chọc hắn, vốn định mong
hắn bớt giận, không ngờ lại thành châm lửa. Lần này thật là kiếm củi ba
năm thiêu một giờ.
Mưa tạnh gió ngừng, Mộ Thẩm Hoằng đứng dậy, đang định bế Cung Khanh đi
phòng tắm, nàng lại xoay lưng lại hừ một tiếng, còn vùi mặt xuống gối,
chỉ để cho hắn bờ vai ngọc ngà và tấm lưng trắng mịn.
Uyên ương hí thủy, một mảnh vải đỏ khoác lên eo nàng, sóng vỗ dập dờn, lung linh ảo diệu khiến người ta hồn xiêu phách lạc.
Hắn đặt tay lên vòng eo mềm mại, trìu mến gọi: “Khanh Khanh.”
“Không phải là ngài không thèm để ý đến thiếp sao?” Cung Khanh bĩu môi, ra vẻ tức giận.
Hắn nhìn mà mềm lòng, nỗi ấm ức tất nhiên gạt qua một bên, kề tai mỹ nhân dỗ dành.
Mỹ nhân không chịu buông tha, mắt long lanh không biết là ánh nến hay nước mắt, tủi thân nói: “Vừa rồi ngài phẩy tay áo bỏ đi, ai biết đã chọc
giận ngài thế nào, vợ chồng với nhau có gì nên nói thẳng chứ.”
Tâm sự lòng hắn sao có thể nói ra lời, dừng một chút chỉ nói: “Ra ở bên trong mới thoải mái.”
Cung Khanh cũng cho là vậy, căn bản chưa bao giờ nghĩ đến chuyện con người
kiêu ngạo như hắn lại quan tâm chuyện lòng nàng có hắn hay không.
Hai người lại hòa hảo như lúc ban đầu, đúng là đầu giường cãi nhau cuối
giường hợp. Thái tử điện hạ bế mỹ nhân đi tắm, chăm sóc đủ bề. Tắm xong, hai người ôm nhau ngủ.
Cung Khanh thầm nhủ, cách của mẫu thân chỉ thích hợp để áp dụng với phụ
thân. Phụ thân vì xuất thân kém hơn, tất nhiên cũng ngoan hiền nghe lời
hơn người.
Mà Mộ Thẩm Hoằng sinh ra đã là thiên chi kiêu tử, tâm cao khí ngạo, tất
nhiên mạnh mẽ ngang ngược, không thể chịu chút thiệt thòi nào.
Hàng ngày, Cung Khanh cùng Mộ Thẩm Hoằng thần hôn định tỉnh, Tuyên Văn Đế
đối với nàng rất hòa ái, Độc Cô Hoàng hậu khách sáo lạnh nhạt từ trước
tới giờ không đổi, A Cửu vẫn nhìn thấy là mặt nặng mày nhẹ. Cung Khanh
chưa từng ôm hy vọng sẽ chung sống hòa bình với A Cửu, vì thế đối với cô ta vẫn kính nhi viễn chi, cũng may nàng và Mộ Thẩm Hoằng ở Đông Cung,
dù là thỉnh an sáng tối thì ngày cũng chỉ phải gặp A Cửu hai lần mà
thôi. Hơn nữa luôn có Mộ Thẩm Hoằng bên cạnh, A Cửu dù có liều lĩnh,
cũng không dám gây sự trước mặt hoàng huynh.
A Cửu nhìn Cung Khanh và hoàng huynh có đôi có cặp, lòng bùng ghen tức.
Chuyện của cô ta và Thẩm Túy Thạch mờ mịt không hẹn, tất cả chỉ tại Cung Khanh, cơn tức này nuốt trôi thế nào. Độc Cô Hoàng hậu tỏ thái độ kiên
quyết với hôn sự của cô ta, một bước không lùi, Thẩm Túy Thạch không cam tâm tình nguyện, không chính miệng thỉnh cầu thì quyết không gả A Cửu.
