Hà Y còn
chưa hết sợ hỏi.
“Nàng nói bên dưới rất đẹp, nhưng ta còn chưa thấy được gì”,
chàng quay đầu nói.
Hà Y đem tấm đệm da mang theo người trải xuống đất rồi kéo
chàng ngồi xuống, hai người nằm úp xuống, nhoài người thò đầu ra khỏi vách đá,
nhìn xuống dưới vực.
Sóng mây cuồn cuộn, vô cùng vô tận lan ra bốn phương. Ánh
dương len qua kẽ mây chiếu thẳng xuống dưới. Nơi xa xôi nhất có thể nhận rõ
bóng dáng một con sông.
“Có đẹp không?”, tay của Hà Y vẫn luôn giữ chặt lấy Mộ Dung
Vô Phong.
Chàng sững người ngắm những cánh chim bay lượn dưới núi, ngơ
ngẩn rất lâu mới nhẹ nhàng nói: “Hà Y, may mà nàng dẫn ta tới, nơi đây thật sự
tuyệt đẹp”.
Nàng bật cười, vùi tay của chàng vào lòng mình nói: “Trên tảng
đá này quá lạnh, chúng ta không thể ngồi lâu”.
Chàng ngẩng đầu, chống người ngồi dậy, nhìn nàng nói: “Hà Y,
có một câu chuyện rất nổi tiếng liên quan tới ngọn núi này, nàng nhất định từng
nghe qua”.
“Chàng muốn nói về Vu sơn vần vũ[3'> đúng không?”, cuối cùng
thì dù sao cũng không phải là quá mức không có học vấn, Hà Y vội vàng nói:
“Đương nhiên là biết rồi”.
[3'> Vu Sơn vần vũ: mây mưa núi Vu hàm chỉ việc ân ái của nam
nữ.
Nói xong chợt đoán ra ý tứ của chàng, mặt bèn đỏ bừng lên,
nói: “Chàng… chàng…”, còn chưa nói xong, đôi môi của Mộ Dung Vô Phong đã chặn lời
nàng. Thân thể hai người lại quấn chặt lấy nhau trên tảng đá lớn.
“Hay là… nhân bây giờ thời tiết tốt, chúng ta cùng nhau luyện
công đi”, nằm trong lòng chàng, Hà Y rụt rè nói, ánh mắt có chút đáng thương
nhìn chàng đang cuồng liệt.
“Luyện công? Đừng phá hoại phong cảnh, Hà Y”, chàng vuốt ve
mái tóc bắt đầu tán loạn của Hà Y, vừa cúi mình xuống, hai mái tóc dài quấn vào
nhau.
“Cẩn thận một chút, Vô Phong, chúng mình sắp ngã xuống rồi!”
“Vậy thì cứ ngã xuống thôi”, chàng mê đắm nói.
Sức đôi vai của chàng rất mạnh, tựa như muốn siết nàng thành
nước. Hà Y chợt phát hiện, bảy mươi hai đường cầm nã thủ mình học được, dưới
tình cảnh này hoàn toàn không có đất dụng võ. Nàng nhận thấy bản thân mình bắt
đầu nhũn ra, thậm chí một chút ý nghĩ thoát ra cũng không có mà hoàn toàn ngược
lại, nàng thấy mình còn ra sức quấn lại chàng.
Hồi lâu sau, hai người ngừng lại, toàn thân ướt đẫm mồ hôi,
nằm ngửa nhìn lên bầu trời đang rạng dần, hổn hển hít thở.
Trên đầu họ, chim ưng chao lượn.
“Vô Phong, vừa rồi chàng… thật điên rồ”, Hà Y kéo tay chàng,
cười khẽ: “Có điều, ta… ta rất thích”.
Chàng không nói gì, từ từ thở ra một hơi dài.
“Ồ, chàng nghe xem, dưới vách núi hình như có tiếng “đang
đang””, Hà Y chỉ về phía xa.
Mộ Dung Vô Phong không phát hiện ra gì, ngắm nhìn không
trung tới ngây người.
“Vô Phong, chàng đang nghĩ gì vậy?”
“Ta đang hồi tưởng…”, chàng lẩm bẩm.
Nàng khúc khích bật cười nói: “Lại nghĩ bậy bạ rồi”.
Một lúc sau, chàng định thần lại, nói: “Chỗ nào có tiếng động?”.
Hai người lại thò đầu ra ngoài tảng đá, quả nhiên trên vách
đá có bóng hình hai người, một đen, một trắng phi thân dập dờn lên xuống tựa
như hồ điệp, dưới ánh sáng mặt trời trường kiếm trong tay họ múa lên sáng
loáng.
Hà Y đưa ngón chân cạ cạ vào Mộ Dung Vô Phong nói: “Sao
khinh công của họ lại có thể cao tới mức này? Vô Phong, mau nhìn xem, đây chính
là tuyệt đỉnh cao thủ đang tỉ kiếm đấy!”.
Mộ Dung Vô Phong lật mình lại nhìn.
“Người ngoài nghề vẫn cứ là người ngoài nghề, chẳng làm sao
khiến chàng cảm thấy thích thú được”, Hà Y than thở.
“Vô Phong, bọn họ đang hướng về phía chúng ta kìa!”, qua một
lúc, Hà Y chợt thốt lên.
“Kệ họ. Họ lo việc của họ, mình có việc của mình”, chàng
nói, tựa như đang nghĩ gì đó.
“Chàng lại đang hồi tưởng à?”, nàng nhìn chàng hỏi.
“Ừm.”
“Rốt cuộc là có gì hay vậy, nói ra xem nào?”
“Không nói cho nàng”, chàng cười nói.
“Keng!”, hai kiếm khách kia từ dưới vách núi bay lên, vọt
qua đỉnh đầu hai người Hà Y, đứng trên mái tiểu đình rộng khoảng ba trượng tiếp
tục đánh nhau. Thân ảnh di động tựa như đang đứng trên đất bằng. Đấu rất lâu,
hai người đột nhiên đồng thời dừng tay, cùng nhảy xuống trước mặt hai người Hà
Y.
Hà Y đành dìu Mộ Dung Vô Phong ngồi dậy. Người áo trắng thân
hình cao lớn, tuổi khoảng hơn bốn mươi, tuy tướng mạo cực kỳ anh tuấn nhưng
trên mặt lại chẳng tỏ chút thái độ nào cả, đôi mắt lạnh lẽo nhìn bọn họ. Người
áo đen bên cạnh cũng không thấp, đang dùng đôi mắt hẹp của mình đánh giá hai
người.
Hà Y vội nói: “Chúng tôi chỉ là người qua đường, tuyệt đối
không dám làm phiền. Xin hai vị tiền bối cứ tiếp tục”.
“Bọn ta đã tới đây sớm thế này, sao ở đây vẫn còn hai người
nữa?”, người áo trắng lạnh nhạt hỏi.
“Quăng hai đứa chúng xuống dưới thì là chẳng phải không còn
ai nữa sao?”, người áo đen nói.
Mộ Dung Vô Phong nhíu mày.
Hà Y miễn cưỡng cười cười, nói: “Nếu hai vị muốn chúng tôi rời
đi, vậy xin nhường đường”, nàng đứng dậy, đỡ Mộ Dung Vô Phong đứng lên.
Hai người kia vẫn chắn đường họ, không hề có ý nhường đường.
Mộ Dung Vô Phong chống nạng, đi rất chậm, hai người lê bước
rất lâu mới tới trước mặt hai người xa lạ kia. Hà Y vừa muốn mở miệng nói, Mộ
Dung Vô Phong lại coi n
