Old school Easter eggs.
Mệnh Phượng Hoàng

Mệnh Phượng Hoàng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3215833

Bình chọn: 10.00/10/1583 lượt.

n một cái. Âm thanh đó lảnh lót tới nỗi tiếng vang cũng nghe

thấy rõ ràng.

Hắn sững người.

Ta cũng sững sờ.

Lợi hại biết bao, ta đã đánh hoàng đế của thiên triều, đánh Hạ Hầu Tử Khâm kiêu ngạo nhất.

Nước mắt vẫn không ngừng rơi, ta hơi nghiêng mặt sang chỗ khác, tự cười

giễu. “Thần thiếp tưởng hôm nay Hoàng thượng đi nhầm phòng, Dao Phi vẫn… đang đợi người.”

Hắn phẫn nộ giơ tay, ta nhắm mắt lại.

Bàn tay đó lần lữa không hạ xuống.

Không biết bao lâu sau, ta mới cảm thấy người phía trên đứng dậy, kinh ngạc

mở mắt, thấy hắn đã quay lưng đi. Chần chừ giây lát, hắn sải bước ra

ngoài.

Ta chỉ nghe thấy hắn khẽ nói: “Nàng cũng không hiểu trẫm!”

Không biết vì sao, khi nghe thấy hắn nói câu này, ta chỉ cảm thấy lòng đau đớn. Bóng dáng màu vàng ấy đã biến mất trong tầm mắt.

Cửa mở toang, không ai dám tiến lên đóng lại. Ta nằm trên giường, ngơ ngẩn nhìn cánh cửa lớn đang mở kia.

Rất lâu sau mới thấy Triêu Thần ló mặt ngoài cửa. Nàng ta thấy ta nằm trên

giường thì giật mình kinh hãi, lật đật chạy vào, quỳ trước giường, khóc

nói: “Nương nương, người không sao chứ?”

Lúc này ta mới hơi phục hồi một chút ý thức. Chầm chậm lắc đầu, ta có thể có chuyện gì?

“Nương nương…” Triêu Thần lau nước mắt, đứng dậy, lấy chăn đắp lên người ta.

Ta đẩy tay nàng ta ra, ngồi dậy, kéo chặt áo trên người, nhìn nàng ta, lên tiếng: “Triêu Thần, ngươi nói xem, bản cung có phải rất không biết điều không?”

Chưa từng nghe thấy có phi tử nào không muốn nhận ân sủng, còn động thủ đánh Hoàng thượng.

Triêu Thần không biết bên trong vừa xảy ra chuyện gì, có điều nàng ta thấy Hạ Hầu Tử Khâm giận dữ xông ra ngoài, sợ tới mức mặt trắng bệch, nắm lấy

tay ta, nói: “Nương nương đừng sợ. Hoàng thượng chỉ nhất thời tức giận,

người sẽ không trách tội nương nương.”

Hắn thật sự chỉ là nhất thời tức giận ư? Ha, e là không phải.

Đẩy Triêu Thần ra, ta nói: “Không sao rồi, ngươi lui xuống đi!”

“Nương nương…” Nàng ta nhìn ta với vẻ không yên tâm.

Ta gượng cười. “Mang nước vào cho bản cung, đặt trên bàn là được rồi!”

Nàng ta chần chừ giây lát, cuối cùng gật đầu rồi đi ra.

Chỉ lát sau, Triêu Thần mang nước tới, muốn hầu hạ ta nhưng ta sa sầm mặt. “Ngươi cũng quên thói quen của bản cung rồi à?”

Nàng ta sững người, đành lui ra.

