Mệnh Phượng Hoàng

Mệnh Phượng Hoàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3216981

Bình chọn: 9.00/10/1698 lượt.

Thái phi đừng nói lung tung nữa!”

Ta cũng không bước lên, chỉ nói: “Tiểu Đào, mau mời Thái phi hồi cung đi, tránh để bà nói năng bừa bãi!”

“Vâng, vâng!” Tiểu Đào vâng lời, kéo bà, nói: “Thái phi, chúng ta hồi cung thôi! Hoàng thượng… Hoàng thượng có lẽ đang đợi người ở Vĩnh Thọ

cung đấy!”

Nghe nàng ta nói vậy, Dụ Thái phi mở to mắt, vui mừng nói “Thật không? Hoàng thượng đợi chúng ta ở trong cung à?”

“Đương… đương nhiên là thật ạ!” Tiểu Đào lí nhí nói.

Dụ Thái phi vội vàng quay người, vô tình nhìn thấy ta, chỉ thấy sắc

mặt bà thay đổi, siết chặt tay Tiểu Đào, nói nhỏ: “Mau đi, mau đi thôi,

không người ta thấy đấy!”

Ta cảm thấy buồn cười, bệnh điên của Dụ Thái phi khiến người ta chẳng hiểu đầu cua tai nhèo ra sao. Có vẻ bà thật sự không nhận ra ai, lần

trước gặp ta, còn gọi ta là Liễu đại tiểu thư nữa chứ!

Hai người trước mặt vội vã rời đi, ta lắc đầu rồi quay về.

Trở lại Cảnh Thái cung, ta thấy Phương Hàm đang đợi trong sảnh, Tường Hòa và Tường Thụy thấy ta đi vào, vội vàng ra nghênh đón. Tường Thụy

nói: “Sao nương nương mãi mới về, nô tài đang lo lắng, suýt nữa thì đi

tìm người đấy!”

Ta khẽ cười, nói: “Có gì đâu, bản cung chỉ đi dạo loanh quanh một lát.”

Phương Hàm nhìn ta, mấp máy môi nhưng cuối cùng không nói gì. Ta cũng im lặng, đi thẳng vào tẩm cung nhưng đúng lúc này, có người từ bên

ngoài chạy vào, nói: “Nương nương, Thái hậu mời tất cả các nương nương,

tiểu chủ tới Hy Ninh cung.”

Giật mình kinh hãi, ta quay phắt người nhìn người vừa đến, không phải người của Cảnh Thái cung.

Y thấy ta không đáp, lại nói một lần nữa: “Nương nương, mời nương nương lập tức qua đó!”

Thái hậu đã mời tất cả mọi người, chắc chắn muốn điều tra triệt để

chuyện này. Ta lưỡng lự giây lát, cuối cùng quay người đi ra. Phương Hàm đi theo, lần này ta không nói gì.

Trong Hy Ninh cung, phi tần các cung cũng lần lượt kéo đến.

Lúc bước vào, ta nhìn thấy Thái hậu với sắc mặt u ám ngồi phía trên , còn Hạ Hầu Tử Khâm ngồi bên cạnh bà. Ta hơi ngạc nhiên, bên phía Thiên

Phi thế nào rồi nhỉ? Có điều nhìn nét mặt họ, cũng biết chắc là không

tốt lắm.

Lại nghe thế tiếng bước chân, khi ta ngoảnh đầu lại thì trông thấy

Cúc Vận dìu Thiên Lục tiến vào. Sắc mặt nàng ta yếu ớt, vừa vào cửa liền vội vàng bước lên, nói với Thái hậu: “Thái hậu, Vinh phi nương nương

thế nào rồi ạ?”

Nhưng Thái hậu không đáp lời, ánh mắt quét một lượt, trầm giọng nói: “Thế nào, Dao phi tỉnh à?”

