g dễ dàng.
Nhưng ta mơ hồ cảm thấy kì lạ, Dao Phi hành sự quả thật quá phách lối,
so với lần đầu ta gặp ở Nghi Tư uyển, dường như đã thay đổi thành một
người khác. Nàng ta khi ấy có dáng vẻ mỏng manh, yếu ớt, nào được nửa
phần mạnh mẽ như bây giờ?
Ha, ta cười thất vọng, có lẽ nàng ta
chỉ giả vờ vô hại để khiến ta không phòng bị nàng ta. Đặc biệt không thể để Thái hậu nhìn thấy gương mặt thật của nàng ta, bằng không, nếu Thái
hậu biết thân phận nàng ta trước yến tiệc tối hôm đó, e rằng bà thà chết cũng không để nàng ta xuất hiện trước mặt Hạ Hầu Tử Khâm.
Còn ta lúc bấy giờ lại sơ suất nên mới có ngày hôm nay.
Nghĩ tới đây, ta không kìm được, lại nghĩ đến Hàn Vương, rốt cuộc y có thái độ thế nào đối với Dao Phi?
Trong lòng có chút kinh hãi, vì sao ta muốn biết suy nghĩ của y chứ? Trước
mắt ta dường như hiện lên bóng dáng lờ mờ sau tấm bình phong trong tẩm
cung của y tối qua, lại so sánh hình dáng ấy với hình dáng nam tử ở góc
sâu trong kí ức… Thân hình gầy gò, yếu ớt, y khiến ta có cảm giác thực
sự rất giống.
Có lẽ tối qua ta đã nghĩ đúng, y quen Tô Mộ Hàn, nhất định là vậy.
Thở dài, ta vốn có thể lấy cớ để quên áo choàng trong Nghi Tư uyển để đến
thăm dò ý tứ của y, song y lại kêu Thanh Dương trả lại ngay trong đêm.
Có phải y không muốn ta đi tìm y nữa, nên mới gấp gáp đem trả áo choàng
cho ta?
“Nương nương…” Triêu Thần thấy ta im lặng liền khẽ gọi, dường như muốn nói gì đó nhưng chỉ nhìn ta, định nói rồi thôi.
Ta khẽ nói: “Có gì cứ nói!”
Lúc này nàng ta mới lên tiếng: “Nương nương, nô tỳ cho rằng Dao Phi có thể
làm như vậy vì nàng ta biết Hoàng thượng sẽ bênh vực nàng ta. Nương
nương, người đừng…” Nàng ta ngước mắt nhìn ta, quỳ xuống, nói: “Nương
nương, người đừng giận, nô tỳ lo lắng cho người. Chuyện Cố Phó tướng hôm nay…”
Nàng ta hơi run rẩy, không dám nói tiếp. Lời của nàng ta
khiến ta chấn động. Triêu Thần à, đúng là một lời của ngươi làm thức
tỉnh người trong mộng.
Dao Phi đột nhiên hống hách như vậy bởi
nàng ta biết rõ, nàng ta vừa mới quay về thiên triều, trong lòng Hạ Hầu
Tử Khâm áy náy vì chuyện trước kia, cho nên sẽ giúp đỡ nàng ta. Chuyện
xảy ra lúc này, Hạ Hầu Tử Khâm ít nhiều sẽ bênh vực nàng ta, mà nàng ta
như vậy chẳng qua muốn phi tần trong hậu cung không kiềm chế được, ra
tay với nàng ta. Bây giờ, người có thể thắng tất nhiên chỉ có nàng ta.
Nhớ tới nét mặt của Hạ Hầu Tử Khâm khi gầm lên với Thái hậu tại yến tiệc,
càng có thể thấy trong lòng hắn có nàng ta. Tình cảm mười năm không phải là giả, sự nhung nhớ năm năm cũng không phải là giả…
Dao Phi
muốn lợi dụng sự xúc động của Hạ Hầu Tử Khâm trong khoảng thời gian này, trừ bỏ một vài người. Ha, vậy thì ta phải ngồi xem kẻ nào có thể ngu
ngốc đến vậy!
Ta nói với Triêu Thần đang quỳ: “Đứng lên đi, bản cung biết ngươi muốn tốt cho bản cung.”
Nghe ta nói vậy, Triêu Thần mới đứng lên. Ta lại nói: “Sau này, bên cạnh bản cung chỉ có ngươi và cô cô, Vãn Lương theo Tấn Vương về đất phong,
trong lòng bản cung thực sự không nỡ.”
Nghe ta nhắc tới Vãn
Lương, ánh mắt nàng ta lộ vẻ không nỡ rời xa, cúi đầu, nói: “Nương nương yên tâm, Triêu Thần sẽ hầu hạ người thật tốt!”
Ta không nói gì nữa, lòng trung thành của nàng ta đối với ta đã không cần nói nhiều, những điều nàng ta làm, ta đều thấy được.
Hai chúng ta đi được một đoạn liền nhìn thấy mấy người ở phía đối diện.
Nhìn trang phục của cung tỳ bên kia, ta biết đó là người của Nam Chiếu.
Như vậy, nữ tử đó… là Hoàng hậu Nguyên Trinh của Nam Chiếu! Công chúa
Chiêu Dương của tiền triều.
Nàng ta đã đến thiên triều nhiều ngày như vậy nhưng ta chưa từng tiếp xúc với nàng ta.
Nhớ đến hôm đó, nàng ta vội vã thoát khỏi tay Quân Ngạn rồi rời đi, trong lòng ta càng thêm tò mò về người con gái này.
Quân Ngạn nói, y ở cùng nàng ta không phải tư tình mà vì muốn điều tra rõ
một số chuyện. Song lời của y, ta chỉ có thể nửa tin nửa ngờ. Suy cho
cùng, y là Hoàng đế Đại Tuyên, thân phận của y và ta khác nhau, nếu y
muốn nói dối ta thì đó cũng là chuyện bình thường.
Vịn vào tay
Triêu Thần đi lên, nàng ta cũng nhìn thấy ta. Không biết có phải là ảo
giác của ta không, nhưng ta cảm thấy ánh mắt nàng ta nhìn ta có vẻ phức
tạp, nhưng chỉ trong nháy mắt nàng ta đã nở nụ cười lạnh nhạt.
Ta cũng cười, bước lên, nói: “Hoàng hậu nương nương!”
Triêu Thần biết ý hành lễ. Cung tỳ bên cạnh nàng ta cũng khom người với ta.
Nàng ta cười, nói: “Bản cung luôn muốn nói vài lời với Đàn Phi, vừa khéo hôm nay lại gặp.”
Ta sững người, ta và nàng ta thì có gì để nói?
Nàng ta giơ tay ra hiệu cho cung tỳ bên cạnh lui xuống, ta do dự giây lát,
cũng quay đầu nói với Triêu Thần: “Ngươi lui xuống đi!”
Cho tất cả mọi người lui ra nàng ta mới lên tiếng: “Dao Phi đến rồi, Thái hậu chắc rất căm phẫn nhỉ?”
Ta hơi ngạc nhiên, xem ra lí do năm đó Hoàng đế Gia Thịnh tấn phong Phất
Hy làm công chúa hòa thân với Bắc Tề, nàng ta không biết. Chỉ có điều,
khi đó nàng ta đã là hoàng hậu của Nam Chiếu, cho nên chỉ nghe phong
thanh chuyện này chứ cũng chưa từng gặp Phất Hy nhỉ?
Ta bình thản nói: “Hoàng h