Nói cho
cùng Phương Hàm thực sự chưa từng làm chuyện gì có lỗi với ta. Nàng ta
cũng chưa hề lợi dụng ta làm những việc khác.
Chẳng lẽ thật sự như nàng taà nàng ta đều không phải quân cờ của y? Mà ‘y’ trong lời của nàng ta…
Nghe nàng ta nói nhiều đến vậy, trong lòng ta bắt đầu nghi ngờ một
người, nhưng lại thấy buồn cười. Tô Mộ Hàn là nam nhân, điểm này, ta
quyết không thể nhầm, cho nên có rất nhiều chuyện khó hiểu.
Quay người lại, nhìn người trước mặt, ta lên tiếng: “Bản cung vẫn
muốn biết ‘y’ mà cô cô nhắc đến là ai?” Chỉ cần nàng ta nói ra thì có
rất nhiều chuyện, ta không cần suy nghĩ nữa.
Nàng ta vẫn thong thả, điềm tĩnh trả lời: “Nô tỳ vẫn nói câu đó,
nương nương đã có quan hệ gì với người ấy, vậy không biết thì tốt hơn.”
“Nếu bản cung nhất định muốn biết?” Ta bước lên, ép nàng ta mở miệng.
Nàng ta lùi lại nửa bước theo bản năng, hít một hơi rồi nói: “Vậy nô tỳ chỉ còn cách chết.”
Ta kinh ngạc nhìn nàng ta, lời nói của nàng ta, đương nhiên ta tin.
Lần đầu tiên gặp nàng ta, ta đã cảm thấy nếu ta trung thành với ai thì
sẽ trung thành với người đó cả đời, sẽ không vì bất cứ chuyện gì mà thay đổi.
Khi đó, nàng ta toàn tâm toàn ý, dốc sức vì Hoàng hậu Minh Vũ, ta
thật khó tưởng tượng sau khi Hoàng hậu Minh Vũ mất, rốt cuộc ai có thể
khiến nàng ta để tâm như vậy? Người đó nhất định là người của tiền
triều.
Thế nhưng lúc này, muốn ta suy đoán vô căn cứ thì chắc chắn như mò kim đáy biển, đã khó lại càng khó hơn.
Nhắm mắt lại, ta nghiến răng nói: “Vậy bản cung sẽ giúp ngươi toại nguyện.”
Nàng ta không hề do dự, lên tiếng: “Nô tỳ tạ ơn nương nương. Vậy nô
tỳ cáo lui!” Ta nghe thấy tiếng bước chân của nàng ta, sau đó là tiếng
cửa được mở ra, rồi thấy nàng ta nói: “Nô tỳ còn có mộ câu muốn nói với
nương nương, người ấy chưa từng làm chuyện gì có hại đến nương nương.”
Dứt lời, nàng ta đi ra khỏi cửa.
Cửa lại được cẩn thận đóng vào.
Một mình ta ngồi im trong phòng. Muốn nàng ta chết, ta làm vậy có đúng không?
Trong lòng Phương Hàm biết rõ nhưng nàng ta thà chết chứ không muốn
nói ra thân phận của Tô Mộ Hàn. Nàng ta chắc chắn ta sẽ không nói chuyện này với Hạ Hầu Tử Khâm và Thái hậu. Ta nghĩ, nàng ta thực sự không phải người ngu ngốc, khi ta nói nàng ta không cần xem mảnh giấy đó, chắc
nàng ta cũng đã đoán được mảnh giấy trong tay ta đã bị thiêu hủy.
Cho nên chỉ cần nàng ta chết, đầu mối của chuyện này sẽ đứt, nếu ta muốn điều tra nữa thì đã khó nay còn khó hơn.
Nhưng lúc nàng ta lại nói Tô Mộ Hàn chưa từng làm tổn hại đến ta.
Trong lòng đau đớn, tiên sinh, người hãy nói cho ta biết, tất cả những chuyện này rốt cuộc là thế nào?
Tay cầm cốc trà trên bàn, giơ tay định ném xuống đất, ta lại cứng đờ người. Vội vã đặt cốc trà xuống, ta đẩy cửa đi ra.
Trên hành lang, đám cung nhân nhìn thấy ta vội tránh sang một bên,
hành lễ. Ta chỉ bước thật nhanh, Phương Hàm… có thể nàng ta đã…
Ta cắn răng, bước chân càng lúc càng nhanh, cuối cùng là chạy.
Đẩy cửa phòng, thấy nàng ta đã vắt mảnh vải trắng lên xà nhà. Thấy ta xông vào, nàng ta sững sờ. Ta vội đóng cửa lại, trầm giọng nói: “Xuống
đây!”
Nàng ta do dự giây lát, cuối cùng bước từ trên ghế xuống, nhìn ta rồi lãnh đạm nói: “Bây giờ nương nương không nên mềm lòng.”
Ta giật mình sửng sốt, lên tiếng hỏi: “Y muốn làm hại Hoàng thượng ư?”
Nàng ta ngẩn người nhưng lại hỏi: “Làm hại mà nương nương nói là sao?”
Ta có chút kinh ngạc nhìn nàng ta, hồi lâu sau mới cất tiếng: “Nếu
không, sao ngươi thà chết cũng không muốn nói ra thân phận của y?”
Nhưng nàng ta lại cười: “Tới bây giờ nương nương vẫn hoài nghi nô tỳ
là mật thám của người ấy? Nương nương sai rồi, người ấy không thèm làm
những chuyện như vậy. Nô tỳ không muốn nói ra thân phận của người ấy là
để bảo vệ người ấy, cũng là bảo vệ nương nương.”
Nhìn đăm đăm người trước mặt, nàng ta lại nói: “Nương nương thử nhớ
lại một chút, tất cả mọi điều người ấy làm cho nương nương kẽ nào không
phải vì muốn tốt cho nương nương sao?”
Nghiến răng, ta không muốn nghĩ vì có nghĩ cung chẳng thông suốt được.
Ta nói: “Đã như vậy, tại sao ban đầu ngươi muốn giấu nguồn gốc vết sẹo trên cổ ngươi?”
Nàng ta giật mình nhưng không hỏi ta làm thế nào mà biết, chỉ nói:
“Nô tỳ chỉ muốn nói với nương nương, thâm cung không giống với bên
ngoài, chỉ một chút bất cẩn là có thể mất đi tính mạng.”
Ta im lặng, từng câu nói của nàng ta đều đúng, đều có lý, thậm chí ta không biết có nên tin tưởng không.
Hai người giống nhau, hóa ra thật sự có nét tương đồng. Ha, Tô Mộ Hàn và Phương Hàm, vì sao bọn họ quen biết nhau? Tô Mộ Hàn là người thế nào của tiền triều? Ta nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng vẫn không đưa ra được
kết luận.
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến giọng nói của Tường Hòa“Nương nương, nương nương…”
Ta giật mình, sao Tường Hòa biết ta ở phòng của Phương Hàm?
Dơ dự giây lát, cuối cùng ta trả lời: “Có chuyện gì?”
Tường Hòa nói: “Thục phi nương nương đến.”
Ta sửng sốt, quay người lại. Ta mới khôi phục địa vị Đàn phi, còn
đang nghĩ xem ai sẽ là người đầu tiên đến, nhưng ko ngờ lại là Diêu thục phi.
Ph