Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Mê Hiệp Ký

Mê Hiệp Ký

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323473

Bình chọn: 7.5.00/10/347 lượt.

n

xa xôi này, Hà Y tôi còn gì để nói đây?” Hà Y cười nói.

“Đã không còn gì để nói, vậy khi Sở cô nương áp tiêu, xin chớ

quên gọi tôi”, Hạ Hồi chắp tay, thoáng cái đã đi mất.

Nhìn theo bóng lưng Hạ Hồi, Tần Vũ Mai cười lớn nói: “Sở cô

nương xin chớ giận, bọn muội đều đã đọc Giang hồ khoái báo rồi, hắn thua tỷ một

kiếm, không phục, muốn tìm cơ hội lật ngược tình thế. Nếu như hắn nói năng

không khách khí, muội sẽ thay tỷ cãi nhau với hắn. Muội thích nhất là cãi nhau

với người khác”.

Tần Triển Bằng cũng cười nói: “Đứa con gái này giống tôi, đều

thẳng ruột ngựa, Sở cô nương chớ lấy làm lạ”.

“Việc này, tôi không biết cô nương và Hạ công tử có khúc mắc.

Nếu cô nương cảm thấy không ổn, xin cứ nói ra, chúng tôi nhất định sẽ từ chối Hạ

công tử”, Tần Vũ Tang nhìn nàng, thành khẩn nói.

“Không cần đâu, không cần đâu, tôi là phó tổng tiêu đầu, hắn

là thuộc hạ của tôi, làm gì có gì không ổn”, Hà Y thoải mái nói: “Cho dù là

không ổn, cũng chỉ mình hắn cảm thấy không ổn mà thôi”.

Ăn xong một bữa tẩy trần thịnh soạn, gặp mặt Tần phu nhân

xong, Hà Y trở về phòng mình. Tần Vũ Mai đã sớm sai người thu dọn phòng ốc như

mới, bài trí trong phòng tuy không tráng lệ lộng lẫy như Thính Đào Thủy Tạ,

nhưng cũng đã được tỉ mỉ cân nhắc, bày biện nhã nhặn. Nàng mới nghỉ ngơi một

lát, Tần Vũ Mai đã đẩy cửa tiến vào, kéo nàng đi dạo phố.

“Con gái, chúng ta là con gái mà”, Tần Vũ Mai vui tươi hớn hở

nói: “Tiêu cục của chúng ta nằm ở giữa phố, những chỗ để giải trí khá nhiều đấy.

Có điều chúng ta cứ nên dạo tiệm quần áo trước, rồi đến tiệm trang sức, nếu còn

thừa thời gian sẽ qua hàng son phấn nhé”.

Hà Y bật cười, không ngờ một cô gái hiên ngang oai vệ như thế

này, lúc dạo phố lại nghiễm nhiên theo đúng tiêu chuẩn của nữ nhân. Hai người ở

tiệm vải mua được một ít vải hồ, vải lụa kiểu mới giao cho tiệm quần áo may mấy

bộ y phục. Rồi lại tới tiệm trang sức mua hai đôi khuyên tai ngọc màu lục. Vũ

Mai khăng khăng đòi tặng Hà Y một chuỗi vòng ngọc lục bảo, Hà Y chỉ đành cười

mà nhận lấy. Lúc định đeo vào cổ cho nàng, Vũ Mai phát hiện trước ngực nàng

đang đeo một sợi dây đỏ, ở dưới có buộc một cái bình ngọc nhỏ rất tinh xảo,

không nhịn được liền hiếu kỳ hỏi: “Hà Y, đây là cái gì? Bên trong chứa cái gì vậy?”.

Hà Y đành nói: “Ừm, là một cái bình, bên trong chứa một ít…

một ít thuốc”.

“Tỷ có bệnh? Lúc nào cũng phải uống thuốc?”, Vũ Mai ngẩng đầu

nhìn nàng.

