cảnh đấy, vốn đã một bụng uất ức, Tuyên Văn Đế còn
tỏ thái độ lạnh lùng, như thể bà ta chính là người hại ông ấy, vừa uất
vừa tức, liền không kiềm chế được oán giận nói: “Tại sao Hoàng thượng
lại bất cẩn thế?”
Hậu cung Tuyên Văn Đế một mực sóng yên gió lặng, không có cảnh hậu phi
tranh đấu, Độc Cô Hoàng hậu càng thêm ghê gớm, dưới sự lạm dụng uy quyền của Hoàng hậu, nhóm cung nữ không dám càn rỡ, vì thế Tuyên Văn Đế không bị kẻ khác giăng bẫy thường xuyên như các đời đế vương trước, cuộc sống tương đối nhàn nhã thư thái, cũng chưa bao giờ nghĩ bản thân lại có
ngày bị người nhà Hoàng hậu giăng bẫy, huống chi lại là Tiết Giai, cô bé nhìn qua ngây thơ thuần khiết như giọt sương.
Từng này tuổi còn bị một đứa bé con làm ô uế thanh danh nửa đời, lòng Tuyên
Văn Đế tức giận đến mức nào cũng chẳng khó tưởng tượng, Độc Cô Hoàng hậu không nói còn đỡ, nhắc tới đúng là khơi lên cơn giận trong lòng ông ấy.
Ông ấy đưa mắt lườm, tức giận nói: “Nó là cháu ruột của Hoàng hậu, trẫm nể
mặt Hoàng hậu, đối đãi như người nhà, cho phép ra vào cung đình tự do
không hề giới hạn, chưa từng phòng bị mảy may? Huống chi, Hoàng hậu là
hậu cung chi chủ, dẫn sói vào nhà, chẳng lẽ Hoàng hậu không có trách
nhiệm?”
Độc Cô Hoàng hậu rất ít khi bị chồng trách mắng, lòng đang tức tối sẵn,
không suy nghĩ mà lên tiếng luôn: “Nói như thế chẳng lẽ tất cả là lỗi
của thần thiếp?”
“Vốn là lỗi của Hoàng hậu.” Tuyên Văn Đế không muốn nhiều lời, nói với giọng chán ghét lạnh lùng: “Sau này người nhà Hoàng hậu bớt tiến cung đi.”
Độc Cô Hoàng hậu nghe thế càng thêm tức giận, liền nói ngay: “Hoàng thượng
ghê tởm người nhà thiếp sao, năm đó nếu không phải nhờ người nhà thiếp,
người hôm nay ngồi trên ngai vàng điện Kim Loan phải là Duệ Vương mới
đúng.”
Chuyện đấy đúng là tử huyệt của Tuyên Văn Đế, vừa nghe lời ấy, ông ấy liền
giận đến thở hổn hển, trừng mắt hung hăng nhìn Độc Cô Hoàng hậu, cắn
răng nói: “Trẫm niệm tình năm đấy, mấy năm nay đối với Hoàng hậu kính
trọng có thêm, vì thế mới để Hoàng hậu là duy nhất hậu cung.”
Độc Cô Hoàng hậu cười lạnh: “Rốt cuộc Hoàng thượng niệm tình ai, lại vì ai
mới không gần nữ sắc, lòng Hoàng thượng tự biết, thần thiếp không muốn
gánh hư danh.”
Tuyên Văn Đế vừa nghe liền quát lên, “Chẳng lẽ không phải năm đấy Hoàng hậu
ép trẫm lập lời thề, nếu ngồi lên ngôi vị hoàng đế, hậu cung chỉ có
Hoàng hậu là người duy nhất!”
“Đúng, Hoàng thượng lập lời thề, đời này chỉ có một mình thần thiếp, nhưng
lòng Hoàng thượng có người khác không Hoàng thượng tự biết, thần thiếp
không phải kẻ ngu.”
Tuyên Văn Đế giận tím mặt, chỉ vào Độc Cô Hoàng hậu nói: “Ngươi thật ngang ngạnh, lòng tham không đáy.”
Dứt lời, ông ấy nổi giận đùng đùng xoay lưng về phía Độc Cô Hoàng hậu, lòng rất hận năm đấy.
Thật sự là biết vậy chẳng làm.
Độc Cô Hoàng hậu cắn môi, hít một hơi thật sâu mới miễn cưỡng ngăn được cơn ghen tuông trong lòng. Mấy năm nay, hậu cung chỉ có một mình bà ta, một nửa là bởi vì là lời thề năm đó, nửa còn lại nhất định là vì người kia.
Mộ Thẩm Hoằng trở lại Đông Cung, Cung Khanh đã ngủ từ lâu. Hắn đứng ở bên
giường, ngắm nhìn nàng say ngủ, ngón tay không kiềm chế được nhẹ nhàng
vuốt ve má nàng, làn da trắng mịn, làm cho người ta không đành lòng rời
tay.
Cung Khanh ngủ không sâu, có động liền mở mắt, trong ánh nến là một gương mặt đang nhìn nàng trìu mến.
“Sao điện hạ lại đến?” Nàng uể oải ngồi dậy, chăn trượt từ bờ vai bạch ngọc
trượt xuống, lộ ra cái yếm màu đỏ tươi thêu hoa hải đường. Dây đã tuột
một nửa, chỉ có một nửa buộc hững hờ, bầu ngực căng tròn ẩn hiện, trắng
mịn hơn tuyết.
Ánh mắt hắn tối sầm, hiện lên sự khao khát quen thuộc.
Nàng ngồi bó gối, kéo chăn đến đầu gối chống cằm lên chăn, có vẻ rất nhu
thuận quyến rũ, như một con tiểu hồ ly trốn trong động, nhưng thái độ
lại kiểu thà chết cũng không cho người ăn thịt.
Trước là đến chu kỳ, chờ mấy ngày mới hết, nàng lại tuyên bố thẳng thừng,
ngày nào chưa trừng phạt Tiết Giai sẽ không cho hắn đụng vào người. Tính ra hắn bị bỏ đói đã nửa tháng.
Giây phút sum vầy đúng là đêm xuân một khắc đáng ngàn vàng. Trước mắt ôn
hương như ngọc, ngọt ngào yêu kiều, sự hành hạ đấy sao tiêu tan. Yết hầu hắn giật giật, nói đứt quãng: “Khanh Khanh ngoan, để ta ngửi một chút.”
Mỹ nhân hé đôi môi anh đào, cười rạng rỡ: “Mơ tưởng.”
Hắn bất đắc dĩ nuốt nước miếng, dịu dàng nói: “Từ ngày mai nàng không còn bị cấm túc nữa.”
Mắt nàng sáng ngời, vui vẻ nói: “Thật sao?”
“Tất nhiên là thật, Tiết Giai đã nhận tội, A Cửu bị cấm túc, ngày mai còn
phải đến trước mặt nàng xin lỗi xin tha thứ, như thế đã được chưa?”
Hắn cười véo nhẹ lên mũi nàng, vừa tới gần, hương thơm thoang thoảng đã bao vây hắn, thân dưới nóng rực.
Cung Khanh cảm thấy rất ngoài dự đoán. Theo sự hiểu biết của nàng về Độc Cô
Hoàng hậu, dù có tra ra A Cửu và Tiết Giai là thủ phạm, nhưng một là con gái, một là cháu gái, nhất định sẽ bao che. Nàng không hề biết, Tiết
Giai tự mình tạo nghiệp, chọc vào tử huyệt của Độc Cô Hoàng hậu. Nếu
không, dù Độc Cô Hoàng hậu biết cô ta mưu hại Thái tử phi
