, bà muốn nói cho hắn biết Dao
Phi là người Bắc Tề.
Ta lặng lẽ nhìn hắn, sắc mặt hắn khó coi nhưng không nói gì.
Lúc này Thái hậu mới nói: “Bình thân đi!”
“Tạ ơn Thái hậu!” Dao Phi lại dập đầu rồi mới đứng lên.
Ta thấy Thiên Phi mím môi cười, vẻ rất đắc ý. Còn Diêu Thục phi vẫn giữ vẻ mặt lãnh đạm, có thể thấy nàng ta vẫn đang nghĩ đến chuyện của Diêu
Chấn Nguyên. Mấy ngày nay, e rằng nàng ta không được ngủ ngon.
Lúc Thái hậu ngước lên nhìn, đột nhiên sắc mặt bà thay đổi, ta chỉ thấy bà
đứng lên, giơ tay bạt tai Dao Phi một cái, giận dữ nói: “Hoàng thượng đã tấn phong ngươi làm Dao Phi thì ngươi phải có dáng vẻ của phi tần, như
vậy… như vậy…” Ánh mắt bà nhìn về phía Hạ Hầu Tử Khâm, nghiến răng nói:
“… còn ra thể thống gì!”
“Mẫu hậu!” Hắn gầm lên một tiếng, ôm nữ tử phía trước vào lòng.
Dao Phi nhất thời chưa phản ứng được gì, giơ tay bưng bên má bị Thái hậu
tát, giọt lệ long lanh đã “tí tách” rơi, dáng vẻ mong manh ấy đúng là
động lòng người.
Các phi tần cũng hoảng sợ, nhìn Hạ Hầu Tử Khâm rồi thốt ra một tiếng “ôi”.
Cuối cùng ta cũng hiểu vì sao Thái hậu đột nhiên nổi cơn thịnh nộ, tát Dao
Phi một cái, hóa ra vì vết thương trên môi Hạ Hầu Tử Khâm.
Rõ
ràng hắn bị người khác cắn. Còn ai có thể cắn hắn chứ? Đương nhiên là nữ nhân. Song chỉ có ta rõ nhất, người đó không phải Dao Phi, mà là ta.
Ánh mắt hắn đột nhiên nhìn về phía ta. Ta giật mình, vội quay mặt đi.
Thái hậu đương nhiên sẽ nổi giận, bây giờ là lúc nào chứ, khách quý các nước vẫn còn ở đây, kêu Hạ Hầu Tử Khâm ra gặp họ với vết thương như vậy
không tránh được mang tiếng hoàng đế thiên triều chìm đắm trong sắc đẹp, hoang dâm vô độ… Chỉ bởi ai cũng biết tối qua hắn chắc chắn ở cùng Dao
Phi.
“Thái hậu, thần thiếp…” Dao Phi nghẹn ngào lên tiếng giải thích.
Nhưng Hạ Hầu Tử Khâm lại nói: “Mẫu hậu muốn ra oai phủ đầu trẫm sao? Trẫm là
hoàng đế của thiên triều, trẫm sủng ái nữ nhân còn cần người đời đồng ý
hay sao?”
Ta giật mình, rõ ràng hắn biết, vì sao còn nói như vậy?
Thái hậu tức đến nỗi trợn trừng mắt, run rẩy chỉ vào hắn. “Hoàng thượng… Hoàng thượng lại vì người ngoài…”
“Sao Dao Phi lại là người ngoài? Dao Phi là nữ nhân trẫm yêu, là người của
trẫm!” Hắn phẫn nộ nói rồi ôm nữ tử bên cạnh, xoay người. “Nếu mẫu hậu
không có chuyện gì khác, trẫm xin cáo lui trước! Trẫm còn có chuyện quan trọng cần làm!”
Dứt lời, hắn không quan tâm tới sắc mặt của Thái hậu, ôm Dao Phi đi thẳng ra ngoài.
“Hoàng thượng!” Thái hậu hét lớn một tiếng, cả người lảo đảo.
