Mỹ Nhân Khó Gả

Mỹ Nhân Khó Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325532

Bình chọn: 7.00/10/553 lượt.

thế nào ta hiểu rõ nhất, càng biện hộ bà sẽ

càng tức giận. Việc cấp bách trước mắt, là phải điều tra chân tướng trả

lại trong sạch cho nàng. Cấm túc cũng có chỗ hay, không cần phải nghe

những lời khó chịu của A Cửu, cũng không phải đi xem sắc mặt mẫu hậu,

càng không có kẻ nào dám đến tận Đông Cung hạ thủ với nàng, có thể thoải mái ung dung đọc sách vẽ tranh, chờ vi phu giải quyết xong xuôi, sẽ

không để Khanh Khanh phải nhọc lòng.”

Nghe hắn nói thế, Cung Khanh vừa buồn vừa vui, đánh hắn nói với vẻ hung dữ:

“Đều tại ngài. Nếu không phải ngài ngắm Kiều Vạn Phương chăm chú thiếp

đã không phải đi theo.”

Mộ Thẩm Hoằng liền nói ngay: “Oan uổng, ta không nhìn cô ta.”

Nàng lườm: “Thật sao?”

“Thật, cô ta sao đẹp bằng nàng.”

“Hừ hừ, quả nhiên là có nhìn, nếu không làm sao so sánh được?”

“Thật sự không nhìn.”

Mỹ nhân dẩu môi: “Nhìn thiếp cũng không ghen.”

Mộ Thẩm Hoằng: “…” Ghen tuông nồng nặc thế này còn nói là không?

“Phu quân, hôm nay, lúc ở bãi săn, Tiết Giai từng sờ đầu Trầm Tuyết, Trầm

Tuyết hắt hơi, lúc đấy thiếp không để ý, giờ nghĩ lại có khả năng là bàn tay cô ta có thuốc, khiến Trầm Tuyết phát cuồng. Hôm nay nếu không phải Kiều Vạn Phương mang theo chủy thủ đâm chết Trầm Tuyết, chắc chắn sẽ bỏ mạng. Cô ta chết, Trầm Tuyết phát cuồng, không điều tra được, Kiều Vạn

Phương ngã ngựa thiệt mạng chỉ là một chuyện ngoài ý muốn.”

Mộ Thẩm Hoằng nheo mắt, gật đầu, “Ta biết, chỉ tiếc Trầm Tuyết đã chết,

không tìm được chứng cứ, Kiều Vạn Phương nói bàn đạp có vấn đề, vậy điều tra từ bàn đạp, xem xem có manh mối gì không.”

Hồi cung, A Cửu vô cùng vui mừng, giữ công thần Tiết Giai trong cung, định

cùng nhìn kết cục của Cung Khanh. Tiết Giai tự nhiên là cầu còn không

được, Cung Khanh bị cấm túc, đúng là một cơ hội tuyệt vởi để tiếp cận Mộ Thẩm Hoằng. Điều khiến cô ta ngạc nhiên là, cô ta không hề làm gì bàn

đạp của Cung Khanh, tại sao Kiều Vạn Phương lại bị thương mắt cá chân?

Sau khi tắm xong, A Cửu đuổi hết cung nữ, chỉ giữ Tiết Giai, vừa thưởng

thức trà ngon vừa đắc ý hả hê: “A Giai, thuốc bột kia quả là lợi hại,

ngươi lấy từ đâu vậy?”

Tiết Giai cười cười: “Công chúa quên rồi sao, Tiết Lâm Phủ là thân thích của ta. Ông ấy có một người cháu, xưa nay thích bài bạc, tuy không nghiêm

túc học hành, nhưng xuất thân thế gia cũng có mấy phần thiên phú, rất

tinh thông mấy thứ bàng môn tà đạo này.”

A Cửu cười nói: “Thì ra là thế.”

Tiết Giai rót cho A Cửu một chén trà, cười nói: “Công chúa, cô ta bị cấm túc, Thái tử chẳng phải là không người hầu hạ?”

