săn bắn mùa thu chỉ có đàn ông tham gia, do A Cửu mè nheo đòi đi
cùng, Độc Cô Hoàng hậu nghĩ để nữ nhi một mình đi giữa đội ngũ đàn ông
rất khó ăn nói, liền để gia quyến quan võ đi cùng, như vậy A Cửu cũng
không lạc lõng.
Lần này ngoài mấy vị phu nhân đã lấy chồng, mấy thiếu nữ cũng có vẻ trưởng thành đặc biệt.
Ngoài A Cửu, còn Mộ Linh Trang, Tiết Giai, Kiều Vạn Phương, Hứa Cẩm Ca.
Tiết Giai mặc một bộ đồ cưỡi ngựa màu trắng ngà, tóc tết hai bím sau đầu,
buộc một khăn trùm đầu mầu đỏ son, tung bay trong gió thu.
Mộ Linh Trang mặc trang phục cưỡi ngựa màu trắng, thanh lịch đơn giản, như một đóa xuất thủy phù dung, khiến ai cũng phải trầm trồ.
Hứa Cẩm Ca mặc trang phục cưỡi ngựa màu xanh ngọc, thanh tân ướt át, rực rỡ tươi tắn.
Người có vẻ đẹp anh khí nhất chính là Kiều Vạn Phương.
Mái tóc búi gọn, cài trâm ngọc hình linh xà, gọn gàng khỏe khoắn, gương mặt như bạch ngọc, không chút son phấn, tôn lên đôi mắt long lanh như hồ
thu. Mặc y phục cưỡi ngựa màu đen bó sát, tay áo bó, thắt lưng màu cam
ôm sát, tôn lên dáng người rất gợi cảm quyến rũ.
Mặc trang phục cưỡi ngựa rồi nam nữ không khác nhau nhiều, nhưng thân hình gợi cảm kia thật quá thu hút sự chú ý.
Cung Khanh là nữ mà cũng bị bộ ngực kia đập vào mắt, lòng thầm nhủ: ôi to làm sao.
Ngoái đầu nhìn Thái tử điện hạ, thấy người đang dõi mắt xa xăm.
Cặp đào tiên nổi bật thế mà điện hạ không thấy sao? Là ngài không dám nhìn? Hay không tiện nhìn? Hay để lát nữa ra khỏi tầm mắt thiếp mới ngắm
nghía cho đã? Hừm?
Thái tử điện hạ càng lúc càng nhìn xa xăm, như ngắm dãy núi xa xa.
Cứ giả vờ đi. Về nhà chúng ta nói chuyện.
Tiết Giai đi theo bên cạnh A Cửu, xoay người nhìn Cung Khanh, khen: “Thật là một con bạch mã tuấn tú, không một sợi lông khác màu, nhất định là biểu ca chọn cả nghìn con mới tìm được con này.”
Rất chính xác, con ngựa Cung Khanh đang cưỡi đúng là Mộ Thẩm Hoằng đã chọn
lựa rất tỉ mỉ, thuần tính lại đẹp, toàn thân trên dưới không một sợi
lông khác màu. Cung Khanh vừa nhìn đã yêu, cố ý đặt tên nó là Trầm
Tuyết. Mộ Thẩm Hoằng cưỡi một con tuấn mã màu đen, một đen một trắng,
thật là xứng đôi.
Tiết Giai vừa dứt lời, nhóm Mộ Linh Trang, Kiều Vạn Phương đều nhìn sang, lần lượt khen mấy câu.
Tiết Giai sờ sờ Trầm Tuyết vẻ thân thiết. Trầm Tuyết không nể mặt, quay đầu hắt hơi.
A Cửu không kiên nhẫn thúc dục một câu: “A Giai, đi thôi.”
Tiết Giai liền thúc ngựa đến bên cạnh A Cửu.
A Cửu thấp giọng: “Đã chuẩn bị xong chưa?”
