Insane
Mỹ Nhân Khó Gả

Mỹ Nhân Khó Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325920

Bình chọn: 8.00/10/592 lượt.

n xuống bầu ngực căng tròn.

Hắn nói đứt quãng: “Đừng gọi điện hạ, gọi ca ca, phu quân.”

“Phu quân… ” thấy không trốn được nữa, nàng không thể làm gì khác hơn là xấu hổ đỏ mặt, nhắm mắt run rẩy đưa tay thân mật, muốn dùng chiêu thức Cung phu nhân truyền thụ.

Vừa đụng tới vật nóng rực kia, nàng liền thấy hoảng sợ, dù ngày nào cũng ân ái mấy lần, nhưng ngượng ngùng chưa từng nhìn kỹ, giờ chạm đến càng

hiểu tại sao khó mà đón nhận. Nàng xấu hổ nắm vật kia đưa tay lên xuống.

Một luồng tà hỏa bốc thẳng lên đỉnh đầu. Mộ Thẩm Hoằng hít một hơi, vừa

mừng vừa sợ, mấy lần ân ái nàng đều cự tuyệt ít nhiều, đây là lần đầu

tiên chủ động, dáng vẻ e lệ mất tự nhiên khiến hắn chỉ hận không thể

nuốt gọn ngay lập tức.

Tay nàng quá nhỏ, không cầm được, khó khăn lắm cũng chỉ được một nửa, trêu

chọc hắn càng thêm khó nhịn, nàng lại là lần đầu, ngượng ngùng nửa

chừng, kỹ thuật vụng về, không hạ hỏa được còn đổ thêm dầu vào lửa, hắn

gỡ tay nàng ra, tiến thẳng vào đào nguyên.

Cung Khanh thấy thế thầm sợ hãi, giãy dụa không chịu phối hợp, nhưng chỉ

khiến hắn thêm ham muốn, dù nàng nghẹn ngào xin tha cũng không dừng tay.

Giây phút cuối cùng, nàng vòng tay ôm lưng hắn, xấu hổ nói: “Đừng ra bên trong.”

Đang lúc mất hồn làm sao hắn nghe được nàng nói gì, nàng bị va chạm nên nói không thành tiếng, chỉ như nũng nịu rên rỉ.

Tất nhiên, một dòng nước ấm rót vào, nàng vội sẵng giọng: “Sao ngài không ra ở ngoài.”

Lúc này hắn mới nhận ra câu vừa rồi có ý nghĩa gì, liền hỏi: “Tại sao?”

“Thiếp chưa muốn có… ” Nàng chưa dứt lời, Mộ Thẩm Hoằng đã sa sầm nét mặt, không nói không rằng khoác áo đi tắm.

Xưa nay đều là hắn bế nàng cùng đi. Cung Khanh không hiểu nổi, vừa rồi vẫn còn nhiệt tình như lửa, sao chớp mắt đã lạnh lùng ?

Mộ Thẩm Hoằng tắm xong lại đi thư phòng. Càng lúc càng kỳ lạ, từ lúc thành hôn, có tối nào hắn không quấn quít với nàng, nhiều lần ham muốn.

Cung Khanh tự đi tắm, phối hợp tự đi ngủ. Lòng thầm nhủ, con người hẹp hòi, chỉ bảo hắn ra ở ngoài hắn liền giận.

Mộ Thẩm Hoằng ngồi trong thư phòng một hồi, cầm sách mà chẳng vào được chữ nào, câu nói “Thiếp chưa muốn có… ” lặp đi lặp lại bên tai.

Phân tích tỉ mỉ quan hệ giữa nàng và hắn, luôn là hắn có phần cưỡng ép, nàng chưa bao giờ nghĩ tới chuyện gả cho hắn, cũng chưa bao giờ tỏ vẻ có

tình cảm với hắn. Nếu không phải hắn làm mọi cách khiến nàng không lấy

được chồng, thì nàng đã gả cho người khác từ lúc nào, nếu không phải nhờ câu nói của Thuần Vu Thiên Mục, giờ nàng đã là Duệ Vương phi, nào có

chuyện cam tâm tình nguyện gả cho hắn. Đêm động phòng bắt hắn làm mười

ba bài thơ, quá đủ để nói lên nỗi oán hận trong lòng nàng.