A Cửu uh.

Tiết Giai thản nhiên cười một tiếng: “Hai cô gái Cao Ly lần trước bị cô ta

đẩy đi, có thể thấy là một người đàn bà ghen tuông, không bằng chúng ta

nhân cơ hội này, tuyển cho biểu ca một Lương đệ, khiến cô ta phải đau

khổ, sống không bằng chết.”

A Cửu cười: “Lần này cô ta có nhảy xuống Hoàng Hà cũng không rửa sạch

tiếng nhơ, coi như mẫu hậu ngại chuyện thể diện mà bảo toàn vị trí Thái

tử phi, nhưng tuyệt đối sẽ không để cô ta dễ chịu, nhất định sẽ tuyển nữ nhân cho hoàng huynh.”

Tiết Giai vừa cười vừa nói: “Lương đệ không chỉ chia bớt sự sủng ái cô ta

đang hưởng, nếu có thể sinh được hoàng tử trước cô ta, tương lai ai là

Hoàng hậu vẫn khó nói.”

A Cửu cười nhìn cô ta, “A Giai ngươi đưa ra chủ ý này không tệ, Lương đệ nên chọn ai mới tốt.”

Tiết Giai làm bộ suy tư một hồi, nhẹ giọng nói: “Tốt nhất là một người vừa

thân thiết lại vừa quen biết với Công chúa, có thể cùng Công chúa đối

phó Cung Khanh.”

A Cửu thầm cười lạnh, nói như thế thì ngươi chính là người thích hợp nhất rồi. Quả nhiên đúng như lời của mẫu hậu, con gái nhà họ Tiết không có

ai là kiểu người tiết kiệm dầu đốt đèn, ai cũng muốn vươn tới quyền lực, ngươi bày mưu tính kế cho ta, chẳng lẽ còn không vì nhòm ngó vị trí ở

Đông Cung? Hừ, ta không để ngươi được như ý.

Cô ta nhấp ngụm trà, chậm rãi nói: “Kiều Vạn Phương tương đối thông minh

thức thời, thủ đoạn cũng tàn nhẫn, lần này bị Cung Khanh hại suýt mất

mạng, nhất định đem lòng hận Cung Khanh, để cô ta đi đối phó Cung Khanh rất hợp.”

Tiết Giai nghe xong rất thất vọng, nhưng cũng chỉ có thể cười nói: “Lời của

Công chúa thật chí lý. Kiều Vạn Phương nhận định là Cung Khanh hại cô

ta, nhất định sẽ báo thù.”

A Cửu đứng dậy duỗi người, nói: “Chờ mấy ngày nữa, ta sẽ đề cập với mẫu hậu.”

Tiết Giai cắn môi, xem ra phải tiên hạ thủ vi cường, đúng lúc đang ở trong cung, cơ hội rất nhiều.

Mộ Thẩm Hoằng điều tra thợ thủ công ở chuồng ngựa một lượt kỹ càng, căn

bản không phát hiện được manh mối gì, điều tra bàn đạp kia cũng không có vấn đề gì, thật kỳ quái. Hắn vốn định tìm đầu mối từ bàn đạp, vậy mà

không thu hoạch được gì. Xem ra chỉ có thể dụ rắn ra khỏi hang.

Tiết Giai âm thầm lưu ý, phát hiện từ khi Cung Khanh bị cấm túc, trên cơ bản Mộ Thẩm Hoằng chủ yếu ở trong thư phòng, ăn xong bữa tối cũng nghỉ

trong thư phòng ít nhất nửa canh giờ mới về đi ngủ, cực kỳ quy luật.

Đầu giờ chiều ngày hôm đấy, Tiết Giai đi đến thư phòng Mộ Thẩm Hoằng. Mặt

trời cuối thu chiếu lên gương mặt mệt mỏi của Lý Vạn Phúc, Tiết Giai


Polaroid