Toàn công công bước vào, quỳ xuống nói: “Bẩm Thái hậu, cung tỳ được phái đi mời Dao phi trở về nói, vẫn chưa…”

Ta liếc nhìn Hạ Hầu Tử Khâm, nét mặt hắn rất khó coi, rốt cuộc là vì

Thiên Phi đẻ non hay vì Dao phi đến giờ vẫn còn đang hôn mê?

Thái hậu lạnh lùng ‘hừ’ một tiếng, bà nói: “Sai người để ý kĩ càng, tỉnh rồi thì mời nàng ta tới Hy Ninh cung.”

“Mẫu hậu…” Hạ Hầu Tử Khâm quay sang gọi bà một tiếng.

Song Thái hậu nói: “Ai gia không cho rằng nàng ta rơi xuống nước là

có thể thoát khỏi hiềm nghi! Chỉ cần nàng ta còn sống, ai gia sẽ có lý

do để nghi ngờ nàng ta!” Thái hậu nghiêm giọng nói nhưng không thèm nhìn Hạ Hầu Tử Khâm đang ngồi bên, ánh mắt sắc bén của bà nhìn kĩ từng người phía dưới.

Tất cả mọi người trong phòng đều im như thóc, thậm chí không dám thở mạnh.

Lúc này, bên ngoài có người vào báo: “Thái hậu, Hoàng thượng, Lưu đại nhân đến.”

Hạ Hầu Tử Khâm ngồi thẳng người, trầm giọng nói: “Truyền!”

Chẳng mấy chốc đã thấy một nam tử trung niên mặc áo quan tiến vào,

quỳ xuống nói “Thần Lưu Thời Nguyên tham kiến Hoàng thượng, tham kiến

Thái hậu!” Khi ông ta nói, bờ vai run run, xem ra ông ta cũng đã nghe

nói về chuyện trong cung.

Người bên trên không cho đứng lên, Lưu Thời Nguyên chỉ có thể quỳ như vậy. Hạ Hầu Tử Khâm lạnh lùng nói: “Lưu Thời Nguyên, trẫm lệnh cho

ngươi xây dựng vũ đài đó, ngươi làm rất tốt đấy!”

“Hoàng thượng… Hoàng thượng minh giám!” Lưu Thời Nguyên dập đầu nói.

“Lần này xây dựng vũ đài, thần đích thân giám sát, không hề xảy ra bất

kỳ sai sót nào!”

Chỉ nghe thấy một tiếng ‘xoảng’, cốc trà trên bàn đã vỡ tan dưới đất, Hạ Hầu Tử Khâm giận dữ nói: “Không có sai sót mà vũ đài đó đang yên

đang lành lại có thể sụp đổ.”

“Hoàng thượng nguôi giận! Hoàng thượng nguôi giận!” Lưu Thời Nguyên kêu khóc dập đầu.

Tất cả mọi người trong phòng đều quỳ xuống.

Lưu Thời Nguyên nói tiếp: “Thầm dám lấy đầu mình ra đảm bảo, trong

quá trình xây dựng không hề xảy ra bất cứ sai sót nào! Còn về việc tại

sao vũ đài đó lại sụp đổ… quả thật không liên quan đến thần!” Giọng nói

của ông ta run rẩy.

Nếu Thiên Phi và long thai trong bụng tỷ ta có mệnh hệ gì, Lưu Thời Nguyên này không sống được rồi.

Đột nhiên Thái hậu nói: “Ngươi dám khẳng định quá trình thi không xảy ra vấn đề gì?”

Lưu Thời Nguyên sững người, ra sức gật đầu rồi nghiến răng nói: “Thần khẳng định.”

“Nếu ngươi dám nói dối nửa lời, ai gia quyết không tha thứ!”

“Thần không dám, tất cả mọi điều thần nói đều là thật!” Người phía dưới nghiến răng nghiến lợi nói.

“Hoàng thượng…” Thái hậu nhìn về phía Hạ Hầu Tử Khâm.

Hắn khẽ ‘hừ’ một tiếng. “Việc này do ngươi giám sát, bất lu


pacman, rainbows, and roller s