“Ổn thỏa rồi, Công chúa yên tâm.”
Tuyên Văn Đế phi ngựa dẫn đầu, quần thần đuổi theo. A Cửu theo sát sau đó, dẫn đầu một đạo nương tử quân.
Không biết có phải Cung Khanh đa nghi không, các cô thiếu nữ vốn theo sát A
Cửu dần tản ra, Kiều Vạn Phương cưỡi một con ngựa màu đỏ phi như bay,
vượt lên mấy nữ kỵ thủ, dần tiếp cận đội ngũ của Tuyên Văn Đế, hơn nữa
còn càng lúc càng sát Mộ Thẩm Hoằng.
Hứa Cẩm Ca cũng đang đuổi theo rất sát.
Cung Khanh nheo mắt, chỉ là đi săn bắn mùa thu mà cũng trêu hoa ghẹo nguyệt, điện hạ ngài thật đúng là mị lực vô hạn. Nhưng hai người đẹp Kiều, Hứa
này tìm ra hai con thiên lý mã đúng là dốc hết tiền ra đánh cược. Ngựa
của Mộ Thẩm Hoằng là thần câu, có thể đuổi theo cũng không dễ dàng gì.
Cung phu nhân ngồi trên đài quan sát thầm cảm thấy khác thường, dùng khuỷu
tay đụng nhẹ con gái, thấp giọng nói: “Khanh nhi, sao con không đi?”
Cung phu nhân không chỉ không cho phép chồng mình có nữ nhân khác, con rể cũng không được.
Cung Khanh cười cười: “Mẫu thân đừng nóng vội.”
Đoàn người dần đi vào rừng, A Cửu không thể ngờ là Cung Khanh lại không đi săn.
Tiết Giai cũng có chút ngoài ý muốn.
Hai người vốn đinh ninh Cung Khanh nhất định sẽ đi theo Mộ Thẩm Hoằng. Đinh ninh Cung Khanh không cho phép Mộ Thẩm Hoằng có nữ nhân khác, hôm nay
Kiều Vạn Phương và Hứa Cẩm Ca đều đi cùng, sao Cung Khanh lại khoanh tay thờ ơ.
Lòng cả hai đều rất thất vọng.
Tiết Giai nghĩ ngợi, xem ra phải tìm một kế hoạch khác, A Cửu nghĩ tới một
chuyện, Thuần Vu Thiên Mục nói Cung Khanh có tướng mẫu nghi thiên hạ,
mệnh quý không thể nói, chẳng lẽ trời cao cũng che chở cho cô ta, vì thế kế hoạch này mới thất bại?
Hai người mỗi người một tâm tư.
Tuyên Văn Đế đã dẫn quần thần đến ngay ngoài vòng vây. Mọi người dừng ngựa, giữ cương, mai phục trên bãi cỏ, ôm cây đợi thỏ.
Không lâu sau, trong rừng vọng ra một tiếng động, xuất hiện đầu tiên là mấy
con hươu. Đi trước là một con hươu cao lớn với bộ sừng rất to, bốn vó
như bay. Quần thần im lặng, nhưng không giương cung , mũi tên mở màn săn bắn mùa thu chỉ có thể do Tuyên Văn Đế bắn ra.
Tuyên Văn Đế chậm rãi giương cung, nhắm thẳng vào đầu con hươu sừng.
Mũi tên lao đi như chớp lóe, găm thẳng vào đầu con hươu.
Con hươu rên lên một tiếng rồi ngã xuống. Ngay sau đó, mũi tên thứ hai găm vào bụng.
Quần thần hân hoan.
Mấy con hươu còn lại thấy con đầu đàn bị bắn chết, lập tức quay đầu bỏ
chạy. Tuyên Văn Đế quát khẽ một tiếng, dẫn đầu đoàn người vào rừng. Quần thần theo sát, săn bắn mùa thu chính thức bắt đầu.
Vào trong rừng, đội ngũ dần tản mát, mọi người đều