”
Tiết Giai biết không thoát được cái chết, trong cơn tuyệt vọng nói cho hết,
“Dì nói người chẳng nghĩ đến ta, dì nhìn con gái của dì đi rồi hãy nói
người khác.”
Độc Cô Hoàng hậu tức giận, lại đá Tiết Giai.
Tiết Giai nghiến răng nghiến lợi nói: “So với ta A Cửu độc ác gấp trăm,
không biết bao nhiêu người hận cô ta thấu xương, chắc chắn không được
chết tử tế.”
“To gan lớn mật, dám buông lời nhục mạ nguyền rủa A Cửu.”
Độc Cô Hoàng hậu lửa giận ngút trời, đi tới cửa đại điện, nói với Minh Vũ
đang lo nơm nớp: “Chuyện hôm nay nếu lộ ra nửa chữ, tru di cửu tộc.”
Minh Vũ và bốn cung nữ vội quỳ lạy dập đầu như gà mổ thóc.
“Nô tỳ không dám.”
“Minh Vũ, lấy cho con tiện nhân kia một chén rượu độc.”
Tiết Giai vừa nghe liền sợ đến ngất đi, A Cửu run rẩy hỏi: “Mẫu hậu, thật sự phải giết sao?”
Mộ Thẩm Hoằng lạnh lùng nhìn cô ta: “Cô ta mưu hại Thái tử phi, hạ độc Hoàng thượng, tội không thể tha, tội chết có thừa.”
A Cửu chột dạ lui lại hai bước. Cô ta không ngờ Độc Cô Hoàng hậu lại xử nặng thế, may là có Tiết Giai làm kẻ chết thay.
Mộ Thẩm Hoằng đứng trước mặt cô ta, ánh mắt nặng nề, nói từng chữ: “Mưu
hại mạng người, dù là hoàng thân quốc thích cũng không thể tha. A Cửu,
hẳn là ngươi đã biết.”
A Cửu chột dạ cười cười: “Hoàng huynh nói với em chuyện này để làm gì, em đâu làm chuyện xấu xa gì.”
Mộ Thẩm Hoằng cười lạnh một tiếng: “A Cửu những chuyện tác oai tác quái
của ngươi ta biết rõ ràng, ta cảnh cáo lần cuối cùng, nếu còn dám bất
kính với Cung Khanh, dù chỉ một lần ta cũng không tha.”
A Cửu trả lời: “Hoàng huynh, chuyện ở sự kiện săn bắn mùa thu không liên quan đến em, là Tiết Giai làm.”
“Bằng chứng rành rành ngươi còn dám chối!” Mộ Thẩm Hoằng thấy A Cửu cứng đầu
không nhận tội giận dữ nói: “Chuyện bên hồ Nguyệt cũng là ngươi sai An
phu nhân làm, có cần ta gọi người đến đây ba mặt một lời không?”
Độc Cô Hoàng hậu thấy Mộ Thẩm Hoằng không có ý định buông tha A Cửu, liền
tiến đến nói: “Từ hôm nay A Cửu về cung Dục Tú đóng cửa hối lỗi, cấm túc nửa tháng.”
Mộ Thẩm Hoằng quả quyết nói: “Không được, phải đến Đông Cung tạ tội với
Thái tử phi, xin nàng tha thứ, và thề mãi mãi không tái phạm nữa.”
A Cửu thấy Mộ Thẩm Hoằng tức giận cũng có chút sợ hãi, liền rụt rè hô một tiếng mẫu hậu mong được che chở.
“A Cửu, con nhận lỗi đi.” Độc Cô Hoàng hậu đưa mắt nhìn A Cửu, ý tứ là Mộ Thẩm Hoằng đang nổi nóng, đừng cứng đầu với hắn.
A Cửu không thể làm gì khác hơn là ngượng ngùng rời đi.
Đúng lúc đó, Tuyên Văn Đế khẽ ho một tiếng. Độc Cô Hoàng hậu và Mộ Thẩm Hoằng đi tới trước giường.
