Teya Salat
Mê Hiệp Ký

Mê Hiệp Ký

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323231

Bình chọn: 10.00/10/323 lượt.

Thì ra là một tiểu nha đầu, chỉ là đầu tóc trọc lốc, cả

đầu bị lở chốc. Nó đang mua một cái bánh rán, lúc sư phụ bắt được nó, trong miệng

nó vẫn đang cắn chặt cái bánh rán ấy.”

Mộ Dung Vô Phong ngầm than một tiếng, chỉ cảm thấy trong ngực

quặn đau, không thể không cúi đầu, đưa tay ôm ngực.

“Huynh… không được khỏe?”

“Không việc gì”, chàng miễn cưỡng mỉm cười, lấy từ trong người

ra một bình nhỏ, dốc ra vài viên thuốc rồi nuốt uống, nói: “Kể tiếp đi. Đầu nha

đầu ấy lở chốc, miệng cắn chặt bánh rán, rồi sao nữa?”.

“Sau đó sư phụ phát hiện nó còn mua tám con gà rán, đựng

trong một cái túi vải bẩn thỉu đã ngả màu đen. Sư muội, tên Trần Vũ Mông, lúc ấy

cũng ở đấy, vừa nhìn thấy mấy con gà rán còn vương dầu nóng hôi hổi lấy ra từ

trong cái túi bẩn thỉu nhường ấy thì kinh tởm tới mức nôn thốc nôn tháo. Có lẽ

Mộ Dung huynh không biết, gia sư cũng xuất thân nhà thế gia, vốn có sản nghiệp

to lớn, chỉ vì ông không quan tâm tới việc làm ăn, chỉ thích ngao du khắp nơi,

hành hiệp trượng nghĩa cho nên sản nghiệp to lớn cũng chẳng mấy chốc mà lụi bại

gần hết, chỉ còn lại một ngôi nhà lớn. Tuy chẳng có khoản thu nhập nào nhưng

người tiêu pha vẫn rất mạnh tay, cuối cùng đành thu nhận con cháu danh gia làm

đồ đệ, sống dựa vào khoản cung phụng hàng năm của gia đình họ. Mà trưởng bối trong

những gia đình có tiền ấy tất nhiên cũng không muốn con cháu mình thiệt thòi,

cho nên trên thực tế mọi người đều sống rất sung túc. Sư muội tôi còn có cả mấy

nha hoàn hầu hạ nữa. Lại nói, gia sư hỏi vị sư phụ bán bánh rán bên cạnh mới biết,

đứa bé gái suốt ngày chạy trên đường ấy gọi là một đứa ăn mày. Sư phụ thấy thân

thủ của nó rất linh hoạt, liền hỏi nó có muốn đi cùng chúng tôi không. Đứa bé

gái ấy chẳng nghĩ ngợi gì liền gật đầu luôn.”

Anh ta thoáng ngừng lại rồi nói tiếp: “Về đến nhà, mấy vị sư

huynh muội tự nhiên đều không thích nó. Một là, tuy đã tắm rửa rồi nhưng mấy chỗ

chốc lở trên đầu, khỏi rồi lại có, có rồi lại khỏi, trẻ con không biết gì nên cả

ngày cứ lấy nó ra làm trò cười. Hai là, nó không có danh phận, tự nhiên không

thể học võ công cùng bọn tôi, chỉ là được một bát cơm ăn, làm tạp vụ, sáng sớm

canh bốn thì dậy pha trà, đun nước rửa mặt cho cả nhà, giữa trưa tới chiều thì

giúp mấy vị đầu bếp ở nhà bếp nấu cơm, làm thức ăn, có lúc còn giúp sư huynh giặt

quần áo. Nó cũng thật thà, ai sai làm gì nó cũng không nói năng gì mà đi làm.

Nhưng sư muội dường như rất ghét nó, chê nó bẩn thỉu, không muốn nó chạm vào đồ

của mình, cũng không muốn nó giặt y phục hộ. Cứ thế qua một năm, mấy vết lở chốc

trên đầu nó cũng dần khỏi, tóc cũng dần mọc lại, nhưng cũng chỉ là vài sợi lơ

thơ, rất không bắt mắt. Có điều mọi người một ngày cũng chẳng gặp nhau được mấy

lần, chẳng ai quan tâm tới nó. Sư phụ lại thường ra ngoài, mỗi lần đi là đi vài

tháng. Mọi người hằng ngày trừ lúc luyện công thì lại nô đùa. Có một lần, mấy

ngày liền không thấy mặt nó còn cho rằng nó trốn rồi. Rốt cuộc tôi cũng hơi lo

lắng liền chạy tới phòng nó tìm mới biết nó ốm, sốt cao. Một mình nằm trên giường,

mấy ngày liền không ăn gì hết, cũng không có ai chăm sóc, tôi không đành lòng mới

lấy cho nó ít thuốc, ít đồ ăn, chăm sóc nó hai ngày. Sau khi nó khỏe lại thì đặc

biệt tốt với tôi nhưng quan hệ với sư tỷ thì càng ngày càng xấu. Từ nhỏ nó đã

không thích nịnh nọt người khác mà sư muội thì đã quen được sư phụ và các sư

huynh yêu thương cho nên không khỏi… không khỏi có chút làm nũng. Có lần sư muội

đánh mất một cái khuyên tai liền ngang ngạnh, khăng khăng nói do Hà Y lấy trộm

rồi lục tung phòng của nó lên, Hà Y cũng nóng tính, không chịu nhường lấy một

bước, lạnh giọng châm biếm, thế là hai người đánh nhau một trận. Sư muội thế

nào lại không đánh nổi nó liền chạy đi mách sư phụ. Sư phụ vẫn là người công bằng,

liền nghiêm khắc dạy bảo sư muội một hồi. Từ đó liền nhận Hà Y làm đồ đệ, cùng

mọi người ngày ngày luyện kiếm”.

“Không ngờ, Hà Y nhập môn muộn nhất, học lại giỏi nhất,

nhanh nhất, được sư phụ ưng ý nhất. Trong lòng mọi người không khỏi có chút

ghen tị, không phục. Sư muội lại càng luôn tìm cách nói móc Hà Y. Về sau này,

chỉ còn đại sư huynh là có thể miễn cưỡng đỡ được hai chiêu của Hà Y, những người

khác, bao gồm tôi, hoàn toàn không còn là đối thủ của Hà Y. Lúc ấy lại có tin dữ

truyền tới, sư phụ tỉ kiếm với Phương Nhất Hạc phái Nga My bị trọng thương, lúc

đưa về tới nhà thì chỉ còn thoi thóp. Trước lúc lâm chung, người gọi Hà Y vào gặp

mặt, nói gì đó với nó, nói gì thì về sau Hà Y cũng không hé răng lấy một chữ.

Chỉ biết lúc Hà Y ra khỏi phòng, sư phụ đã qua đời rồi mà cũng không hề giao

phó lại chuyện hậu sự của người. Trong phòng của sư phụ vốn có một kiếm phổ, là

tâm đắc về kiếm thuật bao nhiêu năm của người, người luôn muốn đem nó truyền lại

cho người thừa kế của mình, mọi người, đặc biệt là đại sư huynh đều nóng lòng

muốn học. Không ngờ lúc sư phụ qua đời, kiếm phổ kia cũng không thấy đâu nữa.

Sư muội liền mắng chửi Hà Y đã trộm kiếm phổ đi. Mọi người ồn ào một trận, Hà Y

một miệng khó địch bốn cái