của
hắn, phải yêu quý thứ hắn yêu quý. Coi ân nhân của hắn như ân nhân của
mình, hết lòng đối đãi, không được ức hiếp.”
A Cửu ngẫm lại thấy rất có đạo lý, liền gật đầu nói: “Được, em đồng ý.”
Mộ Thẩm Hoằng cười cười, “Mấy ngày nữa, đến tìm ta, ta sẽ cho biết phải làm thế nào.”
Tiệc hôm nay có một vị khách đặc biệt, là một tiểu thư có phong cách hoàng
gia lại hào phóng thân thiện, mọi người thầm so sánh cô ấy và A Cửu một
phen, lòng khen ngợi, vị này mới có phong thái nữ tử hoàng thất, còn A
Cửu kia, thật là một thiếu nữ dã man.
Mộ Linh Trang và chư vị tiểu thư làm quen rất nhanh, cô ấy vui tính lại
không kiêu kỳ, giọng nói có âm điệu mềm mại Giang Nam, vô cùng dễ
thương.
Hậu hoa viên đang lúc hân hoan, quản gia phái nha hoàn đi vào bẩm báo, Cửu Công chúa giá lâm.
Trong nháy mắt, hoa viên lặng ngắt như tờ, như chợt phủ một màn sương lạnh.
Cung phu nhân thất thần một phen, đây là lần đầu tiên Cửu Công chúa giá lâm
phủ đệ thần tử. Tuy nói là vinh quang vô thượng, nhưng rõ ràng có mùi vô sự bất đăng tam bảo điện. Chư vị phu nhân tiểu thư vội vàng ra khỏi
vườn mẫu đơn, chỉnh lý trang phục dung nhan, cung nghênh Cửu Công chúa
đại giá.
A Cửu dẫn theo mười mấy cung nữ nội thị, đội ngũ hùng hậu đi vào, người đầu tiên đập vào mắt là Cung Khanh.
Giữa một vườn oanh yến, nàng mặc một bộ xiêm y màu đỏ son, duyên dáng yêu kiều đứng trước hoa mẫu đơn, diễm lệ tuyệt trần.
Thật sự là rất xuất sắc, có thể nói là ngàn người mới có một, đứng đâu cũng nổi bật.
A Cửu thầm cười lạnh, ngươi nói xem mỹ nhân như ngươi liệu có lấy được chồng?
Dưới sự dẫn đầu của Cung phu nhân và Giang Vương phi, các phu nhân tiểu thư đồng loạt chào hỏi Công chúa điện hạ.
A Cửu phẩy tay, “Tất cả miễn lễ, cứ tự nhiên đi.”
Mọi người tạ ơn đứng dậy, nói thế nào cũng khó lòng mà tự nhiên cho nổi. A
Cửu liếc mắt đến Mộ Linh Trang, ngạc nhiên một chút, rồi mỉm cười:
“Ngươi về khi nào?”
“Hồi Công chúa, tối muộn hôm qua con bé mới tới kinh thành, định đầu giờ chiều vào cung thỉnh an Hoàng thượng và nương nương.”
A Cửu ồ một tiếng, “Xem ra sinh nhật Cung tiểu thư còn quan trọng hơn bái kiến phụ hoàng mẫu hậu.”
Mặt Giang Vương phi biến sắc, lòng thầm căng thẳng.
Mộ Linh Trang cười nói: “Công chúa sao lại nói vậy, buổi sáng là lúc hoàng thúc bận việc triều chính, Linh Trang không dám đi quấy rầy, định chờ
hoàng thúc hoàng thẩm nghỉ trưa xong mới đi bái kiến, nhân tiện ăn nhờ
một bữa.”
Lúc này A Cửu mới buông tha Giang Vương phi, quay đầu nhìn Cung Khanh cười cười.
Cung Khanh bị cười đến nổi da gà, xem ra lại muốn trả thù gây sự.
A Cửu nghiêng đầu, nhìn Cung phu nhân cười: “Hôm nay sinh nhật Cung tiểu
thư, sao Cung phu nhân không nói tiếng nào, cũng may hoàng huynh ta trí
nhớ tốt, cố ý phái ta mang quà sinh nhật tới tặng Cung tiểu thư, nếu
không thật là bỏ lỡ dịp này.”
Lời vừa nói ra, cả vườn lặng ngắt như tờ. Thái tử điện hạ nhớ rõ sinh nhật
Cung Khanh, lại còn cố ý phái Cửu Công chúa đi tặng quà!!! Ngay lập tức, lòng mỗi người rơi xuống ba dấu chấm than nặng trịch.
Cung Khanh quẫn bách đỏ mặt.
Chiêu này thật ngoài dự đoán, nàng vốn cho rằng A Cửu đến vì chuyện nàng và
Thẩm Túy Thạch gặp mặt tiết Thanh Minh, ai ngờ cô ta lại quăng ra một
quả bom thế này.
Một chuỗi dấu chấm than trong lòng Cung phu đã sắp tràn ra, vội vàng nói: “Sinh nhật tiểu nữ sao dám phiền Công chúa đại giá.”
Cửu Công chúa sai người hầu, “Mang lễ vật ra đây.”
Lập tức có hai tên nội thị bê một chậu mẫu đơn đến.
Cung Khanh thấy chậu mẫu đơn dường như từng thấy kia, lòng âm thầm kêu khổ.
Hắn thật sự tặng “sát cánh bên nhau”. Còn là để A Cửu gióng trống khua
chiêng mang đến, con người này thật sự rắp tâm hại nàng.
Tất cả mọi người cùng nhìn cây mẫu đơn, giữa những lá xanh là hai đóa hoa,
một đóa đã nở rộ, một đóa còn đương nụ, đỏ tươi rực rỡ, hồng nhạt kiều
diễm, như một đôi tình nhân quấn quít, tôn lên vẻ đẹp của người kia.
A Cửu chỉ ngón tay ngọc vào hoa mẫu đơn, nói với mọi người: “Chậu hoa này tên ‘sát cánh bên nhau’, chăm sóc ba năm, năm nay trổ hoa lần đầu,
hoàng huynh cố ý tặng Cung tiểu thư thưởng thức.”
A Cửu đặt biệt nhấn mạnh mấy chữ “sát cánh bên nhau”, lòng mỗi người lại
rơi thêm ba dấu chấm than. Lòng Cung phu nhân như bị giáng ba đòn sấm
sét.
Nhưng chuyện vẫn chưa chấm dứt tại đó.
“Hoàng huynh còn một món quà nữa.” A Cửu ra hiệu, một thị nữ phía sau trình lên một hộp gấm đang cầm.
Ánh mắt của mọi người đồng loạt đổ dồn về hộp gấm nhỏ kia, ánh mắt hiếu kỳ hừng hực.
A Cửu cầm hộp gấm, cười rất ác ý với Cung Khanh: “Cung tiểu thư, còn không tạ ơn.”
Rốt cục là hắn muốn rêu rao thế nào chứ! Cung Khanh âm thầm cắn răng, vượt
qua những ánh mắt như Bạo vũ lê hoa châm, xấu hổ nhận lễ vật, còn phải
trái với tiếng lòng nói tiếng tạ ơn.
A Cửu cười với Cung Khanh: “Ngươi mở ra xem lễ vật của hoàng huynh đi.”
Cung Khanh không thể làm gì khác hơn là đỏ mặt mở hộp gấm, thấy món đồ bên
trong thì đúng là ngượng ngùng muốn chết. Trong hộp là thủ phạm đã làm
rách váy nàng tối nọ.
Cửu Công chúa còn lấy chiếc nhẫn ngọc ra khỏi hộp,
