ếng đinh đang vui
tai. Rõ ràng đây không phải Ngô Du, có điều xem ra cô ta cũng không thoải mái lắm
với việc giờ này còn có nguời làm phiền.
“Cô nương ở viện nào? Có việc gì vậy?”, cô ta chắn cửa hỏi.
Hà Y khẽ cười, nói: “Tôi… tôi tìm Mộ Dung cốc chủ”.
“Bây giờ ai cũng tìm người, có điều tiên sinh không rảnh.
Tôi vừa mới phải chặn một đám rồi, ngay cả người giúp việc trong viện của Trần
đại phu tới bảo có việc gấp, tiên sinh cũng không gặp”, cô gái nói rõ ràng mạch
lạc.
“Tôi… tôi…”, Hà Y vốn muốn nói mình là Hà Y, nhưng nghĩ một
lúc lại cảm thấy nói như thế chẳng qua là tự chuốc lấy bẽ mặt, bèn nói: “Tôi
không vội gặp cốc chủ, chỉ… chỉ đợi ngoài phòng khám cũng được rồi”.
Thiếu nữ nhìn nàng một lượt, tựa như không có thời gian tiếp
Hà Y liền mở một góc cửa, nói: “Cô muốn đợi thì cứ đợi đi”.
Phòng khám cách cửa lớn không xa, cô bé áo vàng dẫn nàng tới
hiên ngoài của phòng khám rồi vội vàng vào hầu người trong phòng. Bên trong
truyền ra tiếng thầm thì, một giọng nam nói: “Học trò cho rằng, bệnh này xuất
phát từ bên trong, vốn không thể chữa khỏi hẳn. Đờm là thứ mềm trượt, chưa chắc
đã tiêu hết, chỉ cần bồi bổ Tỳ là được”.
Sau đó có người mau mồm mau miệng, ở bên cạnh nói: “Mạch
trái phập phù, mạch phải ổn định, đây là chứng đờm nóng, nhưng co giật lâu thế
này, là phổi hoạt động quá độ, gan yếu, nên dùng canh bổ gan và viên địa hoàng
đề bổ thận”.
“Làm càn làm bậy, nếu vừa rồi không dùng địa hoàng, cô bé đã
không đến mức thổ tả, co giật.”
Người này vừa trách một tiếng làm bậy, lập tức có tiếng phản
đối.
Lại nghe tiếng Mộ Dung Vô Phong hỏi: “Ngô đại phu nghĩ
sao?”.
Ngô Du đáp: “Học trò thấy mọi cách đều thử hết rồi nhưng
không thấy có tiến triển tốt, rất không ổn, chỉ sợ… chỉ sợ …phải dùng thuốc vị
mạnh”.
Mộ Dung Vô Phong trầm ngâm rất lâu rồi nói: “Thuốc mạnh cố
nhiên nhanh hiệu quả, chỉ là giờ mạch của cô bé mỏng như tơ, yếu ớt cực độ,
không thể làm liều. Có lẽ châm cứu là tốt nhất. Đem kim lại đây”.
Nghe thấy giọng chàng ổn định, vững vàng, Hà Y mới thở phào
nhẹ nhõm. Đưa mắt nhìn quanh chợt thấy trái nhà bên kia còn có một thiếu phụ
hai mắt sưng đỏ, đầu tóc tán loạn. Vừa nhìn là biết, thiếu phụ là thân nhân người
bệnh. Hà Y nhìn bộ dáng mất hồn của thiếu phụ không khỏi chạnh lòng, bèn đến ngồi
bên cạnh, nhẹ nhàng an ủi: “Đại tẩu, đừng lo lắng, đại phu giỏi nhất trong cốc
đang ở đây, cô bé sẽ không sao đâu”.
Thiếu phụ quay mặt sang, hoang mang, lẩm nhẩm tựa niệm kinh:
“… Sẽ không sao… sẽ không sao, Mễ Mễ của tôi sẽ không sao”.
Hà Y nắm lấy bàn tay run rấy của cô ta, nói: “Cô bé là con của
tẩu?”.
Thiếu phụ gật đầu.
“Có nghịch không?”, nàng muốn tìm một chủ đề nhẹ nhàng một
chút.
“Không… không biết, nó còn quá nhỏ… nếu lớn lên rồi… sẽ là đứa
trẻ ngoan, nhất định không nghịch”, thiếu phụ lẩm bẩm nói: “Tôi cho nó bú, đang
bú ngon lành nó chợt… chợt co giật toàn thân”.
Trong đầu Hà Y chợt choáng váng, tâm tình rối bời, run giọng
hỏi: “Cô bé… được bao nhiêu tuổi rổi?”.
“Một tháng, tôi còn chưa hết cữ”. thiếu phụ đột nhiên bật
khóc nói: “Nó vốn rất ngoan, không khóc, không quấy, tôi còn nói với ba của nó
rằng con của chúng ta có lẽ sẽ không quấy đêm… không ngờ… không ngờ…”, thiếu phụ
thương tâm. không sao nói tiếp được nữa.
Hà Y ngây người, đầu óc trống rỗng, nước mắt đột nhiên tuôn
rơi, không nén được nghẹn ngào nói: “Tôi cũng có một đứa bé gái như thế, nó… nó
bất hạnh đã qua đời rồi”.
Đang nói, trong phòng chợt vọng ra tiếng trẻ khóc lớn, thiếu
phụ kia như phát cuồng, xông vào, bịch một tiếng quỳ xuống trước mặt Mộ Dung Vô
Phong, khóc lóc nói: “Đại phu, xin ngài thương tình, cứu lấy nó! Tôi cầu xin
ngài, cứu lấy con của tôi, ngài muốn mạng này cũng được, tôi đều có thể trao
cho ngài! Chỉ xin ngài cứu lấy nó! Cứu lấy nó! Khó khăn lắm tôi mới có đứa con
này, nó mà có mệnh hệ gì, tôi cũng không muốn sống nữa…”, nói xong, mặc kệ người
bên cạnh can ngăn, cứ dập đầu binh binh.
Mộ Dung Vô Phong đỡ thiếu phụ dậy, bình tĩnh nói: “Đứa bé
này tuy trong cơn nguy hiểm, nhưng trước mắt vẫn còn cách để cứu. Với lại tình
hình hiện tại so với đêm qua đã có chuyển biến lớn. Xin phu nhân ra bên ngoài
ngồi đợi một lúc, chúng tôi sẽ toàn lực cứu chữa”.
Dưới đôi tay chàng là một bé gái toàn thân đã tím ngắt, đang
thoi thóp thở, trên mình cắm đầy kim, không biết là do quá đau hay là do tỉnh lại
nên mới gào khóc
Chàng vừa quay đầu, đang muốn nói thêm đôi câu an ủi chợt
phát hiện ra Hà Y đã đứng sau người thiếu phụ kia từ lúc nào, đôi mắt dán chặt
vào đứa bé, sắc mặt tái nhợt, mặt đầy nước mắt. Tim chàng chợt đập mạnh.
Tất cả mọi người trong phòng đêu nhận ra không biết từ lúc
nào có một cô gái lạ mặt tiến vào phòng.
“Hà Y”, dường như đã có dự cảm chẳng lành, Mộ Dung Vô Phong
căng thẳng nhìn nàng.
Hà Y vịn vào trụ cửa, cả người không ngừng run rẩy.
“Lúc ấy… lúc ấy ta cũng cầu xin chàng như thế… sao chàng độc
ác như vậy? Không chịu cứu nó”, nước mắt nàng tuôn rơi.
“Ta…”
“Lẽ nào nó không phải con của chảng, không đáng để chàng đau
lòng?”
“…”
“Mộ Dung Vô