“Đây…”, Hà Y nhẹ giọng đáp: “không phải là thuốc của ta. Hiện

giờ cũng không cần dùng nữa rồi”.

“Vậy thì ném đi. Đeo thuốc trước ngực rất không may mắn!”

“Ta… ta quen mang nó theo người rồi”, Hà Y vuốt ve chiếc

bình ngọc, chợt nhớ tới khuôn mặt thanh tú nhưng xanh xao kia, trong lòng chua

xót, thần sắc cũng theo đó mà trầm xuống.

“Được rồi, được rồi, đeo chuỗi vòng này lên tránh tà cũng tốt”,

Vũ Mai đảo mắt một cái thấy điều mình vừa hỏi đã chạm vào tâm sự của Hà Y, vội

đeo chuỗi ngọc lên cổ nàng.

Hai người thong dong tản bộ.

“Tỷ có phát hiện ra không, Hạ công tử kia, lúc nào cũng thần

thần bí bí, đặc biệt ít nói. Có phải đàn ông phương nam đều như thế?”, Vũ Mai

không nhịn được hỏi.

“Có phải muội nhìn trúng hắn rồi không?”, Hà Y cắn môi, liếc

mắt nhìn Vũ Mai cười.

“Con người hắn nhìn qua cũng được…”, Vũ Mai thè lưỡi nói.

Hà Y nhìn nàng, cười phá lên: “Hắn mà chỉ cũng được thôi

sao? Phải biết hắn xuất đạo rất sớm, vốn chẳng để ai vào mắt. Ta thắng được hắn

một chiêu kia cũng chẳng qua là may mắn thôi, đấu lại một lần nữa, rất có khả

năng ta phải chết dưới kiếm của hắn rồi. Huống chi hắn vốn không hề thụ thương,

có thể thấy đối với hắn, uy lực kiếm ấy chẳng qua cũng chỉ đến thế”.

“Tỷ có phát hiện ra không, kỳ thực tỷ rất khiêm tốn”, Vũ Mai

cũng cười nói: “Bao giờ chúng ta cùng luận võ nhé? Muội dùng thương”.

“Long Môn thập tam thương, ai mà chẳng từng nghe? Chỉ sợ kiếm

của ta còn chưa kịp rút ra đã bị đánh bay rồi”, Hà Y nói.

“Tỷ biết không, thương pháp của ca ca so với muội còn lợi hại

hơn rất nhiều.”

“Thế sao?”

“Thực ra tính tình của ca ca lại không hề kiêu ngạo chút

nào.”

“Muội nhắc tới tính tình huynh ấy làm gì?”

“Bởi vì ca ca muội thích tỷ, muội nhìn một cái là biết”, Vũ

Mai chớp chớp mắt nhìn nàng nói.

Hà Y nói: “Muội có biết nữ nhân thường có hai sở thích không

sao khắc phục được không?”.

“…?”

“Thứ nhất là thích mai mối, thứ hai là thích làm mẹ. Nữ nhân

đối với hai việc này thì hễ có cơ hội là tuyệt đối không bỏ qua.”

Vũ Mai thè lưỡi, nói: “Câu này của tỷ, sao lại thấu đáo thế?

Chắc là muội thực sự thích Hạ Hồi mất rồi, tỷ nhất định phải nghĩ cách giúp muội.

Muội vừa nhìn thấy hắn là đã chóng mặt rồi”.

Hà Y cười tới đau cả bụng, nói: “Muội mới quen hắn được có

hai canh giờ thôi”.

“Quen một người con trai một canh giờ cũng đủ rồi, muội ngốc

nghếch mới cần thêm một canh giờ nữa. Hạ Hồi, chính là Hạ Hồi, muội sẽ không gả

cho ai ngoài hắn.”

“Sao muội lại có thể đáng yêu đến thế?”, Hà Y không nhịn được

vuốt ve mặt nàng.

“Hà Y! Tỷ nhìn kìa, Hạ Hồi và ca ca muội đang đi với nhau. Bọn

họ… bọn họ hình như đang đi tới