ết Nhung đã ôm Ngô Vũ rất chặt. Cô thấy mình giống như một
con thuyền nhỏ đang đối chọi lại với sóng gió của cuộc đời, rất cần một
chiếc mỏ neo.
Vì quay lại lấy tập tài liệu bỏ quên ở văn phòng,
Tim đã chứng kiến toàn bộ cảnh Tuyết Nhung và Ngô Vũ đứng ôm nhau trong
màn mưa mù mịt. Lòng anh bỗng dâng lên một nỗi chua xót không thể diễn
tả thành lời. Năm đó, khi nhìn Tuyết Nhung đi theo Lancer, trái tim anh
chỉ thấy nuối tiếc, vì anh chưa xác định tình cảm mà mình dành cho Tuyết Nhung là gì. Đối với anh, đó chỉ là cảm giác bị một người con gái thu
hút, chưa phải là thứ cảm xúc mà người ta vẫn gọi là “không thể không có người đó.” Còn bây giờ, sau khi đã cùng Tuyết Nhung trải qua tất cả mọi chuyện, anh nhận thấy mình không chỉ bị cô ấy thu hút, mà đã rung động
trước cô ấy. Trái tim anh đã rung động sâu sắc trước hình ảnh người con
gái đó, cô gái đẹp như viên kim cương nguyên chất, cuộc sống càng mài
giũa, thì cô ấy càng tỏa sáng, càng toát lên vẻ đẹp cao quý. Chẳng còn
nghi ngờ gì nữa, giờ đây, anh đã yêu người con gái này, và sẵn sàng hi
sinh tất cả mọi thứ của mình vì cô ấy.
Tim cảm thấy tình cảm giữa Ngô Vũ và Tuyết Nhung phần nhiều là tình thân được nuôi dưỡng từ thuở
ấu thơ. Nếu như hai người họ yêu nhau mãnh liệt, thì khi Lancer chen
chân vào cuộc sống của Tuyết Nhung, Ngô Vũ sẽ không thua cuộc thê thảm
đến vậy. Anh cho rằng Ngô Vũ cũng là một người đàn ông vô cùng xuất sắc, và cũng rất hợp với Tuyết Nhung. Nhưng có lẽ vì hai người họ quá gần
gũi với nhau, nên Tuyết Nhung đã không nhìn thấy những ưu điểm đáng quý
đó mà quên mất sự hiện diện của anh ấy.
Nhìn từ góc độ này, Tim
thấy mình vẫn còn cơ hội. Anh có thể kiên nhẫn chờ đợi cơ hội, chờ đợi
nỗi ám ảnh của Tuyết Nhung về cuộc hôn nhân tan vỡ dần tiêu tan. Khi cô
ấy lấy lại được niềm tin với tình yêu và hôn nhân, anh sẽ xuất hiện. Vì
thế, vào buổi tối hai người diễn cùng nhau, anh chỉ nắm tay cô, cố gắng
kìm những cảm xúc trong lòng, để không thổ lộ tình cảm của mình. Nhưng
tất cả mong ước và tâm sức của Tim đã hoàn toàn sụp đổ trong cơn mưa xối xả tối nay. Lần này không giống lần anh nhìn thấy Tuyết Nhung và Lancer ở bên nhau. Lúc đó, anh có thể ung dung đứng nhìn, coi mình là người
ngoài cuộc. Còn bây giờ, Tim cảm thấy mình đã trở thành một kẻ thất bại
thực sự. Anh càng đau đớn hơn khi người mình thua lần này là Ngô Vũ. Anh thực sự không biết phải nói gì, cũng không thể phẫn nộ, không thể đố
kị, thậm chí không thể để họ biết mình đang đau khổ xót xa.
Vài
ngày sau đó, tối nào Tim cũng vùi đầu vào công việc ở quán rượu của
mình, hoàn toàn không gặp Ngô Vũ và Tuyết Nhung. Biểu hiện khác thường
của Tim khiến Tuyết Nhung vô cùng lo lắng, không biết rốt cuộc đã có
chuyện gì xảy ra với anh ấy. Sau đó, một người bạn nói cho cô biết, ngày nào Tim cũng không ngừng uống rượu và chơi đàn trong quán của mình. Vậy là Tuyết Nhung vội chạy đến chỗ anh. Đến nơi, cô chỉ thấy Tim đang nằm
gục trên phím đàn, bên cạnh là một chai rượu, thực sự không giống Tim
trước đây mà cô đã từng thấy. Con người trưởng thành, tốt bụng, hòa nhã, gần gũi như một người cha, hình ảnh vị trưởng bối của Tim đã biến đâu
mất rồi?
Cô đi đến, lắc Tim dậy. Nhìn thấy Tuyết Nhung, hai mắt
anh mọng nước, miệng cười cay đắng. Thấy vậy, Tuyết Nhung buồn bã hỏi:
“Tim, anh làm sao thế?”
Tim hất tay Tuyết Nhung ra, gượng cười: “Em có nhớ cách đây rất lâu, khi em khóc anh đã chơi cho em nghe một bản nhạc không?”
“Đương nhiên em còn nhớ.” Tuyết Nhung khẽ gật đầu: “Tên của bản nhạc đó là “Tình bạn thiên trường địa cửu.”
“Hôm nay, tâm trạng anh rất buồn, vì thế anh lại muốn chơi cho em nghe một
bản nhạc khác. Đó là bản nhạc mà anh thích và trân trọng nhất trong cuộc đời mình.” Tim từ từ nhấc người khỏi phím đàn, ngồi thẳng dậy, lặng lẽ
ngắm nhìn Tuyết Nhung với ánh mắt u buồn. Những ngón tay thon dài của
anh lướt nhẹ trên phím đàn, giai điệu của ca khúc chính trong phim “Bác
sĩ Zhivago” cũng bắt đầu vang lên. Bài hát kể về câu chyện tình yêu đẹp
nhưng đượm buồn của bác sĩ Zhivago và nàng Rana. Tình yêu đó đã để lại
bao tiếc nuối khi hai người yêu nhau mãi mãi không thể ở bên nhau. âm
nhạc nói lên được tất cả! Tuyết Nhung bỗng hiểu ra tất cả. Cô thấy hổ
thẹn vô cùng vì đã không quan tâm đến cảm xúc của Tim, để rồi làm tổn
thương anh ấy. Lúc này, cô mới nhận ra rằng tất cả những bi kịch mà cô
phải chịu đựng đều do chính cô tạo ra. Cô nông nổi và bồng bột, nên đã
ngã vào một cuộc hôn nhân thất bại. Sau khi hôn nhân tan vỡ, cô lại lấy
những đau khổ của mình ra làm một cái cớ, lợi dụng tình yêu mà Ngô Vũ và Tim dành cho mình để vực dậy bản thân, trở thành một đứa con cưng của
xã hội, chữa lành những vết thương mà cuộc hôn nhân thất bại đã gây ra
cho cô. Nhưng trong quá trình đó, Tim và Ngô Vũ luôn lặng lẽ hi sinh vì
cô mà không oán trách nửa lời. Còn cô dù biết rõ mình không thể đem đến
cho họ một lời hứa cho tương lai, nhưng lại lợi dụng họ hết lần này đến
lần khác chỉ để đạt được mục đích của mình, và cuối cùng lại làm họ tổn
thương. Cô cảm thấy mì