chết tôi đều từng
xem xét kỹ càng”.
Sở Hà Y nghe mà thấy sau lưng lạnh toát, nói: “Vậy lúc thường
ngài gặp người khác rốt cuộc là nhìn họ hay nhìn đầu lâu của họ?”.
“Một
người làm lâu một nghề, cách họ nhìn người cũng có chút khác người thường.”
“Lẽ
nào ngài thực sự là một thần y?”, nàng không nhịn được hỏi.
“Tôi
chỉ là một đại phu gặp may mà thôi”, chàng lạnh nhạt nói.
Trong khi hai người nói chuyện, Hà Y đã khôi phục xong dáng
vẻ lúc trước của ngôi mộ.
Hai người quay về trong yên lặng. Đi đến sườn núi lúc trước
Mộ Dung Vô Phong lại tựa lên đôi nạng, nói: “Cô nương hãy về trước. Tự tôi có
thể một mình thong thả đi về”.
Dường như chàng không muốn ai khác thấy bộ dạng của mình khi
đi, càng không muốn làm phiền người khác.
Sở Hà Y ngập ngừng nói: “Tôi đem xe của ngài qua bên kia trước
nhé?”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Đa tạ”.
Lúc Hà Y đặt chiếc xe xuống định rời đi, chợt nghe thấy
trong không trung có tiếng ám khí xé gió phóng tới!
Nàng chuyển thân, “vụt” một cái đã vọt đi ba trượng, giữa
không trung rút kiếm. “Cách” một tiếng, ám khí đâm vào mũi kiếm tóe lửa!
Còn chưa kịp nghĩ ngợi gì nhiều, một hắc y nhân đã vung kiếm
đâm tới trước mặt. Nếu không phải kiếm của Hà Y tới kịp chỉ sợ lưỡi kiếm kia của
hắc y nhân đã xuyên qua cổ họng của Mộ Dung Vô Phong.
Hắc y nhân đâm trượt một kiếm, lập tức lùi lại rồi uốn người
đâm tới, mũi kiếm nhắm thẳng vào tim Hà Y. Chẳng ai ngờ nổi hắn lại có thể uốn
người một góc thấp đến thế, cũng chẳng ai nghĩ tới hướng mũi kiếm của hắn đâm tới
tựa như đúng vào một góc độ chẳng thể tránh thoát.
Cả người Hà Y tựa như đang lao vào mũi kiếm kia. Thấy mũi kiếm
đã đâm tới ngực mình, thanh kiếm của Hà Y chợt rời khỏi tay, bay thẳng về phía
cổ họng hắc ý nhân. Hắc y nhân chỉ đành thu kiếm bảo vệ bản thân còn thân thể
Hà Y dường như bám theo tua kiếm, tay nắm lại thanh kiếm vừa phóng đi rồi đột
nhiên xoay người trên không lộn người lao tới!
Tốc độ cũng như những biến hóa trong chiêu này của nàng thật
chẳng ai có thể tưởng tượng nổi. Hắc y nhân lộn trên đất ba vòng mới thoát được
đòn trí mạng này của nàng, trên vai đã trúng kiếm. Đến khi kiếm ảnh của Hà Y
trùng trùng vây đuổi, bắn tung người nhảy đi, mất hút trong màn đêm thăm thẳm.
Hà Y quay đầu nhìn Mộ Dung Vô Phong hỏi: “Ngài không sao chứ?”.
Chàng lắc đầu, tay vẫn vịn vào lan can của hành lang nói:
“Sao cô không đuổi theo?”.
“Tôi làm sao biết được liệu có phải chỉ có mình hắn? Nếu tôi
đuổi theo vậy ngài sẽ làm sao đây?”
“Hắn tới là nhằm vào tôi?”, Mộ Dung Vô Phong hỏi.
“Không phải vì ngài vậy chẳng lẽ là tìm tôi?”
“Cô nương mới là người hành tẩu giang hồ, không phải tôi.”
“Có phải ngài vẫn muốn tự mình chậm rãi quay về không?”
“Đúng vậy.”
“Chẳng lẽ ngài không sợ tên hắc y nhân kia đưa thêm đồng bọn
quay trở lại à?”
“Tôi không sợ. Nếu hắn muốn giết tôi, vậy cứ để hắn giết đi
là được.”
Hà Y cười một cách lạnh lùng, nói: “Ngài đây chẳng biết một
chút võ công nào, hóa ra tính cách lại rất cứng cỏi. Nếu ngài chết rồi, vậy vụ
làm ăn giữa chúng ta phải làm sao? Lẽ nào không làm nữa?”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Trên đời này, ngoại trừ tôi ra không
có ai khác có hứng thú với nguồn gốc thân thế của tôi, cho nên tôi mà chết, nhiệm
vụ của cô nương cũng tự động chấm dứt, số tiền còn lại một đồng cô nương cũng
không nhận được.”
“Cứ theo ngài nói, để nhận được toàn bộ tiền vậy thì trước
khi tôi hoàn thành nhiệm vụ này có vẻ như ngài không thể chết được.”
“Đúng vậy.”
“Cho nên bây giờ tôi chỉ có thể ở lại đây cùng ngài, làm bảo
tiêu cho ngài?”
“Đây là tự cô nương đề xuất, đương nhiên tôi không thể phản
đối được.”
Hà Y tức đến tái mặt, nói: “Vừa rồi ngài leo tới nửa ngày mới
leo xong một bậc, ở đây có tổng cộng ba mươi mấy bậc, cứ coi như ngài không dễ
dàng gì leo được tới đỉnh dốc, lại còn đến ba mươi mấy bậc nữa để đi xuống, bậc
thang vừa cao vừa dốc, so với đi lên có khi còn khó hơn nhiều đấy”.
“Tôi đã có thể lên, đương nhiên cũng có thể xuống.”
“Ngài là cốc chủ, sao không bảo người san bằng sườn dốc này
đi, chẳng phải sau này ngài đi lại thuận tiện hơn sao?”
“Dốc núi này do ông ngoại tôi sai người đắp lên. Nơi đây trước
vốn là đất bằng.”
“Đắp lên? Tại sao?”
“Bởi ông không muốn tôi một mình đến nơi này. Mỗi lần tôi đến
tảo mộ đều có người theo hầu, cõng tôi qua đấy.”
“Có vẻ ông ấy biết sớm muộn gì ngài cũng sẽ đến đào ngôi mộ
đó lên.”
“Ừm.”
“Vậy ngài cứ thong thả mà leo đi. Tôi đói rồi, ăn gì đó
đây.” Hà Y tìm một bậc thang rồi ngồi xuống, lấy trong người ra một chiếc bánh
nướng cắn một miếng rồi lại lấy ra một túi da đựng nước, mở nắp uống một ngụm.
Mộ Dung Vô Phong vừa leo xong một bậc thang, nói: “Nếu quả
thật cô nương mệt rồi, vậy có thể về trước. Tôi không hề có ý ép cô nương phải
đi kèm mình”.
Hà Y nói: “Ngài còn chẳng mệt thì tôi làm sao thấy mệt nổi?
Chẳng lẽ sức lực của tôi lại còn kém hơn ngài à?”.
Mộ Dung Vô Phong nghĩ một lúc rồi lại cất tiếng: “Dù thế nào
tôi cũng cảm ơn cô nương vừa rồi cứu mạng tôi. Tôi nợ cô một món nợ ân tình,
sau này bất cứ lúc nà