ờng, dù thế nào, ông ấy nhìn thấy bà ta không thể như không nhận ra thế này.
Không lẽ là trúng độc? Độc Cô Hoàng hậu đang muốn hỏi, đột nhiên, cửa điện mở toang, bà ta giận dữ quay đầu định trách mắng là kẻ nào to gan dám xông vào tẩm cung, lại thấy người đến là con trai mình.
“Mẫu hậu.” Mộ Thẩm Hoằng sải bước đi tới, nhìn thấy tình trạng của Tuyên Văn Đế lập tức giận dữ, quát lên: “Tiết Giai ngươi thật to gan!”
Trước kia hắn đúng là nhìn nhầm cô biểu muội bề ngoài ngây thơ rạng rỡ lại
hiếu học dễ thương. Mấy lần gặp chuyện, hắn chỉ cho là A Cửu chủ mưu,
mặc dù cũng có vài phần hoài nghi Tiết Giai, nhưng ngại mặt mũi Độc Cô
Hoàng hậu lại không có chứng cứ rõ ràng, cũng không phải chết người nên
vẫn bỏ qua. Lần này hắn tuyệt đối không tha thứ nữa, kể cả A Cửu.
“Thái tử điện hạ, không phải, là Hoàng thượng … ” Tiết Giai khóc không thành
tiếng, lết đến ôm chân Độc Cô Hoàng hậu, cầu khẩn: “Cầu dì tha mạng, A
Giai thật sự không quyến rũ Hoàng thượng.”
Mộ Thẩm Hoằng cả giận nói: “Ngươi cho phụ hoàng ăn thứ gì, còn không đưa thuốc giải ra!”
Tiết Giai vội vàng bưng ấm trà tới.
Mộ Thẩm Hoằng giúp Tuyên Văn Đế uống trà, rồi dìu ông ấy nằm xuống giường.
Độc Cô Hoàng hậu thấy Tuyên Văn Đế đúng là bị Tiết Giai hạ dược liền đá
Tiết Giai: “Tiện nhân, ngươi còn nói bản thân bị cưỡng bức, rõ ràng là
ngươi muốn quyến rũ Hoàng thượng, ta đúng là đã coi thường ngươi, không
ngờ ngươi lại không an phận thế.”
Tiết Giai biết giờ mà không nói chân tướng chỉ sợ Độc Cô Hoàng hậu sẽ lấy
mạng, vội nức nở trình bày: “Dì nghe cháu giải thích. A Giai chưa bao
giờ nghĩ quyến rũ Hoàng thượng, A Giai vẫn luôn thích biểu ca, nhưng dì
lại chưa bao giờ có ý tứ gả A Giai cho biểu ca, A Giai không cầu danh
phận, chỉ cần có thể ở bên biểu ca, làm nô làm tỳ cũng cam tâm tình
nguyện. A Giai làm điểm tâm mời biểu ca, ai ngờ Hoàng thượng đột nhiên
tới ăn.”
“Con tiện nhân không biết xấu hổ, lại nghĩ ra loại thủ đoạn hạ đẳng xấu xa.”
Mộ Thẩm Hoằng nói: “Mẫu hậu, Tiết Giai tâm tư ác độc, tội không thể tha. Ở sự kiện săn bắn mùa thu, cô ta hạ dược với con ngựa của Cung Khanh, ý
đồ mưu hại tính mạng Cung Khanh.”
Tiết Giai vừa nghe liền tái mặt, vội la lên: “Dì, là Công chúa sai cháu làm.”
Mộ Thẩm Hoằng lạnh lùng tra hỏi: “A Cửu?”
Tiết Giai chỉ mong thoát tội, nói ra mọi chuyện: “Đúng, cả chuyện bên hồ Nguyệt, đều là Công chúa làm, muội vô can.”
Độc Cô Hoàng hậu giận phát run, “Tiện nhân, ngươi đúng là không thể cứu vãn, còn đổ tội lỗi cho A Cửu.”