Chải tóc xong, ta mới nằm lên giường. Hít một hơi thật sâu, hôm nay đến Nghi Tư uyển, ngoài thăm Hàn Vương thì mục đích còn lại chẳng phải muốn xem

phản ứng của Hạ Hầu Tử Khâm ư? Hắn tức giận, phẫn nộ, ta nên vui mừng,

không phải sao? Thế nhưng kế hoạch thường không theo dự tính. Sao ta có

thể tính đến việc Thanh Dương đột nhiên tới, mà chiếc áo choàng ta bất

cẩn để quên đã đẩy cơn thịnh nộ của Hạ Hầu Tử Khâm lên đến đỉnh điểm.

Hắn là đế vương, cũng là nam nhân, sao có thể nhẫn nhịn, chịu đựng khi phi

tử của mình có quan hệ mờ ám với nam nhân khác? Cho dù ta không có nhưng nên giải thích thế nào đây?

Có lẽ hôm nay ta không cần giải

thích. Ta trăm lần tính, vạn lần tính cũng không tính được hắn đột nhiên muốn ta vào ngày hôm nay. Song ta sợ hãi, ta không muốn như vậy. Hắn

muốn ta bởi quan tâm hay vì hắn là Hoàng thượng? Những điều này ta đều

không biết. Nhưng vì sao câu nói của hắn lúc rời đi vừa oán hận lại mang theo sự tuyệt vọng chứ? Hắn nói, đến ta cũng không hiểu hắn…

Hạ Hầu Tử Khâm, chàng nói cho ta biết, ta phải làm thế nào để hiểu được chàng đây?

Ngày mai đã là mùng Mười tháng Ba, khách quý các nước vẫn chưa hồi quốc. Đối với việc bang giao, vẫn cần người đứng đầu các nước bàn bạc cho nên họ

ít nhất còn ở lại hoàng đô hai, ba ngày.

Sáng sớm, ta đến thỉnh

an Thái hậu. Thấy Diêu Thục phi đã đến đợi từ lâu, lần này Thiên Phi

cũng tới. Vẻ mặt Thiên Lục vẫn bình thản, sóng lớn không sợ hãi, không

có vẻ bất an vì Dao Phi đến. Nhưng ta muốn xem, người thông minh như

nàng ta sẽ diễn tiếp vở kịch này như thế nào.

E là bọn họ đều không biết điều tối qua Thái hậu đã nói với ta, người đến vốn không phải Phất Dao mà là Phất Hy.

Trước kia, ta còn cho rằng sẽ xuất hiện cuộc tranh giành của hai kẻ thế thân, bây giờ xem ra, Thiên Lục hoàn toàn không chiếm được thế thượng phong.

Dường như nàng ta cảm nhận được ta đang nhìn, ánh mắt nhìn thẳng vào ta, khóe miệng khẽ nở nụ cười bình tĩnh. Lúc này ta mới nhớ ra tỷ muội bọn họ đã yên lặng rất lâu rồi, phải chăng cũng tẩm ngẩm tầm ngầm mà đấm chết

voi?

Ta đang suy nghĩ thì nghe thấy bên ngoài có người hô: “Hoàng thượng giá đáo!”

Mọi người cùng nhau nhìn ra ngoài cửa, thấy hắn kéo tay Dao Phi cùng tiến

vào. Các phi tần có mặt ở đó vội vàng hành lễ. “Tham kiến Hoàng thượng!”

Hắn bước lên, cúi đầu nói với Thái hậu: “Nhi thần thỉnh an mẫu hậu!”

Dao Phi bên cạnh hắn cũng hơi khom người. “Thần thiếp tham kiến Thái hậu!”

Thái hậu “hừ” một tiếng. “Dao Phi lẽ nào không biết lần đầu tiên gặp ai gia phải hành đại lễ?”

Dao Phi khẽ run rẩy, sắc mặt thoắt trắng bệch nhưng vẫn ngoan ngoãn quỳ

xuống, dập đầu với Thái hậu. “Thần thiếp thỉnh an Thái hậu!”

Các

phi tần trong phòng đều lộ vẻ mỉa mai nhưng ta chẳng chút quan tâm, hôm

nay Thái hậu muốn phủ đầu Hạ Hầu Tử Khâm