o cô nương cũng có thể tới đòi, tôi sẽ trả cho cô”.
Hà Y nói: “Không cần đâu. Tôi không hề nghĩ đến việc phải cứu
ngài. Ngài là khách hàng, tôi vừa rồi là muốn cứu tiền công của mình”.
Mộ Dung Vô Phong hỏi: “Lẽ nào cô nương luôn thiếu tiền?”.
Hà Y đáp: “Tôi lúc nào cũng bần cùng. Lúc đến đây trên người
cũng chỉ còn lại hai lượng bạc. Nếu như vụ làm ăn này không thành, tôi chỉ đành
đi ăn xin mà trở về thôi”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Mùi vị của việc đi ăn xin nhất định
là không dễ chịu”.
Hà Y nói: “Tôi từng sống vài năm trong Cái bang, từng nếm
qua mùi vị của việc đi ăn xin rồi”.
Mộ Dung Vô Phong hỏi: “Cô nương đã có tiếng tăm là ‘Độc hành
tiêu’, kiếm pháp lại giỏi như vậy, ít nhiều gì cũng phải có những vụ bảo tiêu
có thể làm chứ?”.
Hà Y đáp: “Đơn giản chỉ vì tôi là nữ nhân, nhìn thế nào cũng
không oai vệ. Chẳng ai tin tôi có thể áp tải hàng đến nơi một cách nguyên vẹn
không mất mát gì. Cho đến bây giờ, tôi chủ yếu là đi hộ tống đưa quan tài về
quê cải táng cho người ta thôi”, nghĩ đến đây nàng không kìm được bật cười.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Loại làm ăn này ắt phải rất đắt
hàng”.
Hà Y càng cười lớn, cười đến mức chảy nước mắt.
Mộ Dung Vô Phong hỏi: “Cô cười cái gì vậy?”.
Hà Y cười nói: “Tôi đột nhiên cảm thấy ngài nói chuyện rất
thú vị, thực sự là vô cùng thú vị”, rồi tiếp tục “ha ha” cười lớn, cười đến đau
cả bụng, không đứng dậy nổi nữa.
Trên mặt Mộ Dung Vô Phong chẳng có chút cười đùa nào, lại tiếp
tục leo tiếp.
Hà Y uống một ngụm nước, cắn một miếng bánh rồi nói tiếp: “Về
sau tôi lại nghĩ, xem ra muốn làm ăn phải có chút danh tiếng mới được. Không có
danh tiếng thật chẳng khác không có uy tín. Cho nên tôi mới đến Phi Ngư đường”.
Mộ Dung Vô Phong hỏi: “Chẳng lẽ trước nay cô chưa từng động
thủ với người khác?”.
Hà Y đáp: “Chỉ mới đánh với mấy tay cướp vớ vẩn muốn giở trò
với tôi”.
Mộ Dung Vô Phong lại hỏi: “Lần đầu tiên cô đi so kiếm với
người khác lại đi tìm Lưu Côn?”.
Hà Y nói: “Tuy là tôi tìm tới ông ta nhưng ông ta không chịu
so kiếm với tôi. Nói để đệ tử của ông ta đấu với tôi trước đã”.
Mộ Dung Vô Phong hỏi: “Là ‘Khoái kiếm’ Tần Phi?”.
Hà Y gật đầu: “Tôi đến tìm Tần Phi, ai ngờ hắn cũng không chịu
đấu với tôi, nói rằng để tiểu sư đệ đấu với tôi trước. Tôi bèn đi nghe ngóng,
tên tiểu sư đệ này là Triệu Thanh vừa mới nhập môn được năm tháng”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Cô đã đánh bại Triệu Thanh”.
Hà Y nói: “Sau đó tôi thắng Tần Phi, làm cho trên dưới Phi
Ngư đường đều cảm thấy mất mặt. Lúc ấy Lưu Côn mới hẹn tôi tới đảo Quan Ngư so
kiếm. Hôm ấy cơ hồ toàn bộ người của Phi Ngư đường đều có mặt, người đến xem
cũng phải tới mấy trăm”.
