Pair of Vintage Old School Fru
Mở To Đôi Mắt Xinh Đẹp Của Em

Mở To Đôi Mắt Xinh Đẹp Của Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326243

Bình chọn: 7.00/10/624 lượt.

h muốn ăn thứ mình thèm ăn nhất, còn em thì sao?

Em có muốn ăn một thứ mình thèm ăn nhất không?”

“Đương nhiên rồi!” Tuyết Nhung nói với giọng nũng nịu của một bé gái.

“Vậy thì tốt. Bây giờ, hai chúng ta hãy viết thứ mình thèm ăn nhất vào lòng

bàn tay, xem đó là thứ gì nhé!” Ngô Vũ lập tức rút hai cây bút từ trong

ba lô ra, rồi đưa một cây cho Tuyết Nhung. Họ nấp vào một góc phố bên

đường, tựa lưng vào nhau rồi bắt đầu viết.

“Xong rồi!” Ngô Vũ quay người lại, lật lòng bàn tay ra, bên trong hiện ra hàng chữ “thịt bò cay”.

Tuyết Nhung cũng lật lòng bàn tay của mình, bên trong cũng là chữ “thịt bò cay”.

Cả hai người cùng cất tiếng cười vang. Thịt bò cay là món ăn vặt mà hai

người họ thích ăn nhất khi còn nhỏ. Khi đó, ở bên đường trước cổng

trường có một quầy hàng ngoài trời chuyên bán thịt bò cay. Quầy hàng

rách nát này không bán thứ gì khác, chỉ bán thịt bò cay. Nhưng khác thịt bò cay ở các cửa hàng khác, vị thường cay nhiều hơn tê, thịt bò cay ở

đây lại tê nhiều hơn cay, vì thế đám trẻ con thường không dám mua, mà đa số khách hàng là người lớn và sinh viên đại học. Song không biết từ bao giờ, Tuyết Nhung và Ngô Vũ lại mê mẩn hương vị đặc trưng này. Hồi đó,

sau khi luyện đàn xong, hai đứa thường góp tiền xu lại, rồi chạy thẳng

đến quầy bán thịt bò cay.Có lúc góp được nhiều tiền, mỗi đứa được một

miếng thịt bò. Ông lão trọc đầu chủ quầy hàng chẳng thèm lót giấy, cứ

thế đặt thẳng miếng thịt vào bàn tay nhỏ xinh của hai đứa. Những lúc

tiền chỉ đủ mua một miếng, Ngô Vũ thường chia miếng thịt bò ra làm hai,

phần to đưa cho Tuyết Nhung, còn mình ăn phần nhỏ. Hai đứa cứ thế vừa

đi, vừa nhai, vừa nuốt ngồm ngoàm. Có những khi, miếng thịt bò được xé

thành những sợi nhỏ, ăn hết rồi mà đứa nào đứa nấy vẫn gắng sức mút sạch sẽ những vết dầu vừng bóng loáng trong lòng bàn tay.

Cứ nghĩ đến đây, hai người lại thấy buồn cười. Ngô Vũ nhanh chóng lấy điện thoại ra gọi cho một vài cửa hàng ăn Trung Quốc. Anh gọi rất lâu, cuối cùng cũng biết được địa chỉ của một cửa hàng có bán thịt bò cay. Hai người đi mãi đi mãi, đi gần hết cả Ann Abor mới tìm ra cửa hàng nhỏ nằm ở góc phố

hẻo lánh đó. Họ gọi hai hộp đầy thịt bò. “Lần này chúng ta phải ăn cho

no căng rốn nhé!”

Sau khi đến bãi cỏ xanh mướt bên cạnh trường

đại học Middlesex, hai người tìm một chỗ rồi ngồi xuống. Ngô Vũ vội vàng mở hộp thịt bò ra ngửi.

“Thế nào?” Tuyết Nhung lập tức hỏi.

