ết quả là tăng chẳng được bao nhiêu, tổn hại lại còn nhiều hơn. Chẳng
ai có thể giúp chàng, bởi vì tim chàng quá yếu, không sao chịu đựng được ngoại
lực mạnh mẽ tác động vào. Cho nên luyện tới ngày thứ tư, Hà Y chỉ còn cách bảo
chàng dừng lại, đổi sang dạy chàng cách hít thở cơ bản nhất. Nàng biết, nếu cứ
cố luyện tiếp, người đầu tiên chịu tác hại rất có khả năng chính là chàng. Nàng
cũng không giải thích gì cả nhưng đương nhiên Mộ Dung Vô Phong biết hết. Nàng
chợt hiểu tại sao chàng lại thiếu nhiệt tình với việc này như thế. Chàng là đại
phu, hiểu rõ tình hình thân thể chàng như lòng bàn tay, nhưng chàng không đành
phụ lại ý tốt của nàng. Mỗi lần nghĩ tới điều này, trong lòng Hạ Y thường trỗi
lên nỗi bi thương khó nói.
[3'> Tiêu thiên: có thể hiểu nôm na là hồi còn trong bụng mẹ,
chưa được sinh ra. Ở đây, chỉ bệnh có sẵn, không phải sau này mới mắc.
Trong mười ngày ấy, cứ đúng hoàng hôn là Mộ Dung Vô Phong trở
về Trúc Ngô viện, mỗi tối đều bầu bạn với Hà Y, hoặc chống nạng men theo hành
lang tản bộ trong viện, hoặc ra khỏi cốc, tới Thần Nông trấn dạo phố.
Lúc nhàn rỗi, chàng hoặc đọc sách y, hoặc dạy Hà Y học chữ.
Hà Y lúc không có việc gì thì đứng bên cạnh mài mực cho chàng, nàng biết không
nhiều chữ, Mộ Dung Vô Phong thường lấy trong sách y đọc hằng ngày ra một trang,
bảo nàng đọc. Hà Y liền gục đầu lên bàn, vắt hết óc mà nhận mặt từng hàng chữ
tiểu khải nhỏ li ti.
Mộ Dung Vô Phong rất thích đứng một bên nhìn nàng đau khổ
suy nghĩ, sao đó nhìn nàng tự nhiên nhảy cẫng lên, giống như vừa thắng lớn mà
kêu:
“Chữ này! Chữ này ta biết!”
Mộ Dung Vô Phong liền vội vàng tìm một tờ giấy, chép lại chữ
nàng vừa nhận ra. Sau mười ngày, chàng rút ra được một kết luận, trừ những chữ
thường dùng nhất, nếu một chữ mà có nhiều hơn bảy nét thì Hà Y căn bản không nhận
ra.
Hà Y biết Mộ Dung Vô Phong rất có học vấn, bởi truyền thuyết
bên ngoài nói chàng là thiếu niên thiên tài, biết nhiều nhớ lâu, nếu không phải
thân thể tàn phế, chỉ sợ chàng làm tới đại quan trong triều. Nàng lại không hiểu
trừ y thuật ra, cuối cùng học vấn của chàng là ở đâu.
Bởi vì thứ nhất, Mộ
Dung Vô Phong chưa từng ngâm thơ đọc văn trước mặt nàng, nói chuyện hoàn toàn
dùng thứ bạch thoại phổ thông mà nàng nghe hiểu. Thứ hai, nếu như chàng có việc
về muộn, giấy báo sai người đưa cho Hà Y nàng đều đọc hiểu, bởi vì chữ viết
trên đấy chữ nào chữ nấy đều không quá bảy nét. Thứ ba, chàng chưa hề nói chuyện
y vụ trước mặt nàng, nhưng lại rất thích nghe Hà Y kể các loại chuyện trên
giang hồ. Thứ tư, chàng có một phòng chứa sách rất lớn, bên trong có cả ngàn vạn
quyển sách, nhưng tựa hồ trước giờ chàng chưa từng bước vào.
Cho nên Hà Y tự mình rút ra một kết luận là, thực ra Mộ Dung
Vô Phong cũng giống mình, không hề thích đọc sách chút nào. Như nàng thấy, người
có học vấn nói chuyện phải văn chương chữ nghĩa, dẫn cổ dẫn kim, chỉ sợ người
khác không biết mình đọc nhiều sách, mà thứ người có học vấn viết ra thì phải
khiến cho người bình thường đọc không hiểu nổi, nếu không làm sao biết được học
hành thật không dễ?
Nghĩ tới đây, trong lòng không kìm được mà có chút tiếc nuối
cho Mộ Dung Vô Phong. Bằng vào trí óc và nghị lực của chàng, nếu thân thể được
như người bình thường thì chỉ sợ chàng sớm đã trở thành một vị đại hiệp tung
hoành giang hồ, tiếng tăm bất hủ rồi.
Có một lần, nàng hỏi thẳng chàng: “Vô Phong, chàng rất có học
vấn phải không?”.
Mộ Dung Vô Phong chẳng nghĩ ngợi gì, đáp luôn: “Không”.
Ngày thứ mười một, Mộ Dung Vô Phong lại bắt đầu bận tối mặt.
Tối hôm đó chàng có một bệnh nhân nặng, thế là phải ở lại phòng khám của Ngô đại
phu, suốt đêm không về.
Hà Y chợt cảm thấy híu quạnh mà trước giờ chưa từng trải
qua. Nàng vốn lăn lộn nhiều năm trên giang hồ, kể cả ở chốn đồng không mông quạnh,
đặt đầu xuống là có thể ngủ. Sống với chàng mới mười ngày, nàng đã cảm thấy
không thể rời chàng dù chỉ một khắc. Đêm ấy, nàng trằn trọc mãi, lo cho sức khỏe
chàng, lắng tai nghe tiếng động ngoài hành lang, ngóng đợi chàng trở về. Mong mới
mãi, tới tận tảng sáng nàng mới mơ hồ chợp mắt.
Ngày thứ mười hai, Mộ Dung Vô Phong vẫn chưa trở về, chỉ sai
người chuyển lời, người bệnh kia còn chưa khởi sắc, chắc phải muộn mới về được.
Hà Y lại sống qua một ngày trong sự lo lắng bất an.
Nghe mọi người nói, Mộ Dung Vô Phong từng có kỷ lục một mạch
bảy ngày đêm không nghỉ, túc trực bên cạnh người bệnh. Một khi gặp phải căn bệnh
nan giải khó khăn, chàng thường thức thâu đêm nhiều hơn tất cả học trò của
mình. Mà thân thể của chàng…
Sặp tới hoàng hôn, Mộ Dung Vô Phong vẫn chưa về. Rốt cuộc Hà
Y cũng nóng ruột. May mà nàng biết phòng khám của Ngô đại phu nằm trong một tòa
trang viện mới sơn lại, cách Trúc Ngô viện không xa.
Cửa viện đóng chặt.
Hà Y chần chừ ngoài cửa rất lâu, cuối cùng vẫn gõ cửa. Một
lúc sau mới có một thiếu nữ mười lăm tuổi chậm rãi mở cửa. Thiếu nữ mặc áo màu
vàng nhạt, chất liệu rất tốt, trên cổ đeo một chuỗi vòng ngọc sáng lấp lánh, cổ
tay đeo vòng vàng, vòng ngọc cạnh nhau, lúc va vào nhau ti