Mệnh Phượng Hoàng

Mệnh Phượng Hoàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217623

Bình chọn: 9.00/10/1762 lượt.

ta sợ hãi hét lớn, thị vệ đó ngước mắt nhìn vừa nói: “Xà nhà

của chính điện gãy rồi, nương nương, e là sét vẫn còn đánh xuống, chúng

ta mau đi thôi!”

Ta nghiêng đầu nhìn qua, ngọn lửa bốc lên càng lúc càng lớn, lúc này

mưa vẫn như trút nước, dường như toàn bộ xà nhà đã bốc cháy.

Ta nghiến răng đi theo bước chân của thị vệ, toàn thân mềm nhũn nhưng chỉ có thể vịn vào vỏ đao trong tay gã, rời khỏi nơi này. Giờ đây không thể chạy nổi cũng phải chạy, ta không thể ngã xuống, không thể…

Hai người chạy ra ngoài, thị vệ tìm một chỗ dưới khóm chuối cho ta đứng rồi nói: “Nương nương đợi ở đây một lát!”

Mưa lớn quá, dẫu khóm chuối này có rậm rạp hơn nữa cũng không che cho ta khỏi ướt, có điều trước mắt cũng không còn nơi nào tốt hơn. Không có mệnh lệnh của Hạ Hầu Tử Khâm, thị vệ không thể cho ta ra ngoài.

Một lát sau, nghe thấy tiếng bước chân từ ngoài chạy vào. Ta giật

mình quay đầu nhìn liền thấy những đốm sáng thoắt ẩn thoắt hiện ấy. Xem

ra là đèn lồng trong tay cung nhân đi dẫn đường, ta đưa tay ôm ngực, lại làm cho mái tóc rối tung, cố gắng che đi gương mặt. Dù sao mưa gió to

lớn thế này, nếu trông ta không nhếch nhác mới là điều bất thường.

Ta nhìn bóng dáng màu vàng kia tiến vào, hắn chưa nhìn thấy ta, ánh

mắt nhìn chằm chằm về phía chính điện, trong mắt hắn hiện lên nỗi đau

đớn vô cùng, hét lớn: “Sao có thể như vậy?”

Thị vệ đó cúi đầu, nói: “Bẩm Hoàng thượng, sét đánh quá lớn, bất ngờ

đánh tới chính điện, chỉ trong nháy mắt bọn thuộc hạ cũng không biết vì

sao lại như vậy…”

Hắn bỗng nhiên tiến lên một bước, Lý công công bên cạnh giơ cao ô,

dáng vẻ vô cùng sợ hãi, vội kéo hắn. “Hoàng thượng không thể qua đó,

không thể qua đó, rất nguy hiểm!”

Hắn hất tay Lý công công ra, gầm lên: “Người đâu!”

Ta cắn môi, lúc này vẫn không nên bước ra, chẳng phải ta sợ tới nỗi chỉ có thể run cầm cập sao!

Thị vệ liếc nhìn về phía ta, chỉ vào ta rồi nói: “Hoàng thượng, người không sao!”

Theo hướng thị vệ chỉ, ánh mắt hắn nhìn về phía ta. Khoảng khắc nhìn thấy ta, vẻ yên tâm, phẫn nộ cùng hiên lên rõ ràng.

Ta cúi đầu, không nói một câu. Ta biết hắn tức giận điều gì, thông

minh như hắn, chắc chắn sẽ nghĩ ra, chuyện này nhất định có liên quan

tới ta. Ta đã phụ tấm lòng của hắn.

Lẳng lặng nhìn hắn, thấy bàn tay hắn đã siết chặt.

“Hoàng thượng! Hoàng thượng!” Lý công công ra sức giữ chiếc ô trong

tay, một nửa người y đã ướt đẫm từ lâu. Y khẽ nói “Hoàng thượng, ở đây

mưa lớn, người cẩn thận long thể.”

Hắn lạnh lùng ‘hừ’ một tiếng, nói: “Mạng lớn quá nhỉ?”