Mộ Dung Vô Phong hỏi: “Còn cô nương lại có thể dưới từng ấy
con mắt đánh bại ông ta?”.
Hà Y đáp: “Chẳng phải chỉ thắng không, tôi còn không cẩn thận
làm bị thương gân tay của ông ta. Tay phải của ông ta giờ đã bị phế rồi”.
Mộ Dung Vô Phong lại hỏi: “Thế nào gọi là ‘không cẩn thận’ vậy?”.
Hà Y đáp: “Chính là lỡ tay. Tôi vốn không muốn đả thương ông
ta nhưng kiếm của ông ta quá tàn độc. Nếu tôi không đả thương ông ta thì ông ta
sẽ giết tôi. Bởi vì, ông ta mà không dùng đến sát chiêu thì sẽ không thể đánh bại
tôi”
Mộ Dung Vô Phong nói: “Cô nương là muốn nhanh chóng nổi tiếng”.
Hà Y khẽ cười: “Tôi cũng không ngờ rằng một người có thể nổi
tiếng nhanh đến thế. Đến ngày thứ ba tôi đã nhận được bồ câu thư của Triệu tổng
quản, mời tôi đến Thần Nông trấn bàn chuyện làm ăn”.
Mộ Dung Vô Phong hỏi: “Lưu Côn nhân đó đem kiếm tặng cho
cô?”.
Hà Y đáp: “Ông ta không những tặng kiếm mà còn một mực nói rằng
tôi là truyền nhân của Thiên Sơn Băng Vương. Còn nói, trước hôm tỉ thí mấy ngày
ông ta lên cơn phong thấp”.
Mộ Dung Vô Phong cười: “Ông ta thực sự không bỏ nổi cái sĩ
diện ấy”.
Hà Y nói: “Gay go nhất chính là, ông ta còn nói với tôi ông
ta đã thay tôi giao ước một trận tỉ kiếm khác. Thời gian là mùng Ba tháng sau,
địa điểm là trên đỉnh Nga My. Đối thủ là Hạ Hồi của phái Nga My”.
Mộ Dung Vô Phong thở dài một tiếng, nói: “Ông ta quả thực là
một người thông minh. Hạ Hồi là người kiệt xuất nhất trong đám đệ tử trẻ của
phái Nga My. Nghe nói đã từng đấu hơn năm mươi trận, chưa hề thua trận nào”.
Hà Y nói: “Tôi vốn chẳng quen biết gì Hạ Hồi, cũng chẳng muốn
tới nạp mạng. Cho nên tôi bèn nói, tôi không đi. Tôi chỉ là muốn làm ăn, có một
chút xíu tiếng tăm là đủ rồi”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Vậy thì Lưu Côn lại chẳng thất vọng lắm
sao?”.
Hà Y cười khổ đáp: “Ông ta chẳng thất vọng chút nào. Bởi vì
chẳng bao lâu sau tôi nhận được khoái mã chuyển thư của Hạ Hồi mời tôi tới núi
Nga My ngắm trăng. Ngôn từ của anh ta rất khách khí, tôi không từ chối được.
Chiều nay tôi vừa gửi thư hồi âm cho anh ta, nói, hiện giờ thần y Mộ Dung đang
thuê tôi, cực kỳ bận rộn, trong vòng một năm tới sẽ không có thời gian rảnh, ha
ha ha”.
Mộ Dung Vô Phong nói: “Tôi có biết Hạ Hồi, người này yêu kiếm
như tính mệnh, đã rất lâu không gặp đối thủ. Nói không chừng anh ta nhận được
thư của cô rồi có khi lập tức mua thuyền xuống miền đông, tự mình đến V
Cùng chuyên mục
Chuyện được yêu thích
-
Tôi và hắn ta Cúgià (<a href="http://www.facebook.com/trang.dieu.58" target="_blank" target="_blank">facebook</a>) Truyện dài tập