Mỹ Nhân Khó Gả

Mỹ Nhân Khó Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325605

Bình chọn: 7.00/10/560 lượt.

ẩm Hoằng thì nghe thấy tiếng nội thị tuyên Tuyên Văn Đế giá lâm.

Cô ta cả kinh, có thể nào cũng không thể ngờ Tuyên Văn Đế sẽ bất ngờ tới

thư phòng của Mộ Thẩm Hoằng, trong lúc nhất thời thấy rối như tơ vò, vội vàng rút từ giá sách một quyển cầm trong tay.

Tuyên Văn Đế đi đến, thấy cô ta hỏi, “A Giai ở đây sao.”

Tiết Giai vội vàng cười thi lễ: “A Giai đến chỗ biểu ca tìm sách đọc.”

Tuyên Văn Đế gật đầu: “Uh, nếu A Cửu hiếu học được như cháu trẫm cũng bớt lo.”

“A Giai cáo lui.” Tiết Giai đi tới trước bàn nhấc đĩa điểm tâm, cười gượng gạo: “Vốn định mang mời biểu ca mấy miếng điểm tâm, biểu ca không có ở

đây vậy A Giai xin phép mang về.”

Tuyên Văn Đế đưa mắt nhìn, thấy đĩa điểm tâm tinh xảo đẹp mắt, đặt trên đĩa

trắng sứ, hai màu lục trắng nổi bật, thanh tân đẹp mắt, cảm thấy hứng

thú, cười nói: “Là cháu làm sao? Để trẫm nếm thử.”

Tiết Giai thầm cả kinh, vội nói: “Hoàng thượng đừng ăn, Công chúa chê rất khó ăn.”

“Vậy trẫm càng muốn nếm thử .” Tuyên Văn Đế cầm một miếng cho vào miệng.

Tiết Giai kinh hồn táng đảm, mặt tái mét, hận không thể móc miếng điểm tâm ra khỏi miệng Tuyên Văn Đế.

Tuyên Văn Đế vốn thích tráng miệng đồ ngọt, miếng bánh hoa mai này là Tiết

Giai tỉ mỉ chuẩn bị, khẩu vị rất ngon, ông ấy ăn một miếng thấy ngon

miệng, không kiềm chế được ăn thêm một miếng.

Tiết Giai sợ đến lạc giọng: “Hoàng thượng, ăn nhiều sẽ ngấy.”

Tuyên Văn Đế nói: “Không ngấy chút nào, rất ngon, mềm mại, ngọt vừa phải. A

Cửu điêu ngoa, cháu đừng tin lời con bé.” Dứt lời, Tuyên Văn Đế cầm luôn đĩa từ tay cô ta, đặt xuống bàn: “Để lại trẫm ăn cho.”

“Đa tạ Hoàng thượng khích lệ.” Tiết Giai tim đập thình thịch, bước nhanh ra khỏi thư phòng, lưng đầm đìa mồ hôi.

Cô ta biết Mộ Thẩm Hoằng không thích đồ ngọt, cùng lắm chắc chỉ nhấm nháp

mấy miếng, vì thế cho rất nhiều thuốc vào trong bánh, để đảm bảo dù hắn

ăn ít cũng bị thuốc phát tác.

Nhưng Tuyên Văn Đế đã bước vào tuổi trung niên, còn ăn tận hai cái bánh, một

lát nữa thuốc phát huy tác dụng nhất định sẽ tổn thương sức khỏe. Hơn

nữa lúc đấy nhất định sẽ đi tìm Độc Cô Hoàng hậu giải tỏa, Độc Cô Hoàng

hậu nhận thấy chỗ bất thường sẽ điều tra. Theo tính cách của Độc Cô

Hoàng hậu, một khi tra được là cô ta… Nghĩ đến hậu quả, Tiết Giai càng

thêm kinh hoàng, vội vàng trở lại chỗ ở, pha thuốc giải vào trà.

Tuyên Văn Đế ở trong thư phòng đợi một hồi, chợt thấy kích động, như một

luồng tà hỏa bùng lên, ham muốn không thể đè nén. Ông ấy đã là người

trung niên, loại cảm giác tràn trề sinh lực này của tuổi trẻ đã lâu

không xuất hiện.

