loa xuân núi Nam Hoa dượng ban thưởng, mời các tỷ tỷ nếm thử.”
“Đa tạ muội muội.” Kiều Vạn Phương nhấp một ngụm, khen: “Thật là trà ngon,
ta đã nghe nói từ lâu Bích loa xuân mọc trên vách núi Nam Hoa, một năm
chỉ thu hoạch được tám lạng trà. Đúng là nhờ phúc muội muội.”
Hướng Uyển Ngọc vừa nghe là Bích loa xuân trong truyền thuyết, vội vàng nhấp
một ngụm, quả nhiên vị trà thanh tịnh đẹp đẽ ngọt ngào thanh mát, không
giống bình thường. Cô ta không khỏi khen: “Đúng vậy, nhờ phúc muội muội, lần đầu tiên ta được thưởng thức trà ngon thế này.”
Tiết Giai cười nói với Cung Khanh: “Tỷ tỷ cũng nếm thử đi.”
Cung Khanh khẽ chạm môi, không cảm nhận hương vị gì cũng khen mấy câu. Thứ
nhất nàng đã uống Bích loa xuân ở chỗ Thái phi, cũng chẳng hiếu kỳ, thứ
hai, bị hãm hại trong cung, khiến nàng ăn uống gì cũng mang lòng đề
phòng, dù là Tiết Giai bề ngoài ngây thơ vô hại.
Kiều Vạn Phương nói: “A Giai, ta đi gọi Hứa tiểu thư và Chương tiểu thư, mọi người chờ một chút.”
“Vâng, tỷ tỷ đi nhanh về nhanh, chúng ta chờ.”
Kiều Vạn Phương đứng dậy ra ngoài.
Hướng Uyển Ngọc vì đã hạ quyết tâm gả cho Định Viễn Hầu, đối Tiết Giai càng
thêm thân thiết lấy lòng. Hai người trò chuyện với nhau thật vui vẻ, một lát sau, Tiết Giai nhìn ra ngoài, tự nhủ: “Sao bọn họ còn chưa tới,
muội đi xem đã, nhị vị tỷ tỷ chờ một chút.”
Dứt lời, cô ta nhấc váy ra ngoài.
Trong trướng chỉ còn Cung Khanh và Hướng Uyển Ngọc.
Cung Khanh lập tức cảm thấy sự khác thường, đây là trướng của Tiết Giai, chủ nhân vắng mặt, nàng và Hướng Uyển Ngọc ở đây có phải không ổn? Vốn dĩ
nàng cũng không có tính lấy lòng tiểu nhân đo bụng quân tử, nhưng trong
cung mấy ngày đã bị hãm hại mấy lượt, tự nhiên tâm lý cảnh giác hơn.
Nghĩ vậy, nàng nói với Hướng Uyển Ngọc: “Tỷ tỷ, chúng ta ra ngoài chờ thích hợp hơn.”
Hướng Uyển Ngọc chẳng thấy có chút không hợp nào, bởi vì lòng đã coi Tiết Giai là em chồng.
Cung Khanh không tiện đem khúc mắc trong lòng nói với Hướng Uyển Ngọc, chỉ
là trực giác không xác thực, nói ra là nàng đa nghi lòng dạ hẹp hòi, hơn nữa còn chọc ngoáy quan hệ chị dâu em chồng nhà họ.
Nàng đang suy nghĩ xem phải làm thế nào, ngoài trướng có tiếng người hỏi: “Cung tiểu thư ở bên trong sao?”
Cung Khanh vừa nghe là giọng Thẩm Túy Thạch thì sợ run, tại sao hắn lại đến, tại sao biết nàng đang ở chỗ này? Nàng vội ra khỏi trướng, nhún người
thi lễ: “Thẩm đại nhân.”
Thẩm Túy Thạch ôm quyền cười một tiếng, “Trướng của Cung tiểu thư thật sự rất độc đáo, vừa nhìn là tìm thấy.”
