đầu nét bút dùng một chậu kim long đoàn nhật,
cánh hoa màu vàng kim rực rỡ như móng rồng, khí thế hào hùng. Tiếp theo
là dùng các chậu hoa cúc màu sắc khác nhau sắp xếp liên tục, mỗi màu tạo thành một nét bút, tất cả hợp lại thành chữ Phúc. Người đứng trong
quang cảnh chữ Phúc được tạo bởi hoa kia, dường như cũng được nhuộm một
thân phúc khí..
Thẩm Túy Thạch, Độc Cô Đạc, Duệ Vương, Mộ Linh Trang, Hướng Uyển Ngọc đều
đúng hẹn đến ngự hoa viên. Ngoài Thẩm Túy Thạch, Cung Khanh không hề hay biết về những vị khách khác, gặp Độc Cô Đạc, rồi lại gặp Duệ Vương,
nàng liền bối rối lúng túng. Đến khi thấy Tiết Giai đi theo A Cửu thong
dong đi đến thì hiểu ngay lập tức.
Mộ Thẩm Hoằng tất nhiên chú ý tới chuyện thê tử lần đầu làm chủ sự trong
cung, bãi triều là từ điện Cần Chính đi thẳng tới động viên. Thông minh
cơ trí như hắn, tất nhiên cũng nhìn ra thái độ mất tự nhiên trên mặt mấy vị khách nam.
Duệ Vương còn đỡ, nhìn thấy Cung Khanh, ánh mắt hiện chút dao động rồi
nhanh chóng khôi phục thần sắc bình thường, đầy vẻ tao nhã ung dung, Độc Cô Đạc là kiểu người không có tâm tư, chốc chốc lại liếc nhìn Cung
Khanh, ánh mắt si mê ngây dại. Tân hôn mỹ kiều nương, so với ngày còn
thiếu nữ thêm vẻ phong tình rạng rỡ, cử chỉ duyên dáng khiến người khác
hồn xiêu phách lạc. Làm Độc Cô Đạc không rời được mắt.
Tiết Giai biết rõ con người Độc Cô Đạc mới cố ý mời đến, vừa có thể khiến
Hướng Uyển Ngọc nhận ra trượng phu nhà mình si mê ai, sinh lòng ghen
ghét Cung Khanh, vừa có thể khiến Mộ Thẩm Hoằng tâm sinh khúc mắc, có
thể ly gián tình tỷ muội của Hướng Uyển Ngọc và Cung Khanh, cũng khiến
quan hệ vợ chồng Mộ Thẩm Hoằng và Cung Khanh được phen sóng gió.
Mời Thẩm Túy Thạch, Độc Cô Đạc, Duệ Vương đến, mục đích của Tiết Giai là
khiến Mộ Thẩm Hoằng nhìn xem thê tử của hắn khi chưa xuất giá đã phong
lưu thế nào, nở mấy bông hoa đào, đập vào mắt hắn thế, cô ta không tin
hắn không nghĩ ngợi.
Ba vị khách nam, người nào cũng từng có chút duyên nợ với vợ mình, đã là
đàn ông có ai không dao động. Mộ Thẩm Hoằng nở nụ cười lạnh nhạt nhã
nhặn, cùng Cung Khanh đi tới, mặt không đổi sắc ngồi xuống.
A Cửu cố ý đi trước mặt Thẩm Túy Thạch, bước chân rất chậm. Thân là thần
tử, Thẩm Túy Thạch đương nhiên không thể vượt mặt cô ta, chỉ có thể kiên trì đi sau. A Cửu cố ý cùng Tiết Giai bình luận về hoa cúc, thỉnh
thoảng lại ngoái đầu cười, đề nghị Thẩm Túy Thạch làm một bài thơ.
Thẩm Túy Thạch đang tâm trạng ngày dài tựa năm, lòng rất nhạt nhẽo.
