nào?”, nàng hỏi.
“Không khác bộ dạng bây giờ lắm”, chàng trả lời.
“Ta cũng thế”, nàng cười nói.
“Hồi còn nhỏ, mấy vị sư huynh, sư tỷ đó đối xử với nàng
không tốt một chút nào, đúng không?”
“Cũng… cũng không có gì tốt. Chỉ là không hợp với ta mà
thôi.”
“Hà Y, nói cho ta, tại sao hôm qua nàng lại khóc thương tâm
như vậy?”, chàng kề bên tai nàng, nhẹ nhàng hỏi.
“Ta… ta không biết. Lâu rồi ta không khóc. Vô Phong, chàng…
rồi đây liệu chàng có đối xử tệ với ta không?”
“Sẽ không đâu”, chàng ôm chặt nàng, thì thầm.
Bất tri bất giác đã lên tới lưng núi. Sương sớm dần dần bao
phủ bốn phía, từ từ trùm lên vách núi, rồi lưng ngựa, hai người như chìm vào
trong sương.
“Hai tháng nay nàng làm những gì?”, Mộ Dung Vô Phong tiếp tục
hỏi.
“Trên đường quay về ta gặp một lão đạo sĩ của núi Võ Đang,
cũng không biết tên gọi là gì. Ông ta dạy ta võ công”, nàng hoan hỉ nói: “Ta
nói với ông ấy, ta có một người bạn sức khỏe không được tốt, chân cũng không thể
cử động, không biết có cách nào giúp người bạn ấy luyện võ được không”.
“Lão đạo sĩ núi Võ Đang?”
“Ta cũng không biết là thật hay là giả. Ông ấy tự nói thế.
Ông ấy bảo, có một loại Thái Ất nhu hỏa công, là tuyệt kỹ mật truyền của bọn họ,
có thể gúp người ta đả thông đại tiểu chu thiên[2'>, hai huyệt Nhâm, Đốc của
chàng tuy không thể đả thông, nhưng nếu có thể đả thông các kinh mạch khác trên
người thì thân thể sẽ khỏe hơn lúc thường rất nhiều đấy. Đây là một loại công
phu đả tọa vận khí, nằm trên giường cũng có thể luyện tập.”
[2'> Đại tiểu chu thiên là thuật ngữ dùng trong việc luyện
khí của đạo gia, nói gộp của đại chu thiên và tiểu chu thiên là những chuỗi huyệt
đạo tuần tự để dẫn khí nhằm mục đích luyện tập khí công, thân thể.
“Nhảm nhí”, Mộ Dung Vô Phong cười nói.
“Ông ấy muốn ta bái ông ấy làm sư phụ, gia nhập phái Võ
Đang, như thế mới đem công pháp ấy truyền cho ta.”
“Nàng chớ có đồng ý, ông ta muốn nàng làm đạo cô đấy.”
“Đúng thế. Ta liền nói, ta với ông tỉ kiếm, nếu như ta thắng,
ông giao công pháp kia cho ta, nếu ta thua thì sẽ gia nhập phái Võ Đang. Kết quả
là ta thắng rồi. Ông ta đành dạy ta hai tháng. Ông ấy còn bảo, nếu là dạy người
khác thì thể nào cũng phải mất hai năm, vì ta rất thông minh nên hai tháng là đủ”,
nàng ngẩng cao đầu cười hì hì nói.
Mộ Dung Vô Phong lại vuốt ve trán nàng.
“Môn công pháp này tổng cộng có chín cấp, chàng không có nội
lực, tối đa chỉ có thể học tới cấp năm. Học một cấp ít nhất phải mất hai năm.”
“Ta lại kém đến thế sao?”, chàng cười.
“Ừm. Đấy là ta đã tính là nhanh rồi đấy. Nếu chàng mỗi ngày
đều kiên trì luyện tập, bệnh tim và chứng phong thấp đều có thể từ từ đỡ đi
không ít.”
“Nếu nàng đồng ý ở lại bên ta, ta sẽ luyện.”
“Chàng không luyện, ta sẽ thúc chàng…”, nàng véo tay chàng.
Sơn đạo cuối cùng cũng tới điểm cuối, xa xa trước mặt có thể
lờ mờ nhìn thấy tiểu đình trên đỉnh núi.
“Nên xuống ngựa thôi, trước mặt hết đường rồi”, Hà Y nhảy xuống
ngựa, mở nút buộc, dìu Mộ Dung Vô Phong xuống ngựa. Chàng chống đôi nạng, miễn
cưỡng đi tới. Mới đi được hai bước, mồ hôi đã ướt đẫm áo, hơi thở đã dồn dập.
Đoạn đường còn lại chàng không thể không tựa vào vai Hà Y mà
đi.
Chàng biết bộ dạng của mình rất thảm hại, có điều thà thảm hại
cũng còn hơn là bị một cô gái nhỏ nhắn hơn mình nhiều cắp đi.
Hà Y thì chẳng bận tâm gì, chỉ dìu chàng, trên đường vẫn hi
hi ha ha nói chuyện. Nàng kiên nhẫn giúp chàng đi hết đoạn đường mà nàng chỉ cần
nhẹ nhàng tung người một cái là tới đỉnh.
Ánh ban mai lấp ló, gió sớm lãng đãng trong mát, mây mù trên
núi mơn man.
Nơi chân trời đã xuất hiện một đường sáng rạng rỡ.
Cuối cùng hai người cũng lên tới tòa tiểu đình trên đỉnh
núi. Mộ Dung Vô Phong sức cùng lực kiệt ngồi xuống chiếc ghế đá. Hà Y đột nhiên
chỉ về phía xa nói: “Vô Phong mau nhìn kìa, thái dương sắp xuất hiện rồi!”.
Quả nhiên, vầng mặt trời từ từ ló dạng, muôn vàn tia sáng tựa
như xuyên suốt tầng mây mù hiện ra trước mắt.
Trước tòa tiểu đình có một tảng đá lớn bằng phẳng, có một phần
nhoài ra ngoài vách núi thăm thẳm vạn trượng, Hà Y đi tới cuối tảng đá ấy, cúi
người nhìn ra, lúc ấy sương sớm dần tan, sông dài vạn dặm hiện ra, mượt mà như
lụa, uốn lượn chảy bên dưới.
Trong lòng vui vẻ, nàng vội vàng chạy vào trong tiểu đình:
“Vô Phong, phong cảnh chỗ kia còn đẹp hơn”, không để chàng kịp nói gì liền kéo
chàng dậy, dìu chàng từ từ tới tảng đá kia.
Gió núi lạnh thấu xương, thổi y phục phấp phới phát ra tiếng
phần phật phần phật.
Mộ Dung Vô Phong cảm thấy cả người mình lung lay trong gió tựa
như sắp cùng y phục mà bay lên.
Một cánh tay nhỏ nhắn quấn quanh eo, ôm chặt lấy chàng.
Chàng cúi đầu nhìn, mái tóc dài của Hà Y bay lên, phất qua phất lại trước mặt
chàng. Chân của chàng tuy đang chạm đất, nhưng lại chẳng có chút cảm giác gì.
Chàng biết thêm mấy tấc nữa trước mặt mình sẽ là vực sâu vạn trượng nhưng vẫn
khom người về phía trước, chống nạng dấn tới thêm hai tấc. Bàn tay kia mạnh mẽ,
hoảng hốt vươn tới, kéo chàng lại phía sau.
“Này, con người chàng sao lại to gan đến thế?”,
