hư không thấy ai, tiếp tục đi về phía trước. Tới khi
chàng sắp đụng phải kiếm khách áo trắng, người này mới lắc mình, nhường đường
cho chàng.
Lần này Mộ Dung Vô Phong không hề dựa vào vai Hà Y, tuy đã
đi mấy bước rồi nhưng vẫn rất vững vàng.
Đi được vài bước, chàng dừng lại, gọi: “Hà Y”. Hà Y đang đứng
ngây ra vội chạy theo dìu chàng. Hai người đi vào tiểu đình, hai kiếm khách kia
cũng lập tức cất bước đi theo, cứ thế lại chặn đường xuống núi của hai người họ.
Hà Y đành trải tấm đệm da xuống ghế đá, đỡ Mộ Dung Vô Phong
ngồi xuống. Hai người kia cũng ngồi xuống hai chiếc ghế đá khác.
“Tiểu tử, cô vợ của ngươi cũng lợi hại đấy. Cô nương này
cũng luyện kiếm đúng không?”, người áo đen cười nhạt.
Mộ Dung Vô Phong “ừm” một tiếng, bộ dạng khó gần. Vừa rồi
chàng gắng sức, đã động tới bệnh cũ, giờ không nén được bắt đầu ho khẽ.
“Hai đứa nhóc các ngươi vừa rồi đang làm gì?”, người áo đen
như cười như không hỏi.
“Xem mặt trời mọc”, Hà Y nói.
“Với bộ dạng này sao?”, người áo trắng hỏi.
Hà Y lập tức đỏ bừng mặt, Mộ Dung Vô Phong lại nói: “Bộ dạng
bọn ta chính là thế này, ông quản được sao?”.
“Lúc hai vị cưỡi ngựa lên đây, bọn ta đã đang ngồi trên đầu
hai người rồi”, người áo đen nói.
Chưa nói xong, mặt Hà Y đã đỏ rực.
Mộ Dung Vô Phong cười lạnh nói: “Bọn ta cưỡi ngựa cũng ảnh
hưởng tới các vị à? Nếu không phải rảnh rỗi, hai vị sao phải ngồi trên đầu người
khác nhìn trộm?”.
Người áo đen biến sắc, nói: “Tiểu tử này dám nói năng như thế,
muốn chết rồi”.
Kiếm của ông ta đặt trên bàn đá, thân kiếm cực hẹp, ở giữa
có một đường đỏ như máu.
Hà Y nói: “Ngài nói chuyện với chàng, xin khách khí một
chút”.
Đôi mắt lạnh lẽo của người áo đen tựa hồ lóe sáng, nói: “Nói
chuyện với người chết, không cần khách khí”.
“Keng” một tiếng, thanh kiếm đặt trên bàn bỗng bay lên, người
áo đen không thèm nhìn, đưa ngón tay lên khẽ điểm một cái, thanh kiếm liền bay
vút đi tựa như một mũi phi đao xộc thẳng đi.
Trong không trung truyền tới tiếng kêu thảm thiết.
Tới lúc thanh kiếm rơi xuống bàn, thân kiếm đã ghim ngang
người một con quạ đen. Máu của nó lênh láng đầy bàn.
Đúng vào lúc thanh kiếm sắp chạm bàn, Hà Y đã phi thân ra
ngoài tiểu đình. Người áo đen cũng xông theo. Trên bàn chỉ còn lại con quạ đang
giẫy giụa hấp hối. Mộ Dung Vô Phong nhanh tay, đem con quạ đen quẳng ra ngoài
vách đá rồi rút khăn tay ra, cẩn thận lau vết máu trên bàn.
Sau lưng chàng vang lên tiếng kiếm chạm nhau.
Người áo trắng nhìn chàng, nhạt giọng nói: “Nữ nhân của
ngươi vì ngươi mà đánh nhau với người khác, vậy mà ngươi không xem?’.
Khuôn mặt trắng tái của Mộ Dung Vô Phong chẳng biểu hiện gì,
một lúc sau mới từ từ nói: “Không xem”.
Người áo trắng nói: “Nếu cô ta không cẩn thận bị người ta
đâm một kiếm, ngươi cũng không nhìn?”.
Mộ Dung Vô Phong lạnh lùng nói: “Nếu cô ấy có thể bị người
khác đâm chết, ta có nhìn hay không cô ấy vẫn bị đâm chết”.
Người áo trắng khắc nghiệt nói: “Ngươi không giúp được cô ta
nên khó chịu, đúng không? Nếu không tay của ngươi đã không run như thế”.
Mộ Dung Vô Phong lườm ông ta, nói: “Ông không thể ngậm miệng
lại sao?”.
Quả nhiên ông ta không nói tiếp nữa.
Tiếng giao đấu bỗng ngừng lại, người áo đen quay trở lại, mặt
không đổi sắc, ngồi xuống chỗ của mình. “Keng” một tiếng, thanh kiếm được đặt
lên bàn, thân kiếm toàn là máu.
Mộ Dung Vô Phong biến sắc.
“Cô ấy đâu?”, chàng lạnh giọng hỏi.
“Trong rừng. Cô ta đang nôn, nôn rất dữ dội”, người áo đen
nhìn chàng nói.
Chàng khẽ thở phào một tiếng rồi dựa vào bàn, chống nạng, loạng
choạng đứng dậy. Hai người kia ngạc nhiên nhìn chàng. Lúc đi lại thanh niên này
toàn phải dựa vào cô gái bé nhỏ kia, mất đi cô ta, ngay cả việc đứng dậy cũng rất
khó khăn. Hai người đó lại nhìn trừng trừng vào chân chàng. Đôi chân này thấp
thoáng sau y phục, yếu ớt hệt chân trẻ sơ sinh, thoáng nhìn là biết căn bản chẳng
thể đi lại.
Mộ Dung Vô Phong vịn vào lan can, từng bước từng bước đi về
phía rừng.
Hai người kia đưa mắt nhìn chàng ra ngoài đình, nhìn chàng
đi chưa được hai bước lại ngã sõng soài xuống đất. Chàng gắng sức ngồi dậy
nhưng bất kể thế nào cũng không đứng dậy nổi. Bên người chàng chỉ có hai chiếc
nạng, không có chỗ nào khác để tựa, chàng chỉ còn cách lê người tới bên một cái
cây nhỏ.
Người áo trắng thở dài, đứng dậy bước ra ngoài, muốn giúp
chàng đứng dậy, chàng lại hất tay ông ta, lạnh lùng nói:
“Chớ có chạm vào ta”
Hà Y đang nôn mửa không ngừng. Dạ dày nàng vốn đã trống rỗng
mà cổ họng vẫn nôn ọe không ngừng. Nôn rất lâu, đằng sau bỗng vang tới giọng
nói lạnh nhạt: “Cô nôn xong chưa?”.
Nàng ngẩng đầu, nhìn thấy người áo trắng xa lạ đang đứng sau
lưng mình.
“Chưa”, nàng không thèm để ý tới ông ta.
“Nếu cô không muốn người đàn ông của mình bò tới đây gặp cô
vậy thì tốt nhất là cô nhanh nhanh mà nôn cho xong đi”, người áo trắng còn chưa
dứt lời đã không thấy bóng dáng Hà Y đâu nữa rồi.
Vịn vào thân cây, chống nạng lên, cuối cùng Mộ Dung Vô Phong
cũng đứng dậy được, mắt hoa, đầu váng. Chàng đành đứng tựa vào cây, tim bắt đầu
đậ