g được.”
Mộ Dung Vô Phong hơi ngạc nhiên nói: “Câu nói này của cô
nương thật khiến tôi thấy đáng kính”.
Hà Y nói: “Không dám nhận”.
Mộ Dung Vô Phong nhấc bút, viết mấy chữ lên một tờ giấy.
Chàng viết bằng tay trái.
Viết xong Mộ Dung Vô Phong đẩy tờ giấy đến trước mặt Hà Y
nói: “Nhận tờ giấy này, cô nương có thể đến chỗ Triệu Tổng quản lĩnh sáu nghìn
lượng bạc. Hiện giờ tôi còn vài bệnh nhân nữa, giờ Tý hai khắc tối nay cô nương
hãy quay lại đây. Tôi sẽ nói kỹ lưỡng cho cô về việc cần làm”.
Hà Y cầm lấy tờ giấy, lòng tràn đầy nghi hoặc nhìn Mộ Dung
Vô Phong.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Cô còn việc gì khác?”.
“Không
có.”
“Cô
hiện đang ở đâu?”
“Đình
Vân quán.”
“Chuyển
vào Thính Đào Thủy Tạ đi. Như thế hôm nay cô nương không cần rời cốc nữa.” Nói
xong mấy câu ấy, ánh mắt Vô Phong hướng ra phía cửa. Ý tứ trong đó tuy không
nói thẳng ra nhưng Hà Y vẫn hoàn toàn hiểu rõ, chính là hai chữ “tiễn khách”.
Lúc Hà Y bước ra khỏi thư phòng của Mộ Dung Vô Phong, trong
đầu vẫn còn chút choáng váng. Triệu Khiêm Hòa vẫn đang đợi nàng ở cửa Trúc Ngô
viện. Trông thấy nàng thì vội hỏi: “Thế nào rồi?”.
Sở Hà Y đáp: “Được rồi. Đây là thủ bút của ngài ấy”.
Triệu Khiêm Hòa vui mừng nói: “Nói như vậy tức là việc kể
như đã quyết định rồi?”.
Hà Y đáp: “Mộ Dung tiên sinh nói, nhờ Triệu Tổng quản chọn một
phòng ở Thính Đào Thủy Tạ, tiện cho tôi không cần quay lại Đình Vân quán nữa”.
Triệu Khiêm Hòa kinh ngạc nói: “Thính Đào Thủy Tạ? Cô nương
sẽ ở đấy?”.
Sở Hà Y nói: “Sao vậy? Nơi ấy không tốt?”.
“Không
có gì không tốt cả, chẳng qua Thính Đào Thủy Tạ nằm trong khuôn viên Trúc Ngô
viện.”
Thủy tạ nằm bên hồ, đình tiếp khách và hành lang nối thông
nhau, trong phòng bày biện cực kỳ khác lạ. Chẳng qua Hà Y cũng chẳng quá để ý tới
nơi ở, bởi nàng biết dù mình ở đâu cũng đều không lưu lại lâu, cho nên đồ đạc
quần áo thu lại một chỗ, bước tới cho thêm một viên than vào lò rồi nàng bước
ra khỏi thủy tạ, tới ngồi bên lan can dọc hành lang.
Trước mắt là trăm mẫu hoa sen tàn úa, vầng tịch dương đang dần
chìm xuống đáy hồ. Nơi chân trời, bóng chim lác đác. Lúc hoàng hôn sắp tận,
ráng chiều thu lại ánh hồng nơi cuối chân trời, không gian bỗng nhiên tràn đầy
hương cỏ nước và hoa sen.
