ông lên tiếng, cô dâu mới sao có thể mạnh dạn như phụ nữ trung niên.
“Chuyện vợ chồng vô cùng quan trọng, hắn thỏa mãn với con, tất nhiên sẽ không
nghĩ đến người khác, nhưng nếu không được thỏa mãn, không tránh khỏi
vụng trộm.”
Câu so sánh này khiến Cung Khanh vừa buồn cười vừa ngượng ngùng.
“Con nhìn Uyển Ngọc mà xem, nó bảo thủ câu nệ chẳng khác gì khúc gỗ, mới
khiến Tiết Nhị vừa tân hôn đã muốn người khác.” Cung phu nhân khuyên
chân thành: “Phương diện này có rất nhiều bí quyết huyền bí, con từ từ
học hỏi, nhất định phải xem thật kỹ cái gương ta đưa.”
Cung Khanh càng nghe càng đỏ mặt, nhưng cũng biết mẫu thân khổ tâm suy nghĩ cho mình, cũng là đạo lý không sai.
Ăn xong cơm trưa, Mộ Thẩm Hoằng và Cung Khanh rời Cung phủ.
Trước khi đi, Cung phu nhân dùng tay ra hiệu với con gái hình tròn, ý chỉ tấm gương.
Cung Khanh lập tức hiểu, xấu hổ đỏ mặt vội vàng lên xe.
Mộ Thẩm Hoằng hỏi: “Nhạc mẫu làm thế là có ý gì?”
Cung Khanh e thẹn nói: “Mong thiếp và ngài đoàn viên mỹ mãn.”
Mộ Thẩm Hoằng cười nói: “Nhạc mẫu thật sâu sắc.”
Trở lại Đông Cung, thừa dịp Mộ Thẩm Hoằng đi điện Cần Chính, Cung Khanh
lặng lẽ đóng cửa, lấy gương ra xem, tuy là một mình trong phòng, nàng
vẫn ngượng ngùng không thôi. Trong đó có mấy tư thế đã thử qua, mấy tư
thế nhìn mà không tưởng tượng nổi, mặt đỏ tim đập.
Đến lúc quan trọng, không tự chủ mà toàn thân nóng bừng, như một luồng ham
muốn bốc lên. Nàng vội vã đứng dậy, xoay gương đồng lại định cất xuống
đáy rương.
Đúng lúc này, nàng ngửi thấy một khí tức thanh tân quen thuộc, mấy ngày đầu
gối tay ấp với Mộ Thẩm Hoằng, nàng đã quá quen thuộc khí tức của hắn.
Nàng vội vàng quay đầu lại, giấu gương sau lưng. Quả nhiên, hắn đã đứng sau
lưng nàng từ lúc nào, cười xấu xa định tập kích bất ngờ.
Cung Khanh sẵng giọng: “Ngài chỉ biết dọa người khác giật mình.”
“Nàng giấu gì sau lưng?”
Cung Khanh vội nói: “Không có gì, chỉ là tấm gương.”
Vừa nhìn kiều thê đỏ mặt, hắn liền biết không đơn giản thế. Liền cười ranh mãnh giơ tay, kéo nàng rồi cướp tấm gương.
Hắn cười thâm sâu a lên một tiếng, “Vừa rồi Khanh Khanh ‘nghiên cứu’ thứ này sao.”
Cung Khanh nghe từ “nghiên cứu” mà mặt đỏ bừng, nụ cười ranh mãnh của hắn càng đáng ghét làm sao.
Nàng xấu hổ buồn bực muốn giật lại: “Trả cho thiếp.”
Hắn tránh né, cười hì hì nói: “Vi phu đích thân ‘thực hành’ cùng Khanh
Khanh được không? Khanh Khanh thích tư thế này?” Hắn chỉ vào gương đồng, “Hay là tư thế này?”
Mỹ nhân thấy tình thế không ổn, mặc kệ tấm gương tìm cách thoát thân.