Mấy ngày gần đây đúng lúc Độc Cô Hoàng hậu có chu kỳ, ông ấy ngủ chay vài

ngày, giờ thuốc có tác dụng, ham muốn càng thêm mãnh liệt, thân dưới

nóng bừng khó chịu, ông ấy không chờ Mộ Thẩm Hoằng nữa, nhanh chóng rời

khỏi thư phòng, dẫn theo nội thị đi đến phòng ngủ của Độc Cô Hoàng hậu.

Độc Cô Hoàng hậu không có ở đó, Minh Vũ hồi bẩm, Hoàng hậu đi ngâm mình ở bể nước nóng.

Tuyên Văn Đế ngồi trong phòng, cơ hồ sắp không kiềm chế được nữa, liền gọi Minh Vũ, “Đi gọi Hoàng hậu trở về.”

Tuyên Văn Đế đuổi hết cung nữ trong điện, một mình khổ sở chịu đựng cơn ham muốn càng lúc càng mãnh liệt.

Mộ Thẩm Hoằng thong thả đi vào điện Hàm Chương, tay cầm ống trúc đựng trà Bích Loa Xuân.

Trong bóng tối, có hai bóng người vội vã chạy tới: là Lý Vạn Phúc và Tiết Lâm Phủ. Hai người đều đã có tuổi, chạy muốn tắt thở.

Lý Vạn Phúc không hiểu điện hạ làm sao, đột nhiên ra khỏi thư phòng phái

ông ta đến thái y viện tìm Tiết Lâm Phủ ngay lập tức, rồi quay về điện

Hàm Chương bằng tốc độ nhanh nhất.

Mộ Thẩm Hoằng không chờ hai người hồi phục nhịp thở đã nói: “Cùng ta vào

thư phòng.” Rốt cục cũng tìm được cơ hội bắt tại trận, lần này hắn tuyệt đối không tha cho cô ta.

Ba người bước nhanh vào thư phòng, thái giám canh cửa bẩm: “Điện hạ, vừa rồi có Hoàng thượng đến.”

Mộ Thẩm Hoằng sợ run một phen, vội vàng đi vào thư phòng, Tuyên Văn Đế đã

đi, Tiết Giai cũng không thấy đâu, hắn bước tới trước bàn, cầm đĩa sứ

trắng lên xem. Trong đĩa vẫn còn một cái bánh điểm tâm.

Hắn vội vàng gọi nội thị canh cửa, hỏi: “Điểm tâm trên đĩa này đâu?”

“Nô tài không biết.” Thư phòng là nơi quan trọng, không có lệnh của Mộ Thẩm Hoằng không được tùy tiện ra vào, nội thị chỉ canh giữ ngoài cửa, căn

bản không biết điểm tâm biến đi đâu.

Mộ Thẩm Hoằng giao cái đĩa cho Tiết Lâm Phủ, “Mau đem đĩa điểm tâm này đi

kiểm nghiệm. Lý Vạn Phúc đi theo, có kết quả báo lại ngay lập tức.”

Dứt lời, Mộ Thẩm Hoằng vội vàng ra khỏi thư phòng, hỏi thái giám canh cửa: “Hoàng thượng có nói đi đâu không?”

“Hoàng thượng đi rất vội vàng, không nói tiếng nào.”

Mộ Thẩm Hoằng đứng ở cửa, lòng thầm suy luận, điểm tâm thiếu ba miếng, là

Tiết Giai cầm đi? Hay là Tiết Giai ăn? Hay là phụ hoàng ăn?

Nếu là Tiết Giai cầm đi, nhất định sẽ cầm hết cả đĩa, không để lại một

miếng làm gì. Nếu là cô ta ăn thì cũng nên cầm đĩa về. Nghĩ đi nghĩ lại, chỉ có khả năng Tuyên Văn Đế ăn là hợp lý nhất.

Nghĩ đến đây, lòng hắn nặng trĩu, vội đi tới điện Tiêu Phòng của Độc Cô Hoàng hậu.

Tiết Giai pha th


XtGem Forum catalog