Mỹ Nhân Khó Gả

Mỹ Nhân Khó Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325624

Bình chọn: 9.00/10/562 lượt.

g ngại, huống chi săn bắn mùa thu là

tự nguyện, nguy hiểm tự chịu. Độc Cô Hoàng hậu cũng không lưu ý nhiều,

nhưng A Cửu lập tức nói: “Kỹ thuật cưỡi ngựa của cô ta cao siêu, sao vô

duyên vô cớ lại ngã ngựa bị thương?”

Mộ Thẩm Hoằng liếc nhìn A Cửu, nói với Tuyên Văn Đế: “Kỹ thuật cưỡi ngựa

của cô ta thế nào nhi thần không biết, nhưng hôm nay cô ta không chỉ ngã ngựa một lần. Lúc mới vào rừng đã ngã ngựa trước mặt nhi thần, nhóm

Hoắc Hiển có thể làm chứng.”

Tuyên Văn Đế gật đầu, vẫn không có hứng thú hỏi tiếp như trước.

A Cửu liền nói thẳng: “Cô ta cưỡi con bạch mã của Thái tử phi.”

Mộ Thẩm Hoằng vừa nghe có ý tứ liên lụy đến Cung Khanh liền nói: “Bạch mã đã bị cô ta giết chết.”

Tiết Giai và A Cửu nghe xong đều ngẩn ra, không ngờ Kiều Vạn Phương tìm được đường sống trong chỗ chết là giết con bạch mã. Quả nhiên cũng là một

người quyết đoán nhẫn tâm.

Tuyên Văn Đế không cảm thấy có gì lạ lùng, chỉ cho là một chuyện ngoài ý

muốn, liền phẩy tay nói: “Để Tiết thái y khám cho cô ta. Trẫm đến bờ hồ

trước.”

A Cửu vội nói: “Phụ hoàng không cảm thấy chuyện này kỳ quái sao?”

Tuyên Văn Đế xoay người lại hỏi: “Có vấn đề gì?”

“Đang yên đang lành sao lại ngã ngựa? Tại sao phải giết con ngựa? Hơn nữa con ngựa kia là của Thái tử phi, nếu không phải tình huống ép buộc, cô ta

sao dám xuống tay với ngựa của Thái tử phi?”

Độc Cô Hoàng hậu cũng bắt đầu thấy kỳ quái, liền sai Minh Vũ: “Ngươi đi xem cô ta tỉnh chưa, đưa cô ta vào đây hỏi một chút.”

A Cửu đắc ý liếc mắt nhìn Cung Khanh.

Cung Khanh thầm nhủ: quả nhiên chuyện không đơn giản, xem ra, người đáng lẽ

bị ngã ngựa rồi thiệt mạng là nàng, đáng tiếc Kiều Vạn Phương kia vì

muốn quyến rũ Mộ Thẩm Hoằng, kết quả khéo quá hóa vụng, chịu tội thay

người.

Sau một lúc lâu, mấy cung nữ nâng Kiều Vạn Phương đi vào. Cô ta nửa nằm nửa ngồi trên một cái ghế trúc, may là mặc trang phục màu đen, máu khô bớt

đổi thành màu nâu lẫn vào màu áo, không ghê sợ như lúc Cung Khanh mới

thấy. Chân bị thương đã băng bó, nhưng máu đã thấm ra rất nhiều.

Kiều Vạn Phương nhìn thấy đế hậu, liền gượng đứng dậy hành lễ, có vẻ rất đau đớn.

Độc Cô Hoàng hậu miễn lễ, hỏi thẳng: “Hôm nay đã xảy ra chuyện gì?”

Ai ngờ Kiều Vạn Phương không nói mà khóc, mắt ầng ậc nước, thê lương cất tiếng: “Cầu Hoàng hậu nương nương làm chủ cho thần nữ.”

Cung Khanh lập tức có cảm giác sập bẫy.