Triệu Khiêm Hòa tới đưa nàng đi ăn bữa cơm chiều thịnh soạn,
trò chuyện một lúc, trời đã tối hẳn. Hà Y dạo bước quay về phòng, cảm thấy xung
quanh thật yên ắng. Màn đêm vô biên tựa như cùng những dãy núi phía xa kia hòa
làm một. Tiếng sóng văng vẳng hòa với tiếng ếch kêu như ru người ta vào mộng,
thỉnh thoảng một tiếng chim đêm ngân dài lại khiến người ta chợt tỉnh. Hà Y ngồi
bên thủy tạ rất lâu, cho đến nửa đêm mới từ từ đứng dậy, thong thả đi đến thư
phòng của Mộ Dung Vô Phong.
Tất nhiên Mộ Dung Vô Phong đã ngồi trong phòng đợi nàng. Lần
này là chàng cất tiếng trước:
“Cô
nương đến rồi.”
Hà Y gật đầu.
Trong thư phòng không biết từ lúc nào đã có thêm một cái ghế.
Mộ Dung Vô Phong chỉ vào đó nói: “Mời ngồi”.
Hà Y ngồi xuống, lặng lẽ đợi nghe phân phó.
“Nghỉ
ngơi tốt chứ?”, chàng hỏi.
“Tốt.”
“Nói
như vậy chắc hiện giờ tinh thần cô nương đang rất tốt?”
“Phải
chăng hiện cốc chủ có việc muốn phân phó?”
Chàng gật đầu, đột nhiên lấy từ sau bàn một món đồ khá dài
đưa đến cho nàng. Hà Y đón lấy xem một lượt, đó là một cái xẻng sắt.
“Tôi
biết kinh nghiệm giang hồ của cô nương rất phong phú, không biết có kinh nghiệm
trộm mộ hay không?”
Hà Y liền nói: “Tuy hành tẩu giang hồ và trộm mộ là hai việc
khác nhau, nhưng trộm mộ chắc không quá khó khăn. Chỉ là làm việc ấy, có vẻ… có
vẻ…”.
“Có
vẻ làm sao?”
Hà Y nói: “Có vẻ hơi thất đức”.
“Cho
nên làm việc này đương nhiên không thể vào ban ngày, nhất định phải làm lúc nửa
đêm mới được. Không ai trông thấy thì đương nhiên sẽ chẳng ai bảo chúng ta thất
đức được nữa”, lúc nói câu này, mặt chàng chẳng đỏ lên tí nào, cứ như đây là một
lẽ đương nhiên, đã thế còn bổ sung thêm:
“Ngôi
mộ này nằm trong cốc, cũng không có ai giữ mộ. Cho nên chớ nói là không hề khó
mà có thể nói cực kỳ dễ dàng.”
Hà Y nghĩ một lúc rồi nói: “Đã dễ dàng như thế, tại sao cốc
chủ không tự mình đào lấy?”.
Nghe thấy câu này, Mộ Dung Vô Phong ngẩng đầu lên nhìn nàng,
tỏ ra rất ngạc nhiên. Qua một lúc mới từ tốn nói: “Đây là lần đầu tiên cô nương
tới Thần Nông trấn?”.
Hà Y gật đầu.
Mộ Dung Vô Phong lạnh nhạt nói: “Tôi vốn muốn tự mình đào.
Đáng tiếc bản thân là người tàn phế, chân của tôi không thể cử động”, lúc nói
câu này, trên mặt chàng chẳng có biểu hiện gì, cứ như đang nói về người khác.
Khuôn mặc của Hà Y lập tức đỏ bừng. Đây rõ ràng là sự thật
hiển nhiên ai cũng biết, ấy vậy nàng lại chẳng biết gì. Cái bàn lớn đã hoàn
toàn che đi phần thân dưới của chàng, nàng hoàn toàn không phát hiện ra được.
Nàng chỉ đành nói: “Đi thôi, ngài bảo tôi đào chỗ nào, tôi
đào chỗ ấy”.
Chàng ngồi trên một chiếc xe lăn tinh xảo, đôi tay đẩy hai
bánh xe, lùi người khỏi bàn, thư thả đi đến trước mặt nàng.
Trong lòng nàng không cầm được mà khẽ thở dài một tiếng. Người
như thế này mà có thể vang danh k