“Không tồi, vẫn có một chút hương vị của tuổi thơ!” Mặc dù món thịt bò cay này cũng có vị cay nhiều hơn tê giống những món thịt bò cay ở khắp nơi trên thế giới này, nhưng hai người họ vẫn vui vẻ ăn hết sạch sành sanh.

“Lại đây nào, chúng ra sẽ cùng kéo một bản nhạc nhé!” Ngô Vũ kéo Tuyết Nhung đứng dậy khỏi bãi cỏ.

Cả hai cùng mở hộp lấy đàn ra. Tuyết Nhung giơ cây vĩ cầm của mình lên trước mặt Ngô Vũ: “Này, anh chỉnh âm nhé!”

Ngô Vũ mỉm cười hiền lành đón lấy cây đàn từ tay Tuyết Nhung. Rất nhanh,

anh đã chỉnh xong âm cho cây đàn, rồi đưa lại cho cô. Hai người kẹp đàn

vào cổ, chuẩn bị kéo những nốt nhạc đầu tiên. Bỗng Tuyết Nhung quay

sang, mở to cặp mắt xinh đẹp nhìn anh hỏi: “Kéo gì đây!”

Ngô Vũ trợn mắt: “Còn phải hỏi nữa sao!”

Tuyết Nhung nhếch miệng cười, thở một hơi thật sâu, quay sang gật đầu với Ngô Vũ và rồi bắt đầu kéo đàn. Vẫn là bản nhạc của Bach! Tiếng đàn du dương vang lên, mang những kí ức tuổi thơ trở về. Tâm hồn họ nhưng đang đối

thoại với nhau trên nền nhạc ngân nga, cảm xúc của cả hai quyện vào nhau theo từng nốt nhạc. Trên thế gian này, liệu có hai trái tim nào đồng

điệu đến thế? Hai mươi năm, thời gian dường như đã gắn kết hai người

thành một.

Tuyết Nhung bỗng thấy buồn vô hạn: nếu cô sớm biết

trân trọng tất cả những điều này thì tốt biết bao! Ôi, những chuyện tiếc nuối không nên nghĩ đến nữa, hôm nay cô đã đồng ý với Ngô Vũ sẽ thật

vui vẻ ở bên anh.

Bản nhạc kết thúc, hai người mãn nguyện ngồi

trên thảm cỏ xanh mướt, hai tay quàng qua đầu gối, thoải mái tận hưởng

ánh mặt trời và những gì thiên nhiên đã ban tặng cho con người. Cách đó

không xa là một hàng cây không tên chạy dài tít tắp. Từng đợt gió thổi

qua, làm lá cây xào xạc, đưa mùi hương nhẹ nhàng lan tỏa khắp không

gian. Ngô Vũ bỗng nhớ ra một việc gì đó. Anh khẽ lắc đầu, rồi mỉm cười

một mình. Tuyết Nhung thấy tò mò, liền hỏi anh vì sao lại cười.

“Những gốc cây kia gợi anh nhớ đến một chuyện.”

“Chuyện gì thế?”

Ngô Vũ cười nói: “Nhớ hồi anh học cấp ba, một buổi chiều nọ khi chúng ta

cùng luyện đàn trong phòng tập sau giờ học, ngoài trời bỗng đổ mưa xối

xả. Một lúc sau, mưa tạnh, có tiếng ai đó gọi từ bên ngoài gọi vọng vào: ‘Có cầu vồng! Có cầu vồng! Mọi người mau ra xem đi!’ Vậy là hai đứa

cùng chạy ra xem. Đó là lần đầu tiên chúng ta nhìn thấy cầu vồng! Cảnh

tượng đó thật rực rỡ biết bao! Hai đứa ngốc nghếch cùng nhau đếm những

màu sắc trên cầu vồng, kết quả nó có đúng bảy màu thật. Lúc đó, anh hỏi

em thích màu nào nhất trong số bảy màu đó? Em nói em thích nhất màu cam. Câu trả lời của em làm anh thấy rất kỳ lạ, nên lại hỏi tại sao em thích màu cam. Em lại trả