“Ngươi nói đi, rốt cục đã xảy ra chuyện gì?”

“Thần nữ vào rừng, không cẩn thận ngã ngựa, con ngựa chạy mất, đúng lúc đấy,

Thái tử phi đi tới, nhường con bạch mã cho thần nữ. Thần nữ vô cùng cảm

kích, cưỡi con bạch mã định đi tìm ngựa của thần nữ, ai ngờ, chỉ một lát sau, con bạch mã đột nhiên phát cuồng, thần nữ không khống chế được,

định nhảy xuống ngựa chạy trốn, không may chân thần nữ bị mắc ở bàn đạp, thần nữ vì tự vệ, không thể làm gì khác hơn là rút dao giết con ngựa,

mới giữ được tính mạng này.”

Nghe cô ta kể, mọi người như được chứng kiến một màn mạo hiểm, nghe xong mới dám thở phào nhẹ nhõm.

“Vạn hạnh, Kiều tiểu thư cơ trí dũng cảm, tránh được họa này.” Tuyên Văn Đế nghe xong tán thưởng.

Kiều Vạn Phương lại khóc như mưa: “Thần nữ cảm thấy đấy không phải chuyện

ngoài ý muốn, có người muốn hãm hại thần nữ, cầu Hoàng thượng và nương

nương làm chủ cho thần nữ.”

Mộ Thẩm Hoằng nói: “Kiều tiểu thư có bằng chứng gì sao?” Chuyện hắn lo

lắng vậy là đã diễn ra, Trầm Tuyết là Cung Khanh nhường cho Kiều Vạn

Phương, chuyện này Cung Khanh không thể vô can.

“Thái tử điện hạ, con bạch mã kia là của Thái tử phi, nói là chọn cả ngàn con mới tìm được con ngựa thuần tính nghe lời đấy, tại sao đột nhiên phát

cuồng? Còn nữa, bàn đạp kia tại sao đúng lúc mấu chốt lại mắc chân thần

nữ, nếu không phải thần nữ mang theo một thanh chủy thủ tùy thân để săn

thú, chỉ sợ hôm nay đã bỏ mạng dưới vó ngựa.”

A Cửu cười với Kiều Vạn Phương: “Theo ta thấy, là có người ghen ghét với

nhan sắc của ngươi, lại được đồng hành cùng Thái tử, vì thế sinh lòng

ghen tuông, khiến người không được chết tử tế.”

Tiết Giai lập tức nói: “Không thể, Cung tỷ tỷ không phải người như thế.”

Hai người kẻ tung người hứng, chĩa tình nghi về phía Cung Khanh.

Độc Cô Hoàng hậu liếc cho Cung Khanh một cái nhìn tối tăm.

Việc đã đến nước này, nếu Cung Khanh còn không nói lời nào thì sẽ là đuối lý.

Nàng thản nhiên nhìn Độc Cô Hoàng hậu, nói: “Chuyện này không liên quan đến

nhi thần. Khi nhi thần cưỡi, con ngựa rất ổn định, không có chút khác

thường nào, chuyện này Thái tử điện hạ và nhóm Hoắc Tướng quân có thể

làm chứng. Hơn nữa, bàn đạp kia cũng là Thái tử điện hạ đặt làm cho nhi

thần, nhi thần không nhúng tay gì từ trên xuống dưới con ngựa. Lý do gì

khiến con ngựa vừa vào tay Kiều tiểu thư thì phát cuồng, nhi thần không

thể biết. Hôm nay con ngựa đã bị giết, không người đối chứng, chân tướng chỉ có trời biết đất biết, Kiều tiểu thư biết.”

Nói những lời đó xong, Kiều Vạn Phương liền thành tình nghi tội vu oan.

Kiều Vạn Phương khóc lóc như mưa: “Hoàng hậu nương nương, ông trời chứng

giám, nếu có lời nào giả dối, thần nữ nguyện bị thiên l


The Soda Pop