Hắn làm sao buông tha. Bế bổng nàng lên giường, đè nàng xuống nói: “Không bằng thử hết cả mười tám tư thế?”
“Đừng.” Nàng vội vàng đứng dậy chạy trốn, nhưng hắn đã nhanh tay giữ váy.
Sau khi hồi cung nàng lại thay bộ váy mười hai nếp gấp. Tà váy phối hồng
nhạt xanh ngọc lục bảo như một đóa hoa nở rộ, toát lên sự kiều diễm,
càng tôn lên dung nhan mỹ lệ đang xấu hổ thẹn thùng.
Tà váy mỏng nhẹ thướt tha, khiến hắn nhớ đến Quỳnh lâm yến, nàng đã mặc
một chiếc váy màu lục nhạt, như hoa mai bay trên thảm cỏ.
Lúc đấy hắn nhìn mà chỉ muốn xé tà váy kia, trời cao như hiểu ý, để gió
đông giúp hắn hoàn thành tâm nguyện, tơ vàng trên nhẫn ngọc làm rách
váy, lần này hắn càng muốn tự tay động thủ.
Hắn ngồi dậy, ánh mắt sâu kín, cười như có như không vén tà váy nàng, hơi
dùng sức một chút liền nghe tiếng roẹt, hắn lại tìm kiếm, xé tiếp nếp
gấp thứ hai. Cung Khanh còn tưởng hắn đã buông tha, thấy hắn xé thành
từng mảnh một, vừa vội vừa thẹn, vội đẩy hắn ra đứng lên.
Nàng sao có thể đọ sức với hắn, giằng co đối với hắn chỉ là thêm phần tình thú.
Hắn cười hì hì xé váy thành mười hai mảnh phất phơ, trong nháy mắt, cảnh
xuân hiện ra. Cặp chân trắng mịn ngọc ngà ẩn hiện dưới những lớp váy, cố che chắn thế nào cũng thất bại.
Cung Khanh xấu hổ bất đắc dĩ, tầm mắt Mộ Thẩm Hoằng ngập tràn xuân sắc, làm
nụ cười của hắn dần trở nên nham nhở bỉ ổi, Cung Khanh giận, đưa tay xé y phục của hắn, đáng tiếc người ta mặc vải gấm, nàng làm thế chỉ khiến
hắn cười vui vẻ.
“Vi phu tự cởi, không nhọc Khanh Khanh động thủ.”
Dứt lời, trường bào tím thêu kim long liền bị hắn cởi ra, thấy tình thế
càng lúc càng không ổn, nàng thôi luôn dự định báo thù, nhảy xuống
giường chạy trốn. Hễ cử động thì cảnh xuân càng lộ liễu, nàng vừa thẹn
vừa giận, xoay người lẩn trốn.
Hắn nắm lấy tay nàng, đè nàng xuống, cười nói: “Khanh Khanh vẫn còn váy thế này sao?”
Nàng xấu hổ: “Có cũng không mặc.”
“Vậy vi phu cởi hộ nàng.”
“Đừng… “
Đọ sức với hắn chỉ như lấy trứng chọi đá, chẳng mấy chốc mỹ nhân đã bị cướp đoạt sạch sẽ.
Da thịt mướt mịn nõn nà như bạch ngọc, kiều diễm ướt át, khiến lòng người
xao xuyến, không muốn rời tay, tấc tấc tiêu hồn. Hắn say đắm quên chốn
quay về.
“Điện hạ, hôm nay thiếp rất mệt.” Cung Khanh cố ý ra vẻ mệt mỏi, nghĩ muốn cự tuyệt cầu hoan.
“Không cần Khanh Khanh động thủ, phu quân hầu hạ nàng, Khanh Khanh chỉ cần
hưởng thụ.” Vừa nói, người đã bị hắn đặt xuống, Cung Khanh đỏ mặt, con
người này thật mặt dày.
“Điện hạ… a… ” Còn chưa dứt lời đã thấy hắn cắ
