ng ghế dọc bên đều được bọc lụa.
Hà Y không kìm được bật tiếng than: “Nơi đây thật đẹp”.
Triệu Khiêm Hòa cười nói: “Đây là nơi cốc chủ ở. Trang viện
rộng lớn, phòng ốc cũng nhiều, nhưng chỉ có một mình cốc chủ ở đây. Ngày thường
ngoài mấy người tổng quản chúng tôi có việc có thể vào bẩm báo còn thì những
người khác không thể tiến nhập”.
Hà Y cảm thấy có chút kỳ quái, người đã giàu có tới mức này,
đáng nhẽ phải nô bộc hàng đàn, thê thiếp đầy nhà mới đúng, liền nói: “Vậy hôm
nay tôi có thể được gặp cốc chủ tại đây há chẳng vinh hạnh lắm sao?”.
Triệu Khiêm Hòa cười khẽ: “Không nói tới vinh hạnh. Nhưng
trước nay cốc chủ thường không tiếp khách tại nơi ở của ngài. Mười mấy vị bằng
hữu lúc trước đều tiếp ở khách sảnh tại nơi khác. Tối hôm qua có một bệnh nhân
nguy kịch, bận rộn tới tận sáng nay, ngài có lẽ đã mệt rồi”.
Hai người men theo hành lang đi thẳng tới cửa một căn phòng
thì dừng lại. Triệu Khiêm Hòa nói: “Cô nương xin đợi một lát, tôi vào trước
thông báo một tiếng”. Được một lát Triệu Khiêm Hòa trở ra nói: “Sở cô nương,
xin mời vào”, bản thân thì đứng ngoài cửa, không tiến vào nữa.
Cửa phòng có treo rèm đỏ mành châu, cửa sổ ba mặt đều đang mở,
rèm cửa màu xanh nhạt gió thổi phơ phất. Trong phòng bày biện đơn giản, thanh
nhã lạ thường. Những thứ con người ít chú ý tới nhất cũng sạch sẽ không một hạt
bụi. Trên tường treo mấy bức tranh chữ, trong bình hoa gấm cao bốn thước có cắm
mấy cành hoa tím không rõ tên. Trên kệ sát tường, đặt mấy cái đỉnh cổ hình thù
kỳ lạ, thảm trải sàn màu đỏ tươi, mềm mại như tóc, bước đi không phát ra tiếng
động. Một chiếc bàn lớn bằng gỗ hồng tựa lưng vào tường phía bắc. Trên mặt bàn
là từng cuốn từng cuốn sách được đặt ngăn nắp chỉnh tề.
Ngồi đằng sau bàn là một nam nhân vận đồ trắng như tuