yệt đẹp, ông ngoại ta vẫn
thường tới đó cho nên còn cho xây trên đó một cái đình nhỏ.”
“Chúng ta cũng lên đó xem được không?”, Hà Y kéo tay Mộ Dung
Vô Phong, nói.
“Sơn đạo thoai thoải, có thể cưỡi ngựa chỉ là đoạn đường lên
đỉnh thì phải đi bộ.”
“Vậy càng tốt. Chúng ta cưỡi ngựa, đi đến cuối rồi ta sẽ đưa
chàng lên?”
“Ta không đi”, chàng nhạt giọng nói: “Nhưng nếu nàng muốn
đi, bây giờ là thời điểm tốt nhất, lên tới đỉnh núi, vừa hay có thể ngắm mặt trời
lên”.
“Sao chàng lại không đi.”
Mộ Dung Vô Phong trầm mặc không nói gì. Hà Y biết chàng bởi
vì ngại mình tàn phế, thân thể lại yếu ớt dễ bệnh nên trước giờ không muốn làm
phiền người khác. Ví như việc lên núi này, nếu như nói với mấy vị tổng quản, tất
họ phải lên kế hoạch rất lâu, đến lúc không còn sơ hở mới thực hiện. Đến lúc ấy,
dù đang rất hứng thú nhưng đằng sau lại có một đống người bám theo, vậy cũng
thành chẳng còn gì vui nữa.
“Bây giờ hai người bọn ta lên đi, có được không? Chàng không
cần lo gì hết, ta đem theo một ít đồ ăn, chúng ta lên đỉnh núi chơi một lát rồi
về.”
Nàng chống người ngồi dậy, đôi mắt long lanh nhìn chàng,
lòng ham vui trỗi dậy. Mộ Dung Vô Phong nghĩ một lát rồi cười nói: “Được, chỉ
là trên núi thời tiết hay thay đổi, nhớ mang theo ô, còn nữa, đem theo nạng của
ta”.
Còn chưa nói xong, Hà Y đã bật khỏi giường, rửa mặt qua loa
rồi ra cửa cốc tìm ngựa cho mình, xong lại chạy tới nhà bếp lấy chút lương khô,
chuẩn bị xong đâu vào đấy mới về phòng ngủ giúp Mộ Dung Vô Phong dậy khỏi giường,
mặc quần áo.
Không lâu sau, hai người đã lên ngựa. Hà Y giúp Mộ Dung Vô
Phong ngồi lên yên, buộc chắc chân chàng rồi tự mình ngồi phía sau, hai người
thong dong thúc ngựa đi về phía tây.
Tuy đã tới bình minh nhưng bốn bề vẫn tối đen. Không gian
tĩnh mịch, chỉ có ánh đèn xa xa và sao sáng lấp lánh trên đầu. Đi được khoảng
già nửa canh giờ, đã thấy được bóng hình lầm lẫm âm u của mấy ngọn núi liền
nhau trước mặt. Tuy Hà Y thường đi lại trên giang hồ nhưng lại không có tí hiểu
biết gì về núi sông địa lý, phương hướng, dọc đường hoàn toàn phải dựa vào Mộ
Dung Vô Phong chỉ lối. Trí nhớ của chàng cực tốt, tuy hồi nhỏ chỉ tới có một lần
vậy mà từng ngã rẽ, từng khúc quanh, vẫn nhớ chuẩn xác chẳng chút sai lầm.
Chẳng mấy chốc, ngựa đã đi tới sơn đạo quanh co. Bóng cây
thâp thoáng, ngựa đạp trên cỏ, trong những lùm cây xung quanh thỉnh thoảng lại
vang lên tiếng những con thú nhỏ sợ hãi chạy trốn. Bất chợt, từ xa vọng tới một
tiếng “U u”, tựa như tiếng hú của loài động vật nào đó, nghe rất dài, rất thê
lương.
Hà Y ôm chặt lấy eo Mộ Dung Vô Phong, run rẩy hỏi: “Vừa rồi…
là âm thanh gì vậy?’.
Mộ Dung Vô Phong cười nói: “Nghe có chút giống như tiếng sói
hú”.
“Sói…”, Hà Y lắp bắp, vội vàng nắm lấy kiếm.
“Không phải, là tiếng vượn kêu, ừm, khẳng định là vượn. Nàng
chưa nghe câu Ba đông Tam Hiệp đèo thăm thẳm, Vượn hú ba câu lệ ướt y sao?”,
nghe thấy giọng nàng mang chút sợ hãi, Mộ Dung Vô Phong vội vàng sửa lại.
“Vô Phong, rốt cuộc là sói hay là vượn? Hai loại động vật
này khác xa nhau đấy nhé. Tại sao tiếng kêu của chúng lại giống nhau đến mức ấy
được?”, Hà Y chọc chọc vào eo Mộ Dung Vô Phong, hỏi.
“Yên tâm đi, không phải là sói. Sói nơi đây thường tập kích
sau lưng người, ví dụ như nhảy lên bám vào lưng, nếu như nàng quay đầu lại…”,
chàng còn chưa nói xong, Hà Y đã nhảy vút lên, trên không trung lộn một cái rồi
đáp xuống trước mặt Mộ Dung Vô Phong.
“Ta không ngồi sau nữa đâu!”, nàng rúc đầu vào trong lòng
chàng.
“Sao ngựa không đi tiếp?”, ngựa đột nhiên dừng lại, đại khái
là bên đường có một lùm cỏ non.
Hà Y quay đầu lại, hai người mặc kệ tất thảy, trao nhau nụ
hôn trên lưng ngựa.
Tay của hai người giao nhau, thân thể yêu kiều của Hà Y nhấp
nhô trong lòng Mộ Dung Vô Phong.
“Hai người chúng ta có phải không được đứng đắn lắm không?”,
hôn nhau rất lâu, Hà Y mới khẽ khàng thảng thốt.
“Sao lại không đứng đắn lắm?”
Nàng bĩu môi, nghĩ một chút rồi nói: “Hình như trong sách có
nói, nam nữ thụ thụ bất thân[1'>.
[1'> Trích sách Mạnh Tử chương Li Lâu thượng. Nghĩa là nam nữ
khi trao, nhận thì không được trực tiếp đụng chạm.
“Nàng nhớ nhầm rồi, trong sách viết là, nam nữ thụ thụ phải
thân”, chàng hàm hồ nói.
“Chàng lừa ta”, Hà Y cười ha ha, rồi ngẩng đầu lên, hai người
lại say sưa hôn nhau tới mức trời đất quay cuồng.
Trong lúc hai người quấn lấy nhau, ngựa đã ăn no cỏ, lại từ
từ đi về phía trước.
“Ngựa đi chậm thế này, biết bao giờ mới lên tới đỉnh núi”, Mộ
Dung Vô Phong ngồi đằng sau Hà Y cất tiếng.
“Thúc nó chạy đương nhiên sẽ nhanh, chỉ là… chàng còn đang ốm”,
nàng quay đầu, ngọt ngào nhìn chàng nói: “Chúng ta đi sớm thế này, vẫn còn đủ
thời gian. Chàng có lạnh không”, nàng sờ vào đôi tay lạnh như băng của chàng.
“Không lạnh”, bàn tay lạnh băng của chàng lại vuốt mặt nàng.
Hà Y giữ tay chàng lại, nói: “Tối qua chàng ngủ rồi mà vẫn sờ
mặt ta cả đêm, mặt của ta có gì không đúng sao?”.
“Ta đang nghĩ, lúc nhỏ không biết nàng trông như thế nào”,
chàng khẽ cười.
“Lúc nhỏ chàng trông như thế