p lánh trong cuốn sách lớn của cuộc đời chúng ta.
Mẹ tôi kể, khi cha tặng tập thơ đó cho mẹ, đã tạo thành một cơn địa chấn
rung động trong tâm hồn mẹ mà trước đó chưa từng có. Thanh âm tự nhiên
của những câu thơ tuyệt đẹp ấy giống như rót những giọt quỳnh tương vào
trong cuộc đời gian khổ của mẹ, một lần nữa thắp sáng lên niềm mơ ước và hy vọng của mẹ về tất cả những điều đẹp đẽ nhất ở trên thế gian này.
Ở thời kỳ đầu tiên khi tình yêu bắt đầu nảy nở, điều khiến mẹ cho đến giờ này vẫn nuối tiếc nhất chính là cho dù cha và mẹ mỗi tuần đều lén lén
lút lút hẹn hò gặp gỡ nhau hai lần, nhưng cả hai người tuyệt đối chưa
bao giờ vượt quá giới hạn cho phép: cả hai đều chưa hề bày tỏ tình yêu,
chưa hề hôn nhau, thậm chí đến cầm tay nhau cũng còn chưa dám. Kiểu tình yêu trong sáng thuần khiết ấy lại khiến cả hai người vô cùng hạnh phúc, vượt qua cả không gian và thời gian. Bọn họ đã dựa sát vào nhau, kề vai nhau, sưởi ấm cho nhau, cùng nhau vượt qua những tháng năm gian khổ đó. Ngoài chân thành vẫn còn chân thành, ngoài thuần khiết vẫn còn thuần
khiết.
Sau này, cuộc “Đại cách mạng văn hóa” cuối cùng cũng kết
thúc, Trung Quốc khôi phục lại chế độ thi đại học, những việc phát sinh
về sau, thật sự nên gọi đó là sự an bài của số phận. Cả hai người bọn họ chẳng biết run rủi thế nào mà cùng ở trong một thành phố. Mẹ tôi vẫn
còn nhớ, lúc đó, cơ hội để mọi người được xem những bộ phim nước ngoài
rất ít. Mỗi lần trường đại học của cha chiếu phim nước ngoài, việc đầu
tiên là cha sẽ báo cho mẹ biết. Mẹ nói lúc ấy mẹ vô cùng sung sướng. Lúc mẹ đi đến hội trường lớn của trường đại học mà cha đang học để xem
phim, ở đó sớm đã đông nghịt người, thật khó để có thể mau chóng tìm
được cha. Thường thường những lúc ấy, cha sẽ đứng ở trên một chiếc ghế
gỗ dài ở trong hội trường, nhìn chăm chú vào đám người đông đúc, rồi
hướng về phía cổng chính vẫy tay thật cao khi nhìn thấy mẹ đi vào. Điều
làm mẹ cảm động nhất là lúc ấy, trong tay cha còn cầm theo một tấm thảm
nhỏ, cha luôn vì mẹ mà chuẩn bị chu đáo cả chỗ ngồi cho mẹ. Bởi vì là
mùa đông, những chiếc ghế gỗ trong hội trường đều rất lạnh, cha sợ mẹ
ngồi lâu sẽ bị cảm lạnh. Những hành động chăm sóc quan tâm nho nhỏ của
cha như vậy, đều làm cho mẹ cảm thấy vô cùng ấm áp. Sau khi tốt nghiệp
bốn năm đại học, bọn họ đều xin với trường đại học của mình ở lại cùng
một thành phố.
Về sau, cũng giống như tất cả những cặp tình nhân
may mắn trong thiên hạ, cả hai người cuối cùng cũng đã trở thành người
một nhà, vài năm sau thì mẹ sinh tôi. Lúc sinh tôi ra, cuối cùng mẹ cũng đã thở phào nhẹ nhõm, cho rằng mình rốt cuộc cũng đã được giải thoát
khỏi vận mệnh khủng khiếp của mấy đời phụ nữ trong gia tộc của mình, có
thể là kẻ chuyên bóp chết tình yêu hôn nhân trong gia tộc của mẹ đã bị
câu chuyện tình yêu chân thành giữa cha và mẹ làm cho cảm động mà nhờ
vậy đã bỏ qua cho mẹ.
Trong ký ức của tôi, từ khi tôi bắt đầu
hiểu chuyện, chúng tôi luôn là một gia đình nhỏ vô cùng hạnh phúc, tuy
cha mẹ thỉnh thoảng cũng có những tranh cãi về vài sự việc nho nhỏ. Cả
cha và mẹ tôi đều là giảng viên đại học, trường học của cha cách nhà khá xa, mỗi ngày đều tốn rất nhiều thời gian để đi làm, buổi tối lúc trở về nhà thì cũng đã mệt rã rời gân cốt. Cho nên, tất cả những việc như đưa
tôi đến nhà trẻ, vào lớp, tan lớp, ba bữa ăn của tôi trong ngày, rồi
việc học tiếng Anh, học đàn… tất cả đều do một mình mẹ cáng đáng.
Còn nhớ khi tôi sáu tuổi, có một hôm mẹ đột nhiên nói với tôi với vẻ rất bí mật: “Hôm nay là ngày sinh nhật của cha con, chúng ta sẽ dành cho cha
một món quà thật đặc biệt: Hai mẹ con mình đi xe buýt đến trường học của cha đón cha về có được không?”
Chúng tôi xách chiếc bánh sinh
nhật, chuyển mấy lần xe, mới tìm được đến trường học của cha, rồi lại
phải đi vòng qua mấy tòa nhà lớn mới tìm được phòng làm việc của cha.
Sau khi bước vào, không biết cha đi đâu, tôi và mẹ liền ngồi trong phòng làm việc của cha để đợi. Mẹ ngẫu nhiên kéo chiếc ngăn kéo ở phía dưới
bàn làm việc của cha ra, phát hiện ở trong đó có một tập thư, bút tích
trên bức thư rất đẹp, giống như nét chữ của một người con gái. Mẹ hiếu
kỳ mở bức thư ra xem, trời ơi! Thì ra là bức tình thư của một người phụ
nữ viết gửi cho cha. Mẹ vội vàng xem hết những bức thư còn lại, tất cả
đều là những bức thư tình của cùng một người phụ nữ. Hai người bọn họ
dùng từ “vợ chồng” để xưng hô với nhau, có lẽ đã được một thời gian rồi. Từ những bức thư này có thể biết được, người phụ nữ đó là nữ thư ký ở
trong cùng một viện với cha. Số phận của mẹ mình giờ đây lại tái hiện
trước mắt mẹ với cảnh tượng máu me đầm đìa: Mẹ cũng bị người đàn ông mà
trước đây mẹ cho là người chân thành nhất, cao thượng nhất, trung thực
nhất trên thế giới này phản bội.
Lúc mẹ tôi nhìn thấy những bức
thư kia, thì cha cũng quay trở về phòng làm việc. Cha vừa nhìn thấy
chúng tôi thì sững người lại, lúc cha nhìn thấy mẹ đang đọc những bức
thư tình kia của cha, cha liền chạy ngay đến, giật lại tất cả những lá
thư ấy từ tay mẹ, rồi nhét c