Cung Khanh nhìn, quay sang cười với Mộ Thẩm Hoằng: “Bảo sao Công chúa bảo
thiếp tổ chức Thưởng cúc yến, thì ra tất cả chúng ta đều chỉ là quần
chúng.”
Mộ Thẩm Hoằng thấp giọng hỏi: “Những vị khách này đều là Khanh Khanh thu xếp sao?”
Cung Khanh có chút xấu hổ, nói: “A Cửu chỉ bảo thiếp mời Thẩm đại nhân,
những người còn lại là Công chúa mời, thiếp không hề hay biết.”
Mộ Thẩm Hoằng nhìn A Cửu, lại nhìn Tiết Giai, a một tiếng.
Cung Khanh dù rất bình thản, nhưng lại lo Mộ Thẩm Hoằng nghĩ ngợi, liền tỉ
mỉ quan sát vẻ mặt hắn, hắn mím môi cười nhạt, thật sự không giống đang
ghen. Nhưng tâm tư đế vương vốn sâu sắc khó lường, sao có thể nắm bắt.
Cung Khanh cảm thấy tránh mặt thì hơn, bởi vì Độc Cô Đạc nhìn nàng quá si
mê, chỉ sợ một lát nữa thì người như Hướng Uyển Ngọc cũng nhìn ra manh
mối.
“Thiếp thân đi trước một bước.”
Mộ Thẩm Hoằng dịu dàng cười nói: “Vất vả suốt hai ngày, nàng về nghỉ ngơi
đi, một lát nữa ta sẽ về tìm nàng.” Câu cuối ý tứ sâu sắc, Cung Khanh đỏ mặt, dẫn theo cung nữ về trước. Dạo gần đây hắn càng lúc càng quá đáng, ban ngày ban mặt cũng không tha.
A Cửu nhiều lần bị Tiết Giai lợi dụng, Cung Khanh cho rằng không phải vì A Cửu đần độn, mà là vì bản tính tự phụ kiêu ngạo. Cô ta cho rằng ai nấy
đều muốn nịnh bợ tán tụng cô ta, không hề nghĩ tới chuyện có người dám
lợi dụng. Vì vậy Tiết Giai giả vờ bầy mưu tính kế cho cô ta, thật sự là
để thực hiện mục đích của mình.
Danh sách khách mời hôm nay, nàng không tin là do A Cửu làm ra, nhìn nụ cười rạng rỡ hả hê của Tiết Giai, chắc hẳn một tay cô ta xếp đặt. Cô ta muốn Mộ Thẩm Hoằng tâm sinh khúc mắc, tiện thể khiến Hướng Uyển Ngọc đem
lòng hận nàng.
Cô ta làm thế mục đích cuối cùng là gì? Vị trí Thái tử phi? Hay là vị trí
Lương đệ hay còn ý đồ gì khác? Đang nghĩ ngợi, Mộ Thẩm Hoằng đã đến.
Cung Khanh không ngờ hắn về nhanh như vậy, tiến tới nghênh đón, cởi áo khoác hộ hắn, thản nhiên cười một tiếng: “Sao phu quân lại về nhanh vậy?”
Mộ Thẩm Hoằng nói: “Thẩm Túy Thạch say.”
Cung Khanh mỉm cười: “Vậy chẳng phải quá tốt, Công chúa có thể chăm sóc Thẩm đại nhân.”
Mộ Thẩm Hoằng nhìn nàng một cái, cười cười: “A Cửu có lòng dìu hắn, hắn lại gọi một tiếng Cung tiểu thư.”
Cung Khanh nghe xong liền giật mình, không ngờ nàng đã tránh mặt mà vẫn
không ngăn được chuyện ngoài ý muốn phát sinh, nhưng càng là thế lại
càng phải thản nhiên bình tĩnh, nếu lộ ra chút bối rối và căng thẳng gì, sẽ thành có tật giật mình. Vì vậy, nàng bình tĩnh cười thản nhiên: “Xem ra Thẩm đại nhân say thật rồi mới nhận nhầm người
