p không thông.
Hà Y sợ đến mặt mũi trắng bệch, vội đỡ lấy thân thể chàng
nói: “Ngài sao vậy? Chỗ nào không ổn?”, rồi bất kể ba bảy hai mốt, nàng bắt mạch,
truyền chân khí vào trong người chàng, giúp chàng điều hòa nội tức.
Nội tức của Mộ Dung Vô Phong rất hỗn loạn, nhịp tim lúc
nhanh lúc chậm.
Hà Y không biết phải làm sao chỉ đành nắm lấy tay chàng.
Tay của chàng cũng lạnh giá như băng, hay là… cần giữ ấm
chăng?
Bên cạnh chiếc xe lăn có một cái chăn, hình như là thứ Vô
Phong vẫn thường dùng. Hà Y vội vàng mở nó ra bao lấy chân chàng, lo lắng nhìn
chàng chăm chú.
May mà lúc ấy cơn hen suyễn cũng qua, nhịp tim của Vô Phong
dần ổn định trở lại. Chàng hít thở hồi lâu mới lấy lại được chút khí lực, rút từ
trong người ra một lọ nhỏ bằng gỗ Ô Mộc, dùng răng mở nắp rồi ngửa đầu nuốt xuống
một viên thuốc.
Hà Y lo lắng nhìn chàng, không cầm được mà nhíu mày. Rõ ràng
chàng mang bệnh nặng. Thân thể đột nhiên bị kéo mạnh lên không trung rồi rơi mạnh
trở lại, một lên một xuống, tim không chịu đựng nổi.
Qua chừng một nén hương, cơn suyễn mới từ từ dịu hẳn.
Hà Y bẽn lẽn nói: “Xin lỗi, tôi không biết… ngài có vội lắm
không? Hay là tôi đưa ngài về nghỉ đã”.
Tấm thân ngàn vàng, không ngồi chỗ mái ngói[7'>.
[7'> Thành ngữ: Thiên kim chi tử, tọa bất thụy đường: nghĩa
là người phú quý thì không nên ngồi nơi hiên ngói, phòng có ngói rơi. Ý tứ chỉ
người có tiền bạc, thân phận nên biết cẩn trọng, tránh liều lĩnh, nguy hiểm.
Vạn nhất người này sinh bệnh, đột nhiên chết ở đây vậy thì
Hà Y nàng dù có trăm cái miệng cũng chẳng biện minh nổi đâu.
“Tôi
không sao”, Vô Phong lạnh nhạt nói.
“Tim
của ngài… hình như không được khỏe cho lắm”, Hà Y ngập ngừng nói.
“Tim
của tôi chẳng làm sao cả”, Vô Phong trả lời.
Nghe câu này, Hà Y chỉ đành cười gượng. Nam nhân này bất kể
trên người có khó chịu đến mức nào đều khăng khăng không chịu thừa nhận.
Nghỉ thêm một lúc, Hà Y từ tốn đẩy xe đưa Vô Phong tới bên
ngôi mộ.
Nàng bước tới mấy bước nữa, dùng kiếm cậy nắp, mở quan tài
ra rồi đốt một bó đuốc soi vào trong. Một thi thể nằm ngay ngắn trong đó, tuy vẫn
mặc trang phục nhưng cơ thể đã phân hủy. Bên cạnh đầu lâu, một lọn tóc dài với
chiếc thoa vàng để vấn tóc nằm lăn lóc một bên. Trên mặt thi thể còn chút ít cơ
thịt, chẳng qua trông dáng vẻ của bà ta rất thống khổ, miệng mở rộng như đang
hoảng sợ, dường như qua đời vào đúng thời khắc đau đớn nhất.
Hà Y quay đầu sang, lén nhìn Mộ Dung Vô Phong.
Vô Phong chăm chú nhìn mọi thứ trong quan tài. Trong mắt lộ
ra vẻ đau buồn, hai tay nắm chặt đến mức gân xanh nổi lên.
Dường như chàng đang cố gắng kiềm chế tình cảm của mình, rất
lâu sau mới bình tĩnh lại.
Hà Y khe khẽ hỏi: “Ban nãy ngài nói bà ấy tên là Mộ Dung Tuệ…
họ của bà ấy cũng là Mộ Dung? Là người thân của ngài?”.
Mộ Dung Vô Phong trầm mặc rất lâu mới lên tiếng: “Mộ Dung Tuệ
là mẫu thân của tôi”.
“Lúc
sinh tôi, bà vì khó đẻ nên qua đời, kỳ thực tôi cũng chưa hề được trông thấy
bà”, chàng nói tiếp.
“Cho
nên ngài mới bảo tôi đào mộ của bà, chỉ vì muốn được trông thấy bà.”
“Trong
việc này tất nhiên vẫn còn nhiều tình tiết rất phức tạp.”
“Cũng
hiếm việc khiến người ta cảm thấy phức tạp hơn là việc con cùng họ với mẹ”, Hà
Y nói.
Mộ Dung Vô Phong biến sắc, nói: “Cô nương nói đúng rồi. Đích
xác là tôi không biết phụ thân mình là ai. Không những tôi không biết mà xung
quanh tôi cũng không ai biết”.
Hà Y nói: “Vì thế ngài muốn tôi thay ngài điều tra việc
này”.
Mộ Dung Vô Phong gật đầu.
Hà Y nói: “Nhưng những việc này đều phát sinh trước khi ngài
ra đời. Đối với ngài mà nói, bọn họ vốn không tồn tại, tựa như cũng chẳng có
chuyện gì xảy ra”.
“Người
ta đối với những việc không liên quan đến mình thường nghĩ rất thoáng”, Vô
Phong lạnh lùng nhìn nàng.
Hà Y cười khổ: “Có những việc càng biết nhiều lại càng đau
khổ, chẳng bằng không biết còn tốt hơn”.
Bàn tay Mộ Dung Vô Phong đột nhiên siết chặt lại, móng tay
đâm sâu vào lòng bàn tay: “Tôi chỉ muốn biết rõ chân tướng, bất kể nó như thế
nào tôi đều muốn biết, nhất định phải biết”.
Hà Y nhìn dáng vẻ của chàng, sợ chàng quá thương tâm, bèn an
ủi: “Bất kể một người lúc còn sống đẹp đẽ đến chừng nào, bộ dạng sau khi qua đời
đều rất đáng sợ. Nếu như tôi là ngài, tôi quyết không muốn hình ảnh đó in sâu
vào đầu mình”.
Mộ Dung Vô Phong ngẩng đầu nhìn nàng, chậm rãi nói: “Tôi
không phải là cô, cô cũng không phải là tôi”.
Nàng gượng cười.
Sau đó Mộ Dung Vô Phong chợt lên tiếng: “Bây giờ cô nương có
thể đậy nắp quan tài lại được rồi”.
“Ngài
xem xong rồi?”
“Người
này không phải là mẫu thân của tôi”.
“Sao
ngài biết được? Làm thế nào nhìn ra?”
“Mẫu
thân tôi có những đặc điểm riêng rõ ràng, trong phòng tôi còn mấy bức tranh bà
tự họa. Nếu như bà tự họa rất giống vậy thì sau khi bà qua đời, hài cốt không
thể có hình dạng này.”
“Lẽ
nào ngài chỉ cần nhìn hài cốt là có thể biết được dáng vẻ của một người khi còn
sống?”
Mộ Dung Vô Phong nói: “Cô nương quên rồi sao, tôi là đại
phu, đã nhìn thấy rất nhiều xác chết rồi. Các loại đầu lâu người