“Thái hậu!” Mọi người vội vây quanh bà.
Thiển Nhi dìu Thái hậu ngồi xuống, giúp bà điều hòa nhịp thở. “Thái hậu, Thái hậu, người thế nào rồi?/”
“Truyền thái y!” Diêu Thục phi gọi với ra bên ngoài.
Ta nhìn thấy bên ngoài có cung tỳ vội vàng chạy đi. Ha, Hạ Hầu Tử Khâm hôm nay chọc giận Thái hậu, hắn đã kín kẽ đẩy Dao Phi lên đầu sóng ngọn gió chốn hậu cung. Bây giờ hắn dẫn nàng ta đi gặp khách quý các nước, đặc
biệt là Hàn Vương, trong lòng y chắc vui mừng lắm nhỉ.
Thế nhưng ta không hiểu.
Ngày hôm đó, rõ ràng hắn nói với ta, nếu tính cách của Phất Dao giống tỷ tỷ
của nàng ta, vậy thì không thích hợp với cuộc sống trong cung. Nhưng
người đến lại là Phất Hy, chẳng phải hắn nên là người hiểu nàng ta nhất
ư? Đã biết nàng ta không hợp, cố gắng giữ lại bên mình cũng coi như thôi đi, nhưng hắn lại không chút né tránh, khoe khoang sự sủng ái của hắn
đối với nàng ta, hơn nữa, chuyện ta cắn hắn bị thương cũng đổ sang cho
Dao Phi.
Hạ Hầu Tử Khâm…
Thấy thái y vội vã đến, ta thu
lại suy nghĩ. Thái y chẩn mạch cho Thái hậu rồi cúi đầu nói, Thái hậu
chẳng qua vì tức giận quá, nghỉ ngơi một chút sẽ không có trở ngại gì.
Vì vậy, đương nhiên Diêu Thục phi sẽ ở lại bên cạnh Thái hậu. Dẫu sao
quan hệ giữa ta và Thái hậu vẫn không nên thể hiện ra bên ngoài, đặc
biệt là trước mặt Diêu gia.
Thái hậu đã muốn nghỉ ngơi, các phi tần đều… cáo lui.
Lui đi ra, các phi tần chụm đầu, ghé tai bàn luận chuyện xảy ra vừa nãy.
Ngọc Tiệp dư và ta đi cùng nhau, nàng ấy không lên tiếng. Ta nhìn An
Uyển nghi, nàng ta vẫn có dáng vẻ thờ ơ, như thể mọi chuyện không liên
quan tới mình. Từ lúc ở trong, ta đã phát hiện, khi tất cả mọi người đều kinh hoàng, duy chỉ có nàng ta không hoảng sợ.
Không biết tại
sao, đột nhiên ta nhớ đến Hạ Hầu Tử Khâm từng hỏi ta, hắn nói, ta thật
sự không mong đợi gì ở hắn ư? Thực ra câu nói này, từ rất lâu ta đã muốn hỏi An Uyển nghi.
“Cứ như Vinh Phi nương nương lại tốt, sau này còn có đứa con dựa dẫm.”
Quay đầu thấy Trần Tịnh tần than vãn. Ta hơi ngạc nhiên, Nguyễn Tiệp dư và
Trần Tịnh tần đi cùng nhau nhưng nàng ta cắn môi, vặn xoắn chiếc khăn
trong tay.
Ta cười lạnh trong lòng, năm đó, đến một cung tỳ nàng ta cũng chẳng sánh bằng, huống hồ bây giờ là Dao Phi?
Thiên Phi cười đắc ý. “Các ngươi thì hiểu gì, đợi…”
“Tỷ!” Thiên Lục đứng bên nháy mắt ra hiệu, Thiên Phi chợt hiểu ra, lại cười,
nói: “Bản cung về nghỉ ngơi trước đây!” Dứt lời, tỷ muội bọn họ liền rời đi.
Ta và Ngọc Tiệp dư đi tới cửa, hai người vẫn im lặng, nàng ta cáo lui với ta rồi vịn tay cung