Hắn cũng biết, hắn có phần cường thủ hào đoạt, nàng gả cho hắn không phải

cam tâm tình nguyện, cùng lắm chỉ là tạm nhân nhượng vì lợi ích toàn

cục, chỉ sợ trong lòng chưa hề có hắn. Vì thế khi cùng phòng với hắn mới gượng gạo đến thế, còn nói không muốn có.

Mộ Thẩm Hoằng xưa nay kiêu ngạo tự phụ, rất ít khi bị tổn thương lòng tự

ái, giờ như một cái dằm găm vào tim. Chiếm được thể xác nàng thì đã sao, lòng nàng có chỗ nào cho hắn? Đến tận hôm nay nàng còn nghĩ đến Thẩm

Túy Thạch.

Ngay lập tức, một cơn ghen tuông lại bùng lên. Ghen với thần tử của mình, để người khác biết hắn còn mặt mũi nhìn ai.

Hắn chắp tay đi vài vòng trong thư phòng, đầu óc tràn ngập hình ảnh của

nàng, ánh mắt nụ cười khiến lòng hắn cồn cào. Được một lát lại không

kiềm chế được mà về phòng.

Trong phòng nến đỏ chập chờn, hương trầm lượn lờ trong tĩnh lặng, hắn bước nhẹ đến trước giường, vén màn.

Hắn cho là nàng đang đợi hắn, kết quả thấy nàng đã ngủ say, lòng càng buồn

bã, hiển nhiên nàng không đặt hắn trong lòng, đối với chuyện hắn vui

buồn đi hay ở nàng chẳng chút quan tâm, thản nhiên ngủ trước.

Hắn yên lặng nhìn dung mạo xinh đẹp của nàng, vừa yêu vừa hận. Đáng giận

nhất là, vừa nhìn thấy nàng lại không kìm nén được ý nghĩ thân mật với

nàng. Nàng mọi cách khước từ, chưa từng chủ động phối hợp hay có thái độ vui vẻ, lúc nào cũng miễn cưỡng gượng gạo, chỉ muốn càng nhanh càng

tốt, có thể thấy tình cảm với hắn lạnh nhạt thế nào.

Hắn hít một hơi thật sâu, nằm xuống cạnh nàng, hương thơm thoang thoảng,

thật quá dày vò, hắn đau khổ kiềm chế ham muốn thân mật lần nữa.

Ai ngờ nàng bất ngờ trở mình, cánh tay ngọc vắt sang, đặt lên ngực hắn, ngón tay còn vô tình vuốt ve hạt tròn đỏ.

Hô hấp hắn cứng lại, giữ cánh tay nghịch ngợm kia, chỉ chốc lát, chân ngọc ngà lại vắt sang, không chút khách khí hạ xuống đùi hắn.

Trong nháy mắt, một luồng hỏa khí bùng lên, thân dưới có phản ứng.

Rõ ràng khi tỉnh rất nhu thuận thục nữ, sao ngủ lại vô kỷ luật thế này?

Ngừng một hồi, chân ngọc lại co lên, trái ngang là chạm tới chỗ đang rục rịch.

Hắn hít một hơi, hắn không phải Liễu Hạ Huệ, loại trêu chọc này thật sự

khảo nghiệm định lực của hắn, mà trước mặt nàng định lực chỉ là số

không.

Hắn xoay người, đặt nàng dưới thân, hung tợn hôn nàng, nỗi ghen tuông ấm ức trong lòng bùng nổ như muốn hút hết không khí của nàng.

Cung Khanh âm thầm hối hận, vừa rồi giả bộ ngủ trêu