Tuyên Văn Đế dù đã uống thuốc giải nhưng vẫn chưa tỉnh táo hoàn toàn, chỉ có sắc đỏ trên mặt là nhạt bớt.
Mộ Thẩm Hoằng không yên lòng với thuốc giải của Tiết Giai, liền nói: “Mẫu hậu, nhi thần đi gọi Tiết Lâm Phủ đến xem.”
Độc Cô Hoàng hậu đang muốn ngăn cản Mộ Thẩm Hoằng, đột nhiên Tuyên Văn Đế
run lên, ho ra một búng máu. Sau đó ra sức thở hổn hển rồi ngất luôn.
Độc Cô Hoàng hậu nhìn thấy thế sợ đến hồn phi phách tán, vội nói: “Nhanh đi thỉnh Tiết thái y.” Lúc đầu bà ta không muốn gọi Tiết Lâm Phủ là nghĩ
chuyện xấu trong nhà không thể công khai. Nghĩ thầm Tuyên Văn Đế đã dùng thuốc giải chắc không còn gì đáng ngại. Nhưng luồng tà hỏa chưa được
giải tỏa mà chỉ là đè nén xuống, đối với Tuyên Văn Đế đã bước vào tuổi
trung niên trước giờ có thói quen dưỡng sinh thật sự bị tổn thương
nghiêm trọng.
Tiết Lâm Phủ đã được Lý Vạn Phúc dẫn tới ngoài cửa điện từ lâu, chờ để vào
làm chứng cho chuyện điểm tâm của Tiết Giai có thuốc. Giờ được tuyên lập tức bước vào, ai ngờ không phải làm chứng, mà để xem mạch cho Tuyên Văn Đế.
Tiết Lâm Phủ vừa nhìn liền biết nguyên nhân sinh bệnh của Tuyên Văn Đế. Thế
nhân đều biết, hậu cung Tuyên Văn Đế chỉ có Hoàng hậu là người duy nhất, uống thuốc này rồi tất nhiên ai nấy đều nghĩ đối tượng phục vụ sẽ là
Hoàng hậu. Độc Cô Hoàng hậu đỏ mặt, nghĩ thanh danh nửa đời của bản thân thế là bị con tiện nhân Tiết Giai hủy hoại. Ban cái chết thật quá nhân
nhượng, đáng lẽ nên lăng trì đến chết.
Trước tiên Tiết Lâm Phủ giúp Tuyên Văn Đế nuốt hai viên thuốc có tác dụng cấp cứu, rồi kê một đơn thuốc cho Minh Vũ mang đi sắc ngay.
Mộ Thẩm Hoằng canh giữ trong tẩm cung suốt một tối, tự tay hầu hạ Tuyên Văn Đế uống thuốc.
Đêm khuya, tình hình của Tuyên Văn Đế đã ổn định hơn, sau khi tỉnh táo nhớ
lại mọi chuyện đã xảy ra, ngoài sự kinh hoàng, đối mặt với Độc Cô Hoàng
hậu còn thấy khó chịu và phẫn nộ. Dù ông ấy thích hưởng lạc, nhưng không phải hôn quân hoang dâm, phát sinh chuyện này, ông ấy còn phẫn nộ hơn
Độc Cô Hoàng hậu, đối với ông ấy mà nói, đây đúng là một việc nhục nhã.
Thủ phạm lại là Tiết Giai, ông ấy càng thấy ghê tởm xấu hổ và giận dữ,
có cảm giác làm chuyện đồi bại.
Đối mặt con trai cảm thấy ngại ngần, ông ấy phẩy tay với Mộ Thẩm Hoằng, thều thào nói: “Con về đi.”
Sau khi Mộ Thẩm Hoằng đi, trong điện chỉ còn lại vợ chồng đế hậu.
Tuyên Văn Đế nhắm mắt nhíu mày, không nói lời nào.
Độc Cô Hoàng hậu trời sinh ghen tuông, tận mắt chứng kiến Tuyên Văn Đế và
cháu mình trong hoàn