lưỡi kia, liền tức giận bỏ đi, từ đó không quay lại
nữa. Việc này là do tứ đệ kể cho tôi. Ba năm liền tôi đều ở bên ngoài, sau khi
sư phụ qua đời mới trở lại, lúc ấy Hà Y đã bỏ đi rồi. Có điều, sau này bọn tôi
cũng gặp nhau mấy lần, chỉ biết sư muội ở bên ngoài bôn ba tứ xứ mưu sinh, thật
cũng không dễ dàng gì, Hà Y lấy hiệu là “Độc hành tiêu”, so với người sư huynh
chẳng được việc gì, tên tuổi không có này còn nổi hơn nhiều. Gần đây bọn tôi có
gặp nhau, hỏi Hà Y giờ sống thế nào, sư muội nói mình được một vị bằng hữu kiêm
khách hàng chiếu cố, cũng rất tốt…”
Vương Nhất Vĩ nói liền một mạch, uống một ngụm rượu thì bên
ngoài có một cô gái bước vào ngó nghiêng. Vương Nhất Vĩ đỏ mặt, đứng dậy vỗ vỗ
vai Mộ Dung Vô Phong, nói: “Tại hạ phải đi rồi. Bên ngoài còn có một vị cô
nương đang đợi. Bao giờ rảnh sẽ lại tới thăm hai người”, đang định đi bỗng quay
đầu lại, nói: “Đúng rồi, Hà Y có một nhược điểm, huynh hãy đặc biệt lưu tâm”.
“Nhược điểm?”, đây là lần đầu tiên chàng nghe tới chuyện
này.
“Sư muội không thể chịu được việc nhìn thấy những con vật nhỏ
chết đi, chỉ cần nhìn thấy là phát bệnh.”
“Phát bệnh?”, Mộ Dung Vô Phong nghe thấy thì giật mình, hóa
ra nàng cũng có bệnh?
“Nơi trước đây bọn tôi ở thường có người tới chôn những đứa
bé sơ sinh chết yểu. Chỉ cần nhìn thấy là toàn thân sư muội run rẩy, nôn mửa
không ngừng như là gặp quỷ. Lúc nghiêm trọng thì thậm chí còn ngất đi, mấy tối
sau đó thì sợ hãi tới không dám ngủ. Sư muội cũng không thể chịu được việc nhìn
thấy mèo chết, chim chết, gà chết, thỏ chết, chuột chết. Tất cả xác chết của những
con vật nhỏ. Chỉ cần nhìn thấy là lập tức phát bệnh. Nhưng cũng lạ là, mấy thứ ấy
mà làm thành thức ăn đặt trên bàn thì chẳng sao cả. Cái gì sư muội cũng có thể
ăn. Hồi còn nhỏ, mấy sư huynh muội lúc muốn trêu chọc Hà Y thì đều ném chim chết
vào phòng Hà Y.”
Nghe tới đây, tim Mộ Dung Vô Phong lại bắt đầu quặn đau.
“Cho nên chắc huynh cũng phát hiện ra, lúc Hà Y đi đường thường
rất nghênh ngang. Ấy là vì sư muội vốn không dám đưa mắt nhìn xuống dưới đất.”
“Bây giờ cô ấy vẫn như thế?”, Mộ Dung Vô Phong thở dài, hỏi.
“Sao lại không? Lần trước gặp Hà Y, cao hứng quay đầu phóng
ngựa tới chỗ sư muội, kết quả là không cẩn thận để ngựa đạp chết một con gà, để
Hà Y nhìn thấy thế là không nói năng gì, nhảy xuống ngựa, chạy thẳng vào rừng
nôn thốc nôn tháo, cả người run cầm cập. Tôi khuyên mãi nhưng sư muội thà chết
cũng không chịu đi con đường ấy nữa, thà đi đường vòng xa hơn. Huynh nói xem,
liệu có phải trúng tà rồi không?”
“Có lẽ hồi còn nhỏ, có người từng đem những thứ ấy dọa Hà
Y”, Mộ Dung Vô Phong nghĩ ngợi rồi nói.
“Ha ha, cho nên tôi mới nói, hai người ở với nhau là hợp nhất,
huynh là đại phu, nhất định có thể chữa khỏi cho sư muội. Xin lỗi, tôi phải cáo
từ rồi.”
Mộ Dung Vô Phong cười nói: “Có thời gian xin tới Vân Mộng cốc
chơi. Gặp được huynh, Hà Y nhất định sẽ rất vui”.
Vương Nhất Vĩ vái một cái rồi đi.
Đêm tới.
Đèn mới thắp, đèn lồng dọc hành lang khẽ đung đưa trong làn
gió đêm.
Vừa về tới cốc, Mộ Dung Vô Phong mê man chìm vào giấc ngủ.
Ngồi ở Thính Phong lâu lâu như thế, lại thêm đi đường mệt nhọc sớm đã làm chàng
không chịu nổi.
Chàng mơ mơ màng màng ngủ suốt mấy canh giờ, cuối cùng mới từ
từ tỉnh lại, nghe thấy tiếng nước chảy, sau đó phát hiện mình đang ngồi trong một
ao nước.
Nước nóng, bốn bề tối om.
Ánh trăng ngoài song mờ mờ ảo ảo rọi vào. Trong làn nước, có
một bàn tay đang ôm eo chàng, tay kia cầm một chiếc khăn khẽ nhỏ nước lên vai
chàng.
Tay của chàng không tự chủ sờ vào người ngồi bên cạnh đang nửa
tựa, nửa ôm mình. Tay chàng vừa chạm vào làn da nàng liền như bị điện giật co lại.
“Tỉnh rồi à?”, âm thanh quen thuộc cất lên bên tai chàng.
Trong bóng tối, chàng khẽ gật đầu, mặt có chút đỏ lên.
Bàn tay kia nhẹ nhàng vuốt lên vết thương trên vai chàng,
nói: “Vết thương của chàng sao lại lâu lành đến vậy? Đây là vết thương hai
tháng trước rồi, sao giờ vẫn còn sưng?”.
Chàng thoáng nghĩ rồi hỏi: “Hà Y, nàng tới từ lúc nào vậy?”.
“Trời vừa tối là tới rồi. Chàng ngủ như chết ấy. Ta ngồi bên
giường rất lâu, thấy chàng cả người đầy mồ hôi mới… giúp chàng tắm rửa.”
“Khó khăn lắm nàng mới tới đây một lần, việc phiền hà như thế
này, nàng… nàng không cần làm”, chàng yếu ớt nói.
“Ta thích làm, với lại không phiền chút nào”, bàn tay nàng đỡ
trán chàng, giúp chàng ngả đầu xuống, bắt đầu gội đầu cho chàng.
Chàng buông tay xuống, trong làn nước, liền chạm vào chân
nàng, đôi chân đẹp đẽ mịn màng.
“Hà Y… nàng… tại sao cũng không mặc gì?’
“Ở trong phòng tắm lại còn muốn mặc đồ sao?”, câu này nói ra
làm chàng hoàn toàn á khẩu.
Cả người chàng vô lực, đành để mặc nàng giúp mình lau rửa
toàn thân.
“Bọn họ nói, nước nóng trong phòng tắm này có thể trị được
chứng phong thấp của chàng. Bọn ta cứ ở trong này ngâm mình một chút”, nàng vui
vẻ nói.
“Sao không thắp đèn? Nàng chưa từng tới chỗ này, tối om như
vậy, cẩn thận kẻo ngã”, chàng nói.
“Chê khinh công của ta kém hả?”, bàn tay nàng vươn tới, té
nước lên m
