úng ta là có thể đánh giặc, đánh thắng trận. Nếu thật sự có một ngày như vậy, xin hỏi Hạ Thanh, cậu ta có sẵn sàng
không?" Lời nói này của Trình Miễn coi như lời khách sáo, anh muốn nói
Hạ Thanh có gan hay không cũng là một vấn đề, nhưng vẫn giữ chút mặt mũi cho Chu Quốc Xương, "Tham mưu trưởng Chu, nếu như Hạ Thanh dạy mãi mà
không sửa, tôi không thể khoan nhượng để một người như vậy tiếp tục ở
liên đội của tôi. Vẫn là câu nói kia, không liên quan đến ân oán cá
nhân, nếu thật sự lên chiến trường, tôi thực sự không thể để một tiểu
đội có người như vậy lên chiến đấu."
Lần này Chu Quốc Xương đã
hoàn toàn nổi giận, ông đặt mạnh chén nước xuống, bỗng nhiên đứng lên:
"Người như thế nào? Hạ Thanh, nó là hạng người gì? Trình Miễn tôi cảnh
cáo cậu, đừng có nói quá đáng với tôi như vậy!"
Mặt Trình Miễn không thay đổi chút nào: "Không hề quá đáng, tôi chỉ nhận xét sự việc thôi.”
"Nhận xét sự việc?" Vẻ mặt Chu Quốc Xương cực kì khinh thường, "Trình Miễn
tôi nói thật với cậu, tôi cũng không muốn trở mặt với cậu, mấy tháng nữa đợi sự việc trôi qua tôi sẽ điều nó rời khỏi liên trinh sát, chuyện này vì vậy không cần bàn bạc nữa."
Trình Miễn nở nụ cười, cực kì thờ ơ.
"Không dễ dàng như vậy đâu." Anh nói, "Nếu như không phải bởi vì cậu ta, năm
nay binh lính tốt nhất dưới tay tôi cũng được ở lại. Hạ Thanh là thế
thân của ai, chắc chắn trong lòng tham mưu trưởng ngài cũng biết rõ.
Muốn tôi từ giờ không đề cập tới nữa à——" anh lại nhắc lại một lần nữa,
"Không dễ dàng như vậy đâu."
Thật sự Chu Quốc Xương không ngờ
Trình Miễn lại cứng đầu như vậy, còn dám nói điều kiện với ông? Nhưng
cậu ta cũng không hoàn toàn trở mặt với ông, dù sao thì ở đây vẫn có mối liên hệ.
"Vậy cậu muốn làm thế nào?" Lúc này, Chu Quốc Xương đã lười phải giả vờ hiền lành rồi.
Trình Miễn ngẩng đầu lên, mắt sáng ngời nhìn thẳng vào ông: "Trừ khi lính của tôi cũng được giữ lại."
Chu Quốc Xương nghe vậy, không nhịn được bật thốt lên: "Chuyện đó không thể nào!" Ông lạnh mặt nhìn Trình Miễn: "Cậu mở miệng lại nhắc đến kỷ luật, chẳng lẽ lại quên, đã ra lệnh, thì không thể sửa chữa nữa à."
Chân mày của Trình Miễn hơi giương lên: "Chính vì vậy nên tôi mới không đi tìm người khác."
"Tìm tôi cũng vô dụng." Chu Quốc Xương khoát tay chặn lại, quay lưng đi,
"Nếu cậu xem xét từng sự việc, cũng không nên đặt hai việc này cùng
nhau, trừ khi cậu cố ý muốn tôi khó xử."
Khó xử? Hàng năm khi
tuyển chọn sĩ quan, lão già này thu bao nhiêu tiền trong lòng ông ta
cũng không tính hết được? Như lời người ta nói, chính là xếp thành từng
chồng một rồi mang về nhà!
"Trong mắt của tôi đây là chuyện giống nhau." Trình Miễn không nhiều lời nói
nhảm, "Yêu cầu của tôi chỉ có vậy, xin tham mưu trưởng suy xét."
Chu Quốc Xương vẫn nhìn ngoài cửa sổ, không lên tiếng. Trình Miễn đứng thẳng, giơ tay lên chào, rồi xoay người rời đi.
Sau lưng vang lên tiếng đóng cửa, Chu Quốc Xương từ từ nhíu mày lại.
Hết Chương 47 Sau khi Trình Miễn quay về doanh trại, ngược lại doanh trưởng lão Mã lại
không tìm anh nói chuyện, chỉ có trại phó lão Chu, gọi anh vào phòng làm việc, nói mấy câu rồi lại để anh ra ngoài. Khi bọn họ ở đây, chuyện tối ngày hôm qua, anh cũng không có sai lầm gì lớn, giam Hạ Thanh lại đó
cũng là làm theo điều lệ, không tìm ra sai sót gì cả.
Bây giờ,
tiểu tử Hạ Thanh này vẫn bị giam giữ phòng tạm giam, vậy mà sau khi Chu
Quốc Xương tự mình đi tìm Trình Miễn, thì sự việc như được dẹp yên ngay
lập tức, tối thiểu mọi người cũng không dám ở bên ngoài công khai thảo
luận chuyện này nữa. Trình Miễn cũng hiểu rõ, bình yên như thế này chỉ
là tạm thời mà thôi.
Tuyết nhỏ rơi lất phất suốt một ngày một
đêm, trong chớp mắt, cách ngày lão binh phải rời đi chỉ còn hai ngày.
Một tuần này, là một tuần mà Trình Miễn trải qua trong vội vàng và hỗn
loạn, ngẫm lại, anh cũng không biết mình đã làm được những gì. Sau khi
trời tối, một mình anh châm rãi đi vòng quanh nơi đóng quân, thỉnh
thoảng lại sinh ra chút cảm giác mê mang. Chỉ đạo viên Từ Nghi phân tích cho anh, nói là sau khi hy vọng bị sụp đổ thì tất nhiên sẽ sinh ra cảm
giấc thất vọng sa sút, là phản ứng cảm xúc bình thường. Trình Miễn cười, có lẽ theo ý cậu ấy, chuyện này cũng không nghiêm trọng như vậy, nhưng
mà anh cũng rất rõ ràng, quả thật có một số chuyện, cũng không giống như vậy.
Kể từ sau ngày tuyên
bố lệnh giải ngũ ấy, Trình Miễn cũng không đi tìm Tống Hiểu Vĩ một mình
nữa, thứ nhất anh cảm thấy mình được coi như là người cho Tống Hiểu Vĩ
hy vọng được lưu đội lớn nhất, kết quả lại không được giữ lại, anh sợ
khi Tống Hiểu Vĩ nhìn thấy anh thì khó tránh khỏi nhớ đến chuyện này,
cảm xúc khó có thể điều chỉnh. Thứ hai là anh không biết nói gì với cậu
ấy, từ khi được sinh ra, anh đều lớn lên trong đại viện bộ đội, trong
nhà đại đa số trưởng bối đều nhập ngũ, ngoài quân nhân ra đối với những
nghề nghiệp khác anh cũng không hiểu rõ, đối với anh sau khi rời khỏi
doanh về quê, cũng không thể cung cấp được bất kì ý kiến nào có tính
kiến thiết nào về công việc.
Ngoài dự đoán của Trình Mi
