tiêu ngọc vẫn.
Mộ Thẩm Hoằng hỏi: “Con ngựa chết thế nào?”
“Theo vi thần thấy, là Kiều tiểu thư giết con ngựa.”
Hoắc Hiển nâng Kiều Vạn Phương xuống khỏi lưng ngựa, đặt trên mặt đất, lúc
này mới rút từ trong giày ra một thanh chủy thủ, nói: “Đây là thanh chủy thủ trong tay Kiều tiểu thư, ngoài vết máu trên vết thương chân phải,
còn lại đều là máu ngựa.”
Mộ Thẩm Hoằng căn dặn Nhạc Lỗi: “Đi đánh một chiếc xe lại đây, đưa Kiều tiểu thư đến chỗ Tiết ngự y.”
Cung Khanh suy nghĩ mãi vẫn không hiểu nổi tại sao Kiều Vạn Phương phải giết Trầm Tuyết. Đột nhiên nàng nhớ đến thần sắc kỳ quái của A Cửu và Tiết
Giai, liền nghĩ ra một khả năng đáng sợ.
Nàng liền nói ngay: “Hoắc đại nhân, phái người chở xác con bạch mã về, trông coi cẩn thận, không được để bất cứ kẻ nào tiếp cận.”
Mộ Thẩm Hoằng cũng gật đầu: “Tạm thời đừng để lộ chuyện này.”
Căn dặn xong, Cung Khanh và Mộ Thẩm Hoằng trở về chỗ đài quan sát.
Tuyên Văn Đế đang ban thưởng cho quần thần, lần này, người săn được nhiều
nhất là Duệ Vương. Những năm trước đều là Mộ Thẩm Hoằng đứng đầu, nhưng
năm nay hắn bận ôm giai nhân trong vòng tay, không săn bắn được gì,
nhưng con mồi do Hoắc Hiển săn được quy về danh nghĩa của hắn, không đến nỗi trắng tay.
Tuyên Văn Đế ban thưởng cho người khác xong hết, quay sang người săn được
nhiều nhất là Duệ Vương, cười hỏi: “Cháu muốn ban thưởng gì, chỉ cần lên tiếng.”
Đối với người cháu này, lòng Tuyên Văn Đế có chút áy náy, chính miệng ông
ấy đã đồng ý gả Cung Khanh cho Duệ Vương, sau đó vì con trai mà hủy bỏ
hôn sự đấy. Thời gian đấy, Duệ Vương trong triều càng rụt rè hơn, như
thể bị cuộc hôn nhân kia làm gục ngã.
Duệ Vương cười yếu ớt, khiêm tốn đáp: “Hoàng thượng, sở dĩ hôm nay thần có
thể săn được nhiều như thế là do Hứa tiểu thư trợ giúp một phen. Thần
không dám cầu ban thưởng.”
Hứa Cẩm Ca vừa nghe liền đỏ mặt, ngượng ngùng cúi đầu.
Tuyên Văn Đế thấy thế liền giật mình, nghe ý tứ của Duệ Vương dường như rất
tán thưởng Hứa Cẩm Ca, nhìn sang Hứa Cẩm Ca thẹn thùng đỏ mặt, thật sự
xứng đôi.
Thấy thế, Tuyên Văn Đế nổi tâm tư mai mối, cười nói: “Trẫm thấy Duệ Vương và Hứa tiểu thư là trời sinh một đôi, không bằng ban cho Duệ Vương một hôn sự thì thế nào?”
Lời vừa nói ra, mọi người hân hoan tán tụng, mặt Hứa Cẩm Ca đỏ tận mang
tai, trốn ra sau lưng Lý Lực Vãn và phu nhân của Trương Siêu.
Duệ Vương quỳ xuống tạ ơn, không chút do dự, như thể chỉ chờ Tuyên Văn Đế mở lời.
“Tốt, tốt.” Tuyên Văn Đế vui vẻ ra mặt, lòng rất sảng khoái. Chỉ hôn cho Duệ Vương coi như đền bù cho lần đã hứa còn hủy.