Ta chỉ cảm thấy sửng sốt, thấy thị vệ bên cạnh vội nói: “Bẩm Hoàng

thượng, khi thuộc hạ nghe thấy bên trong có tiếng động lớn liền xông vào cứu người ra. Còn may, lúc thuộc hạ tiến vào, giữa chính điện mới sụp

đổ một góc nhỏ.”

Ta bình tĩnh, thản nhiên nhìn thị vệ đó, thật cơ trí, ý của thị vệ là gã chạy vào cứu ta ra chứ không nói đã nhìn thấy ta, ta vốn không ở

trong phòng.

Gã vừa dứt lời, liền nghe thấy giọng nữ tử từ ngoài truyền đến “Hay

thật đấy, đã vào lãnh cung rồi mà còn có người mạo hiểm chạy vào cứu

nàng ta!”

Hoảng hốt nhìn về nơi phát ra tiếng nói, thấy một bóng dáng vàng nhạt xuất hiện trong tầm mắt. Ánh mắt sắc bén của Dao phi nhìn về phía ta,

lập tức mạ lên một tầng sương băng giá. Lúc này ta mới biết nguyên nhân

Hạ Hầu Tử Khâm phải nói như vậy. Hóa ra Dao phi cũng đến.

Thị vệ đó quỳ xuống, nói “Dao phi nương nương, thuộc hạ phụng mệnh làm việc ở đây, không thể để xảy ra sai sót nhỏ.”

Dao phi ‘hừ’ một tiếng, tiến lên khoác cánh tay Hạ Hầu Tử Khâm, khẽ

nói: “Hoàng thượng hãy hồi cung trước đi, thần thiếp dìu người về.” Nàng ta lại ngước lên nhìn hắn, cất tiếng: “Hoàng thượng sao thế? Sắc mặt

của người thật khó coi, người bị ốm ư?” Nàng ta vừa nói vừa đưa mu bàn

tay chạm lên trán hắn.

Hắn hơi cựa mình nhưng ánh mắt lại nhìn ta, vẫn bị bao phủ bởi vẻ giận dữ.

Dao phi cũng phát hiện ra, quay đầu nhìn ta, khóe miệng lộ rõ nụ cười đắc ý.

Nhưng chỉ có ta mới biết Hạ Hầu Tử Khâm tức giận bởi ta tự ý muốn rời khỏi lãnh cung, hoàn toàn không phải vì hắn chán ghét ta.

Bây giờ hắn không thể xông tới, túm chặt cổ áo ta để hỏi vì sao ta phải làm thế. Ha, ta vẫn hiểu hắn.

Tiếng sấm đã thưa dần nhưng cơn mưa vẫn rất lớn. Chiếc ô trong tay Lý công công không thể che cho cả Hạ Hầu Tử Khâm lẫn Dao phi. Ta thấy Hạ

Hầu Tử Khâm đẩy ô che lên đầu Dao phi, nói nhỏ: “Nàng về trước đi, một

lát nữa trẫm lại đến.”

“Hoàng thượng!” Phía sau có một người nữa tới, vôi vàng bật ô che mưa cho hắn.

Còn ta vẫn đứng dưới tán lá chuối, không ngăn nổi hạt mưa xối thẳng

xuống mặt. Lúc này cũng sẽ không có ai bước lên che mưa cho ta.

Ta hiểu, hắn đẩy ô trên đầu sang cho Dao phi là muốn dùng hành động

để nói cho ta biết, hắn đã tức giận. Nhưng Dao phi lại càng thấy vui

mừng, nàng ta tưởng Hạ Hầu Tử Khâm hết mình quan tâm tới nàng ta trước

mặt ta. Nàng ta tưởng ta sẽ đau lòng.

Ta sẽ như vậy chứ? Ta chỉ có thể xót thương, bởi ta biết không ai che mưa cho ta, vậy thì hắn cũng không cần.

Hắn đang cho ta biết, ta mang bản thân ra mạo hiểm, hắn đau lòng vì


Duck hunt