Cung Khanh cười nhợt nhạt: “Đây không phải trướng của ta, là của Tiết Giai tiểu thư.”
Thẩm Túy Thạch sợ run một phen, bởi vì khi kết thúc cung yến, hắn vừa ra đến cửa vườn phù dung, liền có một cô gái mặc quần áo nha hoàn tiếp cận hắn nói nhỏ: “Tôi là nha hoàn Cung phủ, tiểu thư nhà tôi chờ đại nhân trong trướng.”
Thẩm Túy Thạch vui vẻ trong lòng, đang định hỏi bờ sông nhiều lều trướng,
biết tìm ở đâu. Nha hoàn kia liền nói, trướng của Cung gia dùng váy
thạch lựu phủ lên. Thẩm Túy Thạch liền đi theo đường mòn bên ngoài vườn
phù dung đến trước Tử Vân Lâu, quả nhiên nhìn thấy một trướng rất nổi
bật, vì thế đi tới.
Nếu không phải trướng của Cung phủ, tại sao nha hoàn kia lại nói vậy? Còn
nữa, tại sao Cung Khanh lại hẹn hắn đến trướng của Tiết Giai? Thẩm Túy
Thạch mơ hồ cảm thấy có sự kỳ quái, liền nói: “Vừa rồi Cung tiểu thư có
phái người đi hẹn ta không?”
Cung Khanh nghe thế liền thấy không ổn, liền nói với Thẩm Túy Thạch: “Thẩm
đại nhân, thỉnh ngài đi trước một bước, đừng nán lại đây.”
Thẩm Túy Thạch dù không biết nàng có ý gì, nhưng nghe nàng nói thế liền chắp tay cáo từ.
Đúng lúc hắn xoay người định đi, Cung Khanh đột nhiên thấy choáng váng.
Thẩm Túy Thạch vội vàng đưa tay đỡ nàng, “Cung tiểu thư nàng làm sao vậy?”
Cung Khanh thấy rất kỳ quái, sao đột nhiên lại thấy hoa mắt chóng mặt thế
này, nàng gỡ cánh tay Thẩm Túy Thạch, trả lời: “Ta không sao.”
Đúng lúc đấy, tiếng ngọc bội leng keng đưa đến cùng làn gió thơm.
Thẩm Túy Thạch đưa mắt nhìn, chính là A Cửu cùng một đoàn cung nữ nội thị.
Hắn nhíu mày, che giấu bằng nụ cười êm dịu, lạnh lùng thi lễ: “Công chúa điện hạ vạn phúc.”
Cung Khanh nhún mình thi lễ, lòng nhủ gay go. Hiển nhiên, sự xuất hiện của
Thẩm Túy Thạch là có người an bài, để A Cửu “bắt quả tang” nàng và hắn
gặp gỡ.
Là ai gài bẫy nàng? Kiều Vạn Phương? Hay Tiết Giai?
Hướng Uyển Ngọc ở trong trướng, thấy A Cửu giá lâm, vội vàng ra ngoài hành
lễ. Ai ngờ vừa khom lưng liền thấy hoa mắt, nếu không phải Cung Khanh
kịp thời đỡ lấy thì Hướng Uyển Ngọc đã nhào vào người A Cửu.
A Cửu chẳng lòng dạ nào để tâm tới sự thất lễ của Hướng Uyển Ngọc, hung
hăng trừng mắt với Cung Khanh. Thật là to gan lớn mật nói không giữ lời, rõ ràng đã đồng ý không gặp Thẩm Túy Thạch nữa, lại lén hẹn nhau ở bờ
sông.
Tình cảnh này, kẻ ngu cũng nhìn ra. Hướng Uyển Ngọc rốt cục cũng hiểu, lý do gì A Cửu cứ nhằm Cung Khanh mà làm khó dễ, thì ra là thế.
Hướng Uyển Ngọc lại nhớ đến đêm Nguyên Tiêu, khi cô ta và Cung Khanh đổi xiêm y trong Đăng Nguyệt Lâu, lúc đ
