chàng, những sợi gân lá trong suốt, mỏng manh ngỡ như chạm
vào là đứt, vậy mà lại trói chặt lấy chàng, không sao gỡ ra được…
Không biết phải làm sao, chàng chỉ đành ngẩng đầu, từ đáy nước
nhìn lên mặt hồ cách mình không xa.
Hai bên bờ hoa chen liễu rủ, cánh anh đào rụng tan tác như một
trận mưa hồng. Những cánh hoa men theo dòng nước uyển chuyển trôi qua đỉnh đầu
chàng, từ từ rời xa chàng…
Chàng chợt bừng tỉnh, mở mắt ra, ánh nắng chói chang chiếu
thẳng xuống, mấy chòm râu của Triệu Khiêm Hòa đang cọ vào trán chàng.
“Cốc chủ! Cốc chủ!”, ông ta lay vai chàng, có vẻ như muốn
đánh thức chàng khỏi cơn mê.
“Không, không, không!”, chàng vội nhắm mắt lại, trong lòng
thầm nhủ: “Ta đã chết rồi.”
“Cốc chủ! Tỉnh lại đi!”, cánh tay kia lại ra sức lay mạnh
người chàng.
Lẽ nào mình vẫn chưa chết?!
Mở mắt ra nhìn xung quanh, chàng phát hiện mình đang nằm
trên giường, trên người mặc bộ áo ngủ khô ráo, được cuốn chặt trong chiếc chăn
màu ngó sen. Tóc chàng hãy còn hơi ướt… trước khi đi ngủ chàng thường tắm, tóc
có ướt cũng là chuyện bình thường. Xe lăn ở ngay cạnh giường, vẫn ở nguyên chỗ
cũ trước khi chàng lên giường.
Lẽ nào tất cả sự việc tối qua chỉ là một giấc mộng?
Lẽ nào những việc chàng đã làm thực ra vẫn chưa hề làm?
Thực sự là thế sao? Trong lòng chàng dấy lên một sự chán nản
ghê gớm.
Sau đó chàng ngước mắt lên nhìn đôi nạng rõ ràng đã bị quăng
xuống hồ giờ lại đang nằm chênh chếch nơi đầu giường, ở chỗ với tay là có thể tới
như lúc bình thường.
Chàng ngẩn ra, nghi hoặc nhìn mọi thứ trước mắt.
Triệu Khiêm Hòa dường như không hề phát hiện ra, vẫn ngồi cạnh
giường lo lắng hỏi chàng: “Cốc chủ, mới vừa rồi ngài vẫn cứ trằn trọc trên giường,
lẩm nhẩm độc thoại, có phải có chỗ nào không khỏe không? Có cần thuộc hạ đi gọi
Sái đại phu không?”
“Bây giờ là… là giờ nào rồi?”, chàng trấn định lại hỏi.
“Chính Ngọ”, Triệu Khiêm Hòa lo âu nhìn chàng, nói: “Cốc chủ
không dậy đúng giờ, bọn thuộc hạ còn cho rằng người quá mệt mỏi nên muốn ngủ
thêm một lúc, cho nên cũng không tới gọi người dậy. Có điều hình như là người
ngủ không được yên giấc, nhưng vẫn không thức dậy mà lại ngủ tiếp làm bọn thuộc
hạ sợ… sợ bệnh lại tái phát”, bệnh tim của chàng dễ phát tác nhất là vào lúc buổi
sáng sớm, bởi vậy mấy vị tổng quản từ trước đến giờ đều vô cùng cảnh giác với
việc chàng dậy muộn.
Xem ra bọn họ không hề biết, chàng thầm đoán.
“Ta rất khỏe, bây giờ sẽ dậy đây”, chàng ngồi dậy khỏi chăn.
“Thuộc hạ giúp cốc chủ thay y phục”, Triệu Khiêm Hòa đem quần
áo đã chuẩn bị sẵn mang qua cho chàng.
Chàng thở dài một hơi, nhận lấy y phục, nói: “Ta tự làm. Nếu
không có việc gì khác, ông ra trước đi.”
“Ngô đại phu vừa rồi có việc xin thỉnh giáo, hỏi cốc chủ có
thời gian rảnh không?”
Tâm trạng chàng đang rất tệ, ngây ra một lúc lâu rồi hỏi lại:
“Vừa rồi ông nói gì?”
“Ngô đại phu bảo có việc xin thỉnh giáo.”
“Ừ, bảo cô ấy vào đi, ta sẽ gặp cô ấy ở thư phòng”, chàng lại
thở dài một tiếng.
Đợi Triệu Khiêm Hòa lui ra ngoài xong, chàng vội vàng lật
chăn ra, quả nhiên đôi chân chàng còn lằn vết dây buộc, bởi vì buộc quá chặt,
trên hai chân đã có hai mảng tím tái lớn.
Sau đó chàng vừa mặc y phục, vừa nghĩ ngợi rốt cuộc sự việc
là sao?
Hiển nhiên là có ai đã cứu chàng.
Chàng không cảm thấy mừng chút nào mà ngược lại còn tức giận.
Đã giận mình, lại giận người kia. Sao trên đời này còn có loại người đa sự thế?
Mấy kẻ thích làm anh hùng ấy, trước khi cứu người khác ít nhất
cũng nên hỏi một câu xem rốt cuộc người ta có cần mình cứu hay không chứ?
Ngô Du đợi trong thư phòng trọn một nén hương mới thấy Mộ
Dung Vô Phong đẩy xe lăn, chầm chậm từ phòng ngủ đi ra.
Giờ đã là đầu hè mà chàng vẫn mặc mấy lớp y phục, lại vừa ngủ
dậy chưa lâu cho nên vẫn chưa buộc lại tóc. Lúc đẩy bánh xe, vì vai dùng lực mà
người hơi nghiêng đi, mái tóc dài từ hai bên má rũ xuống, xõa tung trên hai
vai. Áo khoác tuyết trắng như tuyết làm tôn thêm xanh xao tiều tụy trên khuôn mặt
chàng, trong mắt rõ ràng có mấy phần buồn bực, mấy phần mệt mỏi, mầy phần… lạnh
lùng y như ngày trước.
Xem ra tâm tình chàng đang rất u ám.
Hôm nay Ngô Du mặc một chiếc váy màu lam nhạt đã được lựa chọn
rất kỹ càng, trên đó được thêu chìm mấy đóa hoa mai, phối với chiếc áo trắng
như trăng rằm càng làm nổi lên vẻ thanh đạm thoát tục của nàng.
Vừa nhìn thấy Mộ Dung Vô Phong xuất hiện, trái tim vốn dĩ đã
đập loạn nhịp của nàng lại càng loạn hơn, thoáng cái mặt đã ửng đỏ.
Chàng đẩy xe tới sau bàn lớn trong thư phòng, đưa mắt nhìn
ghế đối diện, lãnh đạm nói: “Ngồi đi”, sau đó không nói gì nữa, đợi nàng lên tiếng.
Không biết vì sao, nàng đột nhiên ấp a ấp úng:
“Học trò vừa mới nhận được bệnh án tiên sinh phê ngày hôm
qua, trong đó có câu học trò không… không hiểu lắm”, nhìn dáng vẻ lơ đãng của
chàng, nàng lo lắng tới mức ngay cả mấy câu hàn huyên định nói cũng quên sạch.
“Có chỗ nào không hiểu?”, chàng hỏi.
“Cái gì gọi là ‘ố hàn phi hàn’?”, nàng hỏi.
“Ừm, trong sách cổ hay nói thương hàn chính là ố hàn[1'>, phần
lớn là thuộc dương hư, sức ph