanh.
Hai người ngồi trong trướng, ăn cơm trưa được chế biến tinh tế, lại pha một bình trà thơm. Chuẩn bị xem ca múa trên lầu Tử Vân Lâu.
Đúng lúc đấy, giọng Tiết Giai vang lên bên ngoài.
“Cung tỷ tỷ.”
Cung Khanh vội vàng đứng dậy đón chào, không chỉ có Tiết Giai, còn có Kiều Vạn Phương.
Tiết Giai hôm nay mặc xiêm y vàng nhạt, trang điểm tỉ mỉ, đeo khuyên tai là
một chuỗi trân châu, khi nói chuyện, chuỗi chân trâu lúc lắc càng tôn sự hoạt bát xinh đẹp.
Kiều Vạn Phương cũng phục sức rất đặc biệt, y phục có phần giống trang phục
cưỡi ngựa của người Hồ, càng tôn lên sự anh khí hào hùng, vóc người xuất chúng.
Tiết Giai hưng phấn cười nói: “Cung tỷ tỷ, muội và Kiều tỷ tỷ cùng làm một trướng chung, muốn mời tỷ tỷ ghé thăm.”
Hướng Uyển Ngọc cũng đi ra, cười nói: “Trướng của muội có gì đặc biệt?”
Bởi vì Triệu Quốc phu nhân đã nhờ người đến phủ cầu hôn, Hướng Uyển Ngọc tự nhiên xem Tiết Giai là em chồng tương lai, đối xử thân thiết hơn người.
Tiết Giai nhìn thấy Hướng Uyển Ngọc cũng ở đây, ngẩn ra trong một thoáng,
rồi lại nhanh chóng nở nụ cười ngọt ngào: “Hướng tỷ tỷ cũng ở đây.” Cô
ta không ngờ Hướng Uyển Ngọc cũng ở đây, xem ra kế hoạch phải thay đổi.
Cô ta nghiêng đầu cười khẽ: “Chắc chắc có chỗ đặc biệt, trướng cuả muội là độc nhất bên bờ Khúc Giang, không tin hai vị tỷ tỷ ghé qua sẽ biết.”
Vừa nói, cô ta vừa kề tai Cung Khanh thì thầm, cười hì hì nói: “Tỷ tỷ
yên tâm, Nhị ca dự tiệc trong vườn phù dung không đến đâu.”
Kiều Vạn Phương cũng nhiệt tình mời mọc: “Hai vị muội muội ghé thăm một chút đi, chúng ta còn mời cả nhóm Hứa tiểu thư, Chương tiểu thư. Mọi người
sống chung trong cung lâu vậy, thân như tỷ muội, sau này càng nên giữ
liên lạc thường xuyên.”
Hướng Uyển Ngọc cười nói: “Được, chúng ta ghé thăm một chút.”
Cung Khanh thấy Tiết Giai và Kiều Vạn Phương nhiệt tình không tiện từ chối,
Hướng Uyển Ngọc lại hứng thú hừng hực, đành cùng đi theo.
Quả nhiên, trên bãi đất cao bên bờ sông, có một lều trướng rất đặc biệt,
bích trúc làm cột, váy thạch lựu làm trướng, xanh đỏ đủ màu, xinh đẹp
nổi bật lại nhẹ nhàng, là điểm nhấn phong lưu nhã trí bên bờ Khúc Giang.
Cung Khanh cười khen: “Quả nhiên rất đẹp! Tiết muội muội thật sáng tạo.”
Kiều Vạn Phương phụ họa: “Tiết muội muội tâm tư linh hoạt, linh khí toàn
thân.” Lời này nịnh nọt có phần lộ liễu, trong cung Minh Hoa, hai người ở chung một gian, xem ra đến hôm nay quan hệ đã không tầm thường.
Nội thất trong trướng rất nhã nhặn. Trải thảm Tây Vực tiến cống, lại thêm
một tấm thảm thêu, nền màu bảo lam, thêu nước biếc hoa đào, vừa nhìn đã
thấy làn gió ấm áp, xuân ý dạt dào.
Bốn góc đặt lò hương, ở giữa đặt một bàn nhỏ bằng gỗ tử đàn, trên bàn la
liệt hoa quả, điểm tâm tinh sảo, còn có dụng cụ pha trà.
Tiết Giai ngồi xuống thảm thêu, cầm một ấm tử sa rót trà, lần lượt đặt trước mặt Cung Khanh, Kiều Vạn Phương và Hướng Uyển Ngọc, cười nói: “Đây là
trà Bích