ân Mộng
cốc hẹn cô tỉ thí”.
Hà Y lập tức tái mặt, nói: “Vậy tôi nên làm sao?”.
Mộ Dung Vô Phong đáp: “Tôi không phải cô nương, làm sao biết
cô nên làm thế nào?”.
Hà Y nói: “Trên đời này chẳng có việc gì khiến tôi thấy phiền
hà hơn là suốt ngày tỉ kiếm với người ta. Thắng một trận là lại có trận tiếp
theo, cho đến khi anh thua hoặc chết mới thôi”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Cô hiểu được điều ấy là tốt rồi”.
Hà Y nói: “Cho nên tôi quyết định ngày mai sẽ lại viết một bức
thư cho anh ta, nói với anh ta không cần đến tìm tôi nữa, tôi nhận thua rồi”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Tốt nhất cô nương chớ có viết kiểu ấy”.
“Tại sao?”
“Anh ta sẽ cho rằng cô xem thường anh ta, chỉ sợ có khi còn
đến nhanh hơn.”
“Vậy thì tôi nên làm sao đây?”
“Tôi không phải là cô, làm sao tôi biết được?”
“Chẳng lẽ ngài không nghĩ hộ tôi lấy một cách được à?”
“Nghĩ cách cũng là việc của riêng cô nương, tại sao lại muốn
tôi nghĩ hộ?”, Mộ Dung Vô Phong điềm nhiên nói câu ấy khiến Hà Y tức đến trợn
tròn mắt.
Trong sương đêm, ánh trắng rải trên mặt đất, bốn phía mịt
mùng. Khí lạnh từ từ kéo tới. Mộ Dung Vô Phong chậm chạp trèo lên đến đỉnh rồi
lại từ tốn leo xuống. Cho đến khi ngồi được lên chiếc xe lăn thì mồ hôi đã thấm
đẫm áo chàng, bản thân chàng thì mệt đến mức chẳng muốn nói năng gì nữa. Hai
người cứ trầm trầm lặng lặng như thế mà trở về phòng mình. Hà Y ôm một đống rối
bời mà trăn trở, mãi đến hừng sáng mới ngủ được.
Gió sớm trong mát còn mang theo hương lá sen và cỏ nước.
Trên mặt hồ sương mù vẫn còn giăng kín.
Trong màn sương dày đặc, tất thảy đều có vẻ ướt át. Sương đọng
trên cây men theo cành mà rơi xuống từng giọt.
Hà Y đưa tay mở cửa phòng, phát hiện Quách Tất Viên đang đứng
ngoài hành lang đợi mình.
Trên mặt Quách Tất Viên luôn luôn điểm một nụ cười nhẹ, bộ dạng
khi nói chuyện ân cần khiến cho người ta ưa thích. Nghe nói vị tổng quản này là
lão làng trong việc bàn chuyện làm ăn, rất thích mời khách tới quán ăn, vừa uống
rượu vừa nói chuyện việc làm ăn cùng giá cả trên thị trường. Ông ta luôn có
cách đàm phán ổn thỏa trước khi người ta chuếnh choáng say. Trong bữa ăn nóng
hôi hổi, ông ta thành thục đối phó với từng vị khách, tuyệt đối không lơ là
lãnh đạm với bất kỳ ai. Bởi vì con mắt ông ta luôn luôn gắn chặt vào mối làm ăn
sắp tới cũng như cơ hội làm ăn có thể có. Sau khi cơm no rượu say, cảm giác của
những vị khách luôn là cả khách lẫn chủ đều hết sức vui vẻ, vụ giao dịch vừa
bàn xong rất phải chăng, hai bên đều có lợi. Quách tổng quản còn một cái tài
khác, chính là bất kể đối phương là ai, chỉ cần gặp mặt một lần sẽ vĩnh viễn
không quên. Cho dù có lâu đến chừng nào, bất cứ lúc nào ông ta gặp lại anh đều
có thể gọi được tên anh, bá vai anh mà hàn huyên tâm sự, xưng huynh gọi đệ. Kể
cả dù lúc ấy chính anh có khi đã hoàn toàn quên ông ta là ai rồi.
Hà Y mỉm cười hỏi thăm ông ta.
Quách Tất Viên nói: “Đêm qua cô nương nghỉ ngơi tốt chứ?”.
Hà Y đáp: “Rất tốt. Nếu như Quách tổng quản đến thu tiền trọ,
thế thì bây giờ tôi có thể trả được rồi”.
Quách Tất Viên cười vang nói: “Sao dám, sao dám. Hiện giờ cô
nương là khách của cốc chủ, tôi đang muốn phái mấy nha hoàn tới hầu hạ cô
nương, chỉ là cốc chủ từ trước đến giờ quen sống một mình rồi, trong viện không
cho phép có người tùy tiện ra vào. Đành để cô nương chịu thiệt thòi vậy”.
Hà Y hỏi: “Hôm nay cốc chủ vẫn khỏe chứ?”.
Quách Tất Viên lắc đầu, thở dài một tiếng nói: “Không khỏe lắm.
Hình như đêm qua người bị nhiễm phong hàn, sớm nay sương lại dày, chứng phong
thấp của người nhất định lại tái phát rồi”.
Hà Y nói: “Phong thấp?”.
Quách Tất Viên gượng cười: “Có chỗ cô nương không biết, cốc
chủ là đại phu giỏi nhất ở dây nhưng cũng là bệnh nhân nặng nhất. Người không
quan tâm lắm tới bệnh tật của bản thân mình, đã không chịu uống thuốc, lại không
chịu nghỉ ngơi cho đủ. Ngày thường so với đại phu bận rộn nhất người còn bận
hơn gấp mười lần”.
Hà Y hỏi: “Ngài ấy cử động khó khăn, thân thể lại yếu đuối,
tại sao đến một người hầu hạ bên cạnh cũng không có?”.
Quách Tất Viên thở dài: “Tính cách cốc chủ vốn mạnh mẽ, từ
nhỏ đã không thích người khác xen vào việc của mình. Ai mà có chút gì khiến
ngài nổi giận thì cơn tức giận của ngài không phải là đùa. Tim của ngài lại
không tốt lắm, mệt mỏi hoặc kích động quá độ là phát bệnh, chúng tôi ai cũng
không dám làm ngài nổi nóng”.
Hà Y nói: “Có phải ngài ấy khi phát bệnh thì sẽ hô hấp khó
khăn, đau quặn vùng ngực, toàn thân toát mồ hôi, chân tay vô lực?”.
Quách Tất Viên trợn mắt ngạc nhiên nhìn nàng, mặt mũi biến sắc
hỏi: “Làm sao cô nương biết? Lẽ nào đêm qua bệnh tình ngài tái phát?”.
Hà Y lắc đầu: “Không phải. Chẳng qua là trước đây tôi vô
tình gặp qua người cũng mắc bệnh ấy”.
Quách Tất Viên thở phào nói: “Thế thì tốt rồi, thế thì tốt rồi”.
Hà Y nói: “Ngài ấy sống một mình, nói cho cùng vẫn rất nguy
hiểm”.
Quách Tất Viên than: “Bao nhiêu năm nay, đó luôn luôn là việc
khiến mấy tổng quản chúng tôi lo lắng không thôi. Chúng tôi đành bố trí trong
phòng ngài ấy mấy cái dây gắn với chu