Yêu cầu này thật khiến A Cửu bó tay chịu trói, rầu đến gầy mòn.
Lúc này, cô ta liền nhớ đến Tiết Giai, từ khi An phu nhân bị Mộ Thẩm Hoằng
trục xuất khỏi cung, Tiết Giai liền trở thành bạn tâm giao kiêm người tư vấn của cô ta, rất được cô ta tín nhiệm. So với An phu nhân, Tiết Giai
càng thích hợp để bày mưu tính kế hơn, không chỉ vì Tiết Giai nhiều mưu
ma chước quỷ, mà còn vì hai người tuổi tác tương đương, dễ đồng quan
điểm.
Vì vậy, A Cửu liền phái người triệu Tiết Giai vào cung, tán gẫu vài câu, A Cửu nói: “Mẫu hậu không chịu nhượng bộ.”
Tiết Giai vừa nghe liền hiểu là cô ta nói đến chuyện với Thẩm Túy Thạch.
“Công chúa đừng nóng, không phải là dì phản đối Thẩm đại nhân, chỉ là muốn
Công chúa có thể gả cho một người thật lòng thương yêu Công chúa. Nếu
Thẩm đại nhân nảy sinh tình cảm với Công chúa, yêu thương thật lòng,
không cần Công chúa đi cầu, dì cũng sẽ chủ động chọn Thẩm đại nhân làm
Phò mã .”
“Làm thế nào mới có thể khiến hắn nảy sinh tình cảm với ta?” A Cửu vừa
ngượng ngùng vừa đau đầu. Từ nhỏ đến lớn, cô ta yêu cầu là có, đã bao
giờ bị người cự tuyệt, thật sự có cảm giác không biết phải bắt đầu từ
đâu.
Tiết Giai cười nói: “Lấy lòng để thành tâm đầu ý hợp.”
“Lấy lòng hắn thế nào?”
“Thẩm đại nhân thích gì, Công chúa có biết không?”
A Cửu ngẩn ra, trước giờ cô ta chỉ nghĩ mình thích hắn, chưa từng quan tâm tới chuyện hắn thích gì, thậm chí chưa từng nghĩ tới.
“Chuyện đó thì… ta sẽ phái người đi thăm dò.”
Tiết Giai lại nói: “Tục ngữ nói, lâu ngày sinh tình, nhưng Công chúa thân ở
hậu cung, Thẩm đại nhân và Công chúa hiếm khi gặp mặt, làm sao bồi dưỡng tình cảm? Hắn sao có cơ hội phát hiện ra ưu điểm của Công chúa.”
Câu này thật là chạm đến đáy lòng A Cửu, trước giờ cô ta vẫn tự thấy bản
thân là độc nhất vô nhị, không ai sánh bằng, Thẩm Túy Thạch không rung
động với cô ta, không phải vì cô ta không tốt, mà là vì hắn không có cơ
hội thấy được ưu điểm của cô ta. Ví dụ như hắn một lòng thầm mến Cung
Khanh, chẳng phải vì Cung Khanh năm đó bỏ ra hai mươi lạng bạc cứu mạng
hắn sao. Đối với A Cửu mà nói, hai mươi lượng bạc có là cái gì, hai vạn
vạn lạng cũng bỏ ra được. Vấn đề là không có cơ hội.
Nhưng cô ta chưa từng nghĩ đến chuyện, nếu năm đó là cô ta gặp cậu bé Thẩm
Túy Thạch rách rưới ăn xin, thì cô ta liệu có chịu liếc nhìn một cái.
“Vậy ngươi nói xem phải làm thế nào?”
“Công chúa nên tìm cho Thẩm đại nhân một chức vị thường xuyên ra vào cung,
như vậy mới có thể thường xuyên gặp gỡ hắn, chế tạo cơ hội.”
A Cửu chố