ong đại viện, xuống cơ sở dẫn binh cũng chỉ để lấy kinh
nghiệm, để khi lên trên cũng dễ dàng hơn, sau này khẳng định là muốn
ngồi phòng làm việc, tội gì phải nghiêm túc như vậy.
Hơn nữa, kể
từ khi Trình Miễn đảm nhiệm chức liên trưởng liên trinh sát đến nay, Hạ
Thanh cũng cảm giác hình như bản thân bị để ý, không thể giống như trước kia không lo lắng gì mà phá phách như thế. Hai năm đó, oán niệm của anh với Trình Miễn không phải chỉ một chuyện, nên hi vọng cậu của mình
nhanh chóng điều mình tời khỏi liên trinh sát. Nhưng tham mưu trưởng
Chu, Chu Quốc Xương cũng có suy nghĩ của riêng ông ấy, ông muốn sắp xếp
Hạ Thanh ở một nơi dễ dàng, nhưng ông càng muốn Hạ Thanh thân thiết với
Trình Miễn, dù sao thì con đường của sĩ quan quân đội còn dài, hơn nữa
tương lai sẽ thấy được ánh sáng. Trong bộ đội, việc đối nhân xử thế rất quan trọng, so với Hạ Thanh, Chu Quốc Xương phải rõ ràng hơn nhiều,
không phải chính bản thân ông cũng trà trộn mà đi lên sao?
Vậy
mà, tất cả đều bị Hạ Thanh phá hỏng hết rồi. Chính anh cũng không nhịn
được mắng bản thân một trận, nhìn anh ta không vừa mắt cũng không phải
ngày một hai ngày, sao lại nói ra rồi? Con mẹ nó tất cả đều bị rượu làm
hỏng chuyện!
Các lãnh đạo trong doanh trinh sát cũng biết chuyện
này rồi, nhưng không đợi doanh trưởng lão Mã ra tay, tham mưu trưởng đã
tự mình xuống tìm Trình Miễn để "Tìm hiểu tình huống" rồi. Khi nhân viên truyền tin của Chu Quốc Xương tìm được Trình Miễn cũng là lúc anh vừa
tập thể dục buổi sáng xong quay về, nhìn thấy người đến, anh hơi cong
môi chế giễu, thật là thiếu kiên nhẫn a, sáng sớm đã đến rồi.
Trình Miễn không để ý, tháo đai vũ trang
xuống rồi đi thẳng vào phòng tắm, sau khi đánh răng rửa mặt, ăn sáng
xong, mới không nhanh không chậm đi đến phòng làm việc của Chu Quốc
Xương.
"Báo cáo."
"Mời vào." Chu Quốc Xương đang ngồi một
chỗ nhìn cái gì đó, thấy Trình Miễn đi vào, đợi mấy giây, rồi cố ý đứng
lên, nhìn anh, "Đến rồi à? Ngồi , ngồi đi."
"Không cần đâu tham mưu trưởng, tôi đứng cũng được."
Chu Quốc Xương không ngờ rằng Trình Miễn lại không nể mặt mình, đành phải
tự mình ngồi xuống, dáng vẻ như chưa có chuyện gì xảy ra ân cần hỏi han
anh: "Ăn sáng rồi hả?"
"Báo cáo tham mưu trưởng, tôi đã ăn xong rồi."
Chu Quốc Xương liếc mắt nhìn anh, chậc một tiếng: "Được rồi được rồi,
buông lỏng, không cần nghiêm túc như vậy. Nhìn cậu đứng tôi cũng khó
chịu, ngồi xuống đi."
Trình Miễn khẽ nhíu mày, ngồi xuống đối diện bàn làm việc của Chu Quốc Xương .
Chu Quốc Xương buông món đồ ở trong tay xuống, nhìn Trình Miễn, hai tay để
lên bàn, cân nhắc nói với Trình Miễn: "Chuyện tối ngày hôm qua, tôi đã
nghe nói. Tiểu tử Hạ Thanh này, uống rượu say cũng không nói, còn động
thủ với cậu, cậu nhốt cậu ta lại là cần thiết. Bình thường quá lơ là
việc quản giáo nên mới xuất hiện tình huống tối hôm qua, đưa nó đến bộ
đội, cũng là muốn dùng điều lệnh điều lệ, kỷ luật trong quân đội để kiềm chế nó, để cho môi trường kỷ luật trong liên trính sát các cậu rèn
luyện nó. Trình Miễn à, lại nói, tôi cũng nên cám ơn cậu."
"Tham
mưu trưởng khách khí rồi." Trình Miễn nói, "Chẳng qua tôi muốn nhắc nhở
ngài một chút, ngày hôm qua Hạ Thanh chưa được phê chuẩn đã vô cớ đi ra
ngoài, cũng là làm trái với kỷ luật."
Chu Quốc Xương sững sờ,
khuôn mặt già nua hơi ngượng ngùng. Một lúc sau, ông lại nói: "Chuyện
ngày hôm qua, cũng do tôi sơ suất rồi. Là mợ của nó lâu rồi không gặp
nó, nên bắt tôi dẫn nó về ăn bữa cơm, ai biết đi ra ngoài lại gây chuyện như vậy. Con cái bây giờ, dạy dỗ cũng không dễ rồi."
Trình Miễn
không nhịn được cười lạnh lùng. Lôi vợ vào để nói chuyện, dùng tình thân để nói chuyện à? Chẳng lẽ Chu Quốc Xương già rồi nên hồ đồ?
Anh
nhếch khóe miệng, muốn nói chuyện, lại bị Chu Quốc Xương cướp lời. Chỉ
nghe thấy tham mưu trưởng Chu nói: "Như vậy, trước tiên cậu cứ giam nó
lại vài ngày, để nó sâu sắc tự kiểm điểm sai lầm của mình. Tôi đây, thay nó nói lời xin lỗi với cậu trước, chờ nó được ra, cậu giao nó cho tôi,
tôi sẽ tự mình dạy dỗ."
Nói xong, ông nhìn Trình Miễn, chờ anh tỏ thái độ.
Trình Miễn cũng không vì ông ấy thao thao bất tuyệt mà lung lay, trầm ngâm
chốc lát, anh nói với Chu Quốc Xương: "Tham mưu trưởng, đây cũng không
phải chuyện nhận lỗi lầm và tự kiểm điểm. theo cá nhân tôi mà nói, có
nói xin lỗi hay không cũng không quan trọng, bởi vì đây là ân oán cá
nhân của tôi và hạ Thanh, vả lại tối hôm qua tôi cũng động thủ. Bản thân là liên trưởng liên trinh sát, tôi chỉ để ý danh tiếng vinh dự và sức
chiến đấu của liên đội."
Chu Quốc Xương không khỏi nhíu nhíu mày: "Lời này của cậu là có ý gì?"
Lời nói đã nói rõ, Trình Miễn cảm thấy bản thân đã mất đi sự khách sáo cần thiết.
"Tôi nghĩ tham mưu trưởng và tôi đều hiểu rõ, Hạ Thanh không thích hợp ở bộ
đội, cậu ta không chịu nổi kỷ luật gò bó, yêu cầu với bản thân cũng
thấp. Nói thẳng ra, cậu ta chính là người không có lý tưởng ."
Chu Quốc Xương không vui, nhưng cũng không nói ra lời phản bác, chỉ có thể nhìn sang một bên.
"Mà sứ mạng của quân đội ch
