u nhân: “…”
Vài năm sau, đế hậu ngồi ở ngự hoa viên, nhìn một đám trẻ con chơi đùa trong bụi mẫu đơn.
Đại Công chúa Mộ Doanh thận trọng ngây thơ, Nhị Công chúa Mộ Huyên hoạt bát tươi tắn, tuổi còn nhỏ đã rất khả ái, nhất định sau này sẽ là một mỹ
nhân, tiểu Thái tử Mộ Minh tuấn tú phi phàm, tính tình bướng bỉnh. Ngoài ra còn có con trai của Nhạc Lỗi và Hoắc Hiển.
Dẫn đầu là tiểu Quốc cữu Cung Dự, chỉ hơn Đại Công chúa Mộ Doanh một tháng, nhưng toàn thân toát lên vẻ trưởng bối, rất ra dáng ông cậu. Mấy đứa
trẻ kia cũng rất nghe lời cậu, chỉ Mộ Minh bằng mặt không bằng lòng.
Hoàng đế nhìn con trai mình, thầm nghĩ: tiểu tử này rất giống ta hồi bé.
Trong mắt Hoàng hậu chỉ có hai con gái, nghĩ hai viên minh châu của ta, tương lai phải tìm phò mã thế nào mới xứng đáng?
Hoàng đế quay đầu thấy Hoàng hậu xuất thần, liền nắm tay nàng hỏi: “Khanh Khanh đang suy nghĩ gì vậy?”
“Thiếp đang nghĩ chuyện năm đó suýt nữa không lấy được chồng.”
Hoàng đế mỉm cười, cợt nhả: “Khanh Khanh muốn tính sổ sao?”
Cung Khanh hờn dỗi lườm hắn: “Thiếp muốn phòng ngừa chu đáo.”
“Khanh Khanh nói nghe xem nào.”
“Chớp mắt là con gái đến tuổi cập kê, không thể như thiếp đến lúc đấy mới
chọn rể, trong lúc vội vàng khó mà tìm được phò mã thích hợp, không bằng bây giờ chọn mấy ứng cử viên, thứ nhất có thời gian khảo sát, thứ hai
con gái có thể bồi dưỡng tình cảm.”
“Khanh Khanh nói rất đúng. Trẫm có ý này. Giờ đang cần chọn bạn học cho Thái
tử, nhân tiện chọn thêm mấy người, danh nghĩa là bạn học Thái tử, kỳ
thật là ứng cử viên phò mã.”
“Hoàng thượng nghĩ giống hệt thần thiếp, trong Quốc Tử Giám đều là con trai
quan tam phẩm trở lên, vậy hãy chọn từ Quốc Tử Giám.”
“Trẫm nghĩ nên chọn tất cả các bé trai có phẩm chất có tài học trong Quốc Tử
Giám, lập thành một Quốc Tử Thái Học, cho vào ở trong một cung thất ở
Đông Cung, tiện cho khảo sát phẩm hạnh tính tình.”
“Ý này của Hoàng thượng rất hay.”
Mười ngày sau, Quốc Tử Giám trình lên một bản danh sách.
Con trai Nhạc Lỗi – Nhạc Tranh Vanh, con trai Hoắc Hiển – Hoắc Diên, con
trai Thẩm Túy Thạch – Thẩm Tần, con trai Định Viễn Hầu – Độc Cô Trác,
con trai An Quốc Công – Hướng Minh Viễn, con trai Lại Bộ Thượng Thư –
Hứa Thượng. Những bé trai này Cung Khanh đều đã gặp, xuất thân không cần phải nói, tướng mạo đều là hạng nhất.
Nàng xem xong danh sách, đột nhiên nghĩ tới một người.
“Còn một người nữa. Là con trai Y Bằng Cử – Y Trăn, sinh cùng ngày cùng
tháng cùng năm với Huyên nhi Minh nhi, thông minh lanh lợi, tương lai
sánh với Huyên nhi nhà ta rất hợp.”
Hoàng đế cười phì: “Nàng thật quá lo xa, Huyên nhi mới mấy tuổi.”
Cung Khanh hừ một tiếng: “Thiếp mặc kệ, thiếp muốn xác định cho con gái thật sớm, không thể dẫm vào vết xe đổ của thiếp, mẹ thiếp năm đó vì lo nghĩ
cho một con gái muốn vỡ tim, thiếp có hai Công chúa, nhất định phải mưu
đồ từ sớm.”
Hoàng đế véo nhẹ mũi Cung Khanh, cười: “Kinh thành đệ nhất mỹ nhân khó gả là
vì trẫm nhòm ngó, không liên quan đến khả năng tìm chồng của nàng, nàng
tìm được mấy mối chẳng phải đều đổ bể.”
Cung Khanh dậm chân: “Được lắm, quả nhiên là ngài thông đồng với Thuần Vu Thiên Mục.”
Hoàng đế lập tức nghiêm mặt nói: “Là ý trời. Nàng xem nàng thật sự là Hoàng hậu, mẫu nghi thiên hạ rồi.”
Tóm lại, đánh chết cũng không thể thừa nhận.
[HOÀN'>