Mộ Thẩm Hoằng đang chờ cô ta khai ra A Cửu, như vậy, mới có thể giáo huấn A Cửu một lần. Có Tiết Giai làm chứng, A Cửu không thể nói dối, Độc Cô
Hoàng hậu cũng không thể bao che cho A Cửu nữa.
“Mẫu hậu, A Cửu có oan không gọi tới hỏi là biết.” Dứt lời, hắn ra ngoài cửa điện, sai Lý Vạn Phúc: “Gọi A Cửu tới đây.”
Độc Cô Hoàng hậu lớn tiếng hỏi Tiết Giai: “Ngươi đã làm gì, khôn hồn thì khai hết ra.”
“Dì, A Giai đều làm theo sai bảo của Công chúa, là Công chúa không thích
Thái tử phi, luôn bảo A Giai nghĩ cách hãm hại Thái tử phi, chuyện ở săn bắn mùa thu là Công chúa sai A Giai làm, A Giai đối với dì, đối với
Hoàng thượng, đối với Công chúa Thái tử chưa từng hai lòng.”
Tiết Giai phủ phục ôm chân Độc Cô Hoàng hậu, nức nở cầu xin: “Dì tha mạng, sau này A Giai không dám nữa …”
Độc Cô Hoàng hậu đá văng cô ta, cả giận nói: “Ngươi còn có sau này sao?”
Tiết Giai vừa nghe Độc Cô Hoàng hậu nói thế liền hiểu mình mất mạng rồi, nhũn người ra đấy.
Lúc này, A Cửu đã đến, nhìn thấy Tiết Giai rách rưới trên sàn, Mộ Thẩm
Hoằng mặt tối đen, không khỏi chột dạ, chẳng lẽ chuyện đã bại lộ?
Mộ Thẩm Hoằng nhìn thấy cô ta liền lạnh lùng nói: “A Cửu, con ngựa của Cung Khanh là ngươi sai Tiết Giai giở trò đúng không?”
A Cửu vừa nghe vội vàng phủ nhận: “Không phải em, là cô ta.”
Mộ Thẩm Hoằng cười lạnh: “Nói vậy là ngươi cũng biết nội tình.”
A Cửu biết là lỡ lời, lắp bắp, “Hoàng huynh, em… em… “
Mộ Thẩm Hoằng đi trước mặt cô ta, một luồng sát khí ập tới. A Cửu xưa nay
đều cho rằng huynh trưởng ôn hòa ấm áp như ngọc, nhưng giờ phút này lại
bị sát khí của hắn ép phải lùi lại mấy bước.
“Ngươi cũng biết, Cung Khanh là trưởng tẩu của ngươi, là thiên mệnh Thái tử phi. Ngươi vẫn dám ra tay với cô ấy… “
“Em … em không ra tay, tất cả đều là Tiết Giai gây nên, cô ta mơ ước vị trí Thái tử phi, muốn thủ tiêu Cung Khanh.”
Độc Cô Hoàng hậu nhìn Tiết Giai cười lạnh: “Tiện nhân, ngươi xứng làm Thái
tử phi sao? Ngươi đừng quên ngươi là xuất thân gì, ta cho nhà họ Tiết
ngươi không biết đâu mà kể, ngươi nhìn xem cả nhà ngươi có ai đáng nói
đến.”
Tiết Giai ngẩng đầu, dàn dụa nước mắt nhưng nhãn thần oán hận.
“Dì luôn xem thường nhà họ Tiết, nhưng dì đừng quên, nếu không phải năm đó
cha mẹ cháu ra sức giúp đỡ, liệu dì có thể trở thành quốc mẫu? Dì và mẫu thân cháu là chị em ruột thịt, chắc gì đã cao quý hơn nửa phần, tư cách gì nói chúng ta đê tiện.”
Độc Cô Hoàng hậu khinh thường nhìn Tiết Giai bằng nửa con mắt, mỉa mai:
“Các ngươi đê tiện không chỉ ở xuất thân, mà là nhân phẩm. Một ổ xấu xa
hạ lưu.