Giữa tiếng chúc mừng, Duệ Vương cười tạ ơn như gió xuân, so với trước kia càng thêm hiền lành khiêm tốn.
Hứa Cẩm Ca nửa mừng nửa lo, cô ta vốn không có ý định tham gia săn bắn mùa
thu, là Tiết Giai nhiệt tình mời mọc quá, nói là Độc Cô Hoàng hậu có ý
muốn nạp cô ta làm Lương đệ cho Đông Cung Thái tử, phải nắm bắt cơ hội
này. Hứa Cẩm Ca tìm suốt mấy tháng mà chưa tìm được đám nào, nghe thế
cũng thấy động lòng, vì thế cũng điểm trang tham gia, hy vọng có được sự ưu ái của Mộ Thẩm Hoằng, hoặc là thiện cảm của Độc Cô Hoàng hậu.
Giây phút bước vào bãi săn, nhìn dáng vẻ anh khí của Kiều Vạn Phương, lòng
liền thấy chán nản. Trước là hai người cạnh tranh làm Thái tử phi, kết
quả hai bên đều bại, giờ lại tranh giành vị trí Lương đệ, mãi mãi không
có kết thúc, hồng nhan rồi sẽ suy tàn, bản thân có được bao nhiêu dũng
khí và ý chí chiến đấu để vắt kiệt một đời.
Vì thế, sau một hồi do dự, cô ta đổi chủ ý, quay đầu ngựa đi theo Duệ
Vương, may nhờ thức tỉnh đúng lúc, cơ hội đã tới, trời giáng vận may.
Duyên phận đời này, chỉ cách ta một bước.
Có người lầm đường lạc lối, sai lầm nối tiếp sai lầm.
Tuyên Văn Đế tác thành một chuyện vui, cười sảng khoái quay đầu lại, lại thấy sắc mặt Độc Cô Hoàng hậu đang rất khó coi. Lập tức nghĩ ra, gay go,
hình như trước kia Hoàng hậu từng đề cập muốn gả Tiết Giai cho Duệ
Vương. Nhưng vua không nói chơi, làm sao thu hồi. Nói đi cũng phải nói
lại, lần trước đã thu hồi, lần này còn thu hồi thì mặt mũi Hoàng đế biết để đi đâu.
Tuyên Văn Đế cũng giả bộ hồ đồ, làm như đã quên, cười hỏi: “Tử Đồng nàng nhìn xem, thật là xứng đôi.”
Độc Cô Hoàng hậu cười khan gật đầu: “Đúng vậy, Duệ Vương gia oai hùng tuấn
tú, Hứa tiểu thư xinh đẹp thông minh, đúng là trời sinh một đôi.”
A Cửu giật áo Tiết Giai, thấp giọng nói: “Phụ hoàng hồ đồ rồi sao?”
Tiết Giai cố kiềm chế nỗi mừng rỡ trong lòng. Thật quá tốt, cô ta chỉ sợ Độc Cô Hoàng hậu vội vã gả cô ta cho Duệ Vương.
Tuyên Văn Đế ban thưởng xong hết, quần thần mang theo con mồi đến bên bờ hồ
Nguyệt, chuẩn bị dã yến. Trên đài cao liền còn lại đế hậu, nhóm Mộ Thẩm
Hoằng, A Cửu.
Lúc này Mộ Thẩm Hoằng mới tâu với đế hậu: “Vừa rồi con đã sai người tìm
được Kiều Vạn Phương, cô ta ngã ngựa bị thương và hôn mê.”
Nghe nói Kiều Vạn Phương chưa chết, A Cửu và Tiết Giai đưa mắt nhìn nhau, có phần kinh ngạc. Theo dự tính thì phải chết mới đúng.
Tuyên Văn Đế không suy nghĩ nhiều, ngã ngựa chẳng phải chuyện gì lạ lùng,
không chết người là không có gì đán
