uốc giải xong, vốn định mang đến thư phòng Mộ Thẩm Hoằng,
nghĩ lại, lúc này hẳn là thuốc đã có tác dụng, Tuyên Văn Đế nhất định
muốn giải tỏa, ông ấy chỉ có một nữ nhân, tất nhiên sẽ đi đến tẩm cung
Độc Cô Hoàng hậu, vì vậy cô ta vội vã mang ấm trà đến điện Tiêu Phòng.
Gặp Minh Vũ đi ra, cô ta vội hỏi: “Nương nương có trong đó không?”
“Nương nương đang đi tắm.”
Tiết Giai âm thầm nhủ thật nguy quá, vội vàng bưng ấm trà đi vào. May là Độc Cô Hoàng hậu đang không ở đây, vẫn còn kịp.
Tuyên Văn Đế hai mắt đỏ ngầu, thần trí bất minh ngồi cứng đờ trước bàn.
Tiết Giai đè nén căng thẳng, khẽ nói: “Hoàng thượng, vừa rồi người ăn bánh
hoa mai, chỉ sợ khát nước, A Giai cố ý pha một ấm trà giải khát.”
Tuyên Văn Đế đã không còn tỉnh táo, đầu óc mờ mịt, tràn ngập ý nghĩ và hình
ảnh không thuần khiết. Đột nhiên nhìn thấy Tiết Giai, thiếu nữ da trắng
nõn nà, như một bông hoa đang nụ, máu nóng toàn thân sôi trào lên.
Tiết Giai thấy ông ấy mắt đỏ mê loạn, liền biết thuốc đã có tác dụng, lập tức dâng trà, “Hoàng thượng ngài nhanh uống một chén.”
Tuyên Văn Đế đã có chút ảo giác, trước mắt hiện ra một dung nhan trẻ trung
xinh đẹp, không thể xác định rõ ràng, dường như rất giống người trong
lòng.
Ông ấy càng lúc càng ham muốn, không kiềm chế được ôm người trước mắt, hôn
mãnh liệt, mùi vị ngọt ngào ảo tưởng đã nhiều năm, ông ấy không khống
chế ngọn lửa ham muốn đang thiêu đốt nữa, bế bổng người lên đặt xuống
bàn.
Tiết Giai thật sự sợ hãi, không ngờ Tuyên Văn Đế lại bị ngấm thuốc nhanh
thế, cô ta cho là Hoàng thượng mới ăn hai cái bánh, giờ mang thuốc giải
đến vẫn cứu vãn được tình thế, ai ngờ cô ta đi rồi Tuyên Văn Đế ăn tiếp
một cái nữa, giờ tác dụng của thuốc đã phát tác hoàn toàn.
Tiết Giai hối hận thì đã muộn, nhưng không đưa thuốc giải, để Độc Cô Hoàng hậu phát hiện thì cũng vẫn là cái chết.
Cô ta liều mạng giãy dụa, nhưng làm sao đọ sức được với Tuyên Văn Đế vốn
là đàn ông lại đang tinh thần mê loạn. Tuyên Văn Đế hôn môi rồi mặt cô
ta, một tay vuốt ve bộ ngực mềm mại, tay kia lần vào trong váy tìm đến
chỗ nhạy cảm.
Vì có ý định quyến rũ Mộ Thẩm Hoằng, cô ta cố tình mặc một cái váy thật
mỏng, ngoài ra chỉ còn một quần lót ngắn, đương nhiên cũng là loại vải
mỏng manh nhất, Tuyên Văn Đế vừa kéo quần lót lụa liền rách roẹt.
Lúc này, cô ta cảm nhận rõ ràng một vật cứng rắn chọc vào đùi mình.
Tiết Giai vừa vội lại vừa sợ, gần như khóc ra tiếng, Tuyên Văn Đế đầu óc mê
loạn, chỉ có một ý nghĩ là phải giải tỏa nỗi bức bối đang thiêu đốt.
Tuyên Văn Đế đã mất lý trí, chỉ biết dùng vũ lực, Tiết Giai chưa trải sự đời, vừa chật lại vừa khô, chưa đi vào đã la hét thảm thiết. Đúng lúc ngàn
cân treo sợi tóc đấy, Độc Cô Hoàng hậu dẫn theo Minh Vũ và cung nữ đi
vào.
Một màn này khiến Độc Cô Hoàng hậu kinh hoàng như bị sét đánh.
Một cảnh tượng ước át dâm đãng.
Tiết Giai nằm trên bàn, váy ngổn ngang trên ngực, hai chân kẹp hai bên hông Tuyên Văn Đế.
Minh Vũ và mấy cung nữ đi vào mặt mày xám ngoét, vội vàng ra khỏi tẩm cung
đóng cửa ngay lập tức. Mấy người nơm nớp lo sợ run rẩy, nhìn thấy cảnh
đấy coi như đã bước một chân vào quan tài, sống hay chết chỉ còn chờ vào tâm trạng Độc Cô Hoàng hậu.
“Tiện nhân.” Độc Cô Hoàng hậu quát lớn đi tới, dùng hết sức lực đẩy Tuyên Văn Đế.
Tuyên Văn Đế tinh thần hoảng hốt, lòng dạ đặt hết vào người dưới thân, hoàn
toàn không đề phòng, bị Độc Cô Hoàng hậu ra sức đẩy một cái nên lảo đảo, ngã ngồi xuống ghế trúc.
Độc Cô Hoàng hậu lửa giận hừng hực như muốn thiêu cả cung điện ra tro.
Giang tay ra, một cái tát vang dội hạ xuống mặt Tiết Giai. Thật ra người bà ta muốn đánh là Tuyên Văn Đế, nhưng không thể cũng không dám.
Tiết Giai sắc mặt trắng bệch, thất kinh tuột xuống đất, quỳ rạp run rẩy.
“Dì tha mạng, dì nghe cháu giải thích.” Cô ta biết Độc Cô Hoàng hậu khó tha thứ nhất là chuyện Tuyên Văn Đế có nữ nhân khác. Màn này còn bị bắt quả tang, hậu quả thế nào không cần băn khoăn.
Độc Cô Hoàng hậu nhìn cặp đùi trắng nõn thấp thoáng sau các vạt váy rách, ác cảm tận đáy lòng, một cước đá văng: “Tiện nhân.”
Tiết Giai sợ hãi run rẩy. Dưới tình thế cấp bách, cô ta chỉ có thể đổ hết
tội cho Tuyên Văn Đế, dập đầu khóc xin: “Dì tha mạng. Không phải A Giai
quyến rũ Hoàng thượng, là Hoàng thượng cưỡng bức A Giai.”
Độc Cô Hoàng hậu cười lạnh: “Là Hoàng thượng cưỡng bức ngươi đúng không?”
Tiết Giai khóc không thành tiếng: “Đúng vậy, A Giai căn bản không đủ sức phản kháng.”
“Hay lắm, hay lắm.” Độc Cô Hoàng hậu cười lạnh nói liền mấy tiếng hay, giận
đến phát run. Quay đầu nhìn Tuyên Văn Đế với ánh mắt dữ tợn. Tuyên Văn
Đế vẫn ngơ ngẩn ngồi trên ghế thở dốc, hoàn toàn không nhận ra sự tồn
tại của Độc Cô Hoàng hậu, vẫn trong trạng thái không tỉnh táo.
Đúng là không bằng cầm thú, Độc Cô Hoàng hậu ánh mắt như đao, chém về phía
Tuyên Văn Đế, nhưng phát hiện Tuyên Văn Đế khác hẳn lúc bình thường, ánh mắt đờ đẫn đỏ đậm, vẻ mặt hoảng hốt. Như thể không hề nhìn thấy bà ta.
Làm vợ chồng đã hơn hai chục năm, Độc Cô Hoàng hậu rất hiểu ông ấy, tình trạng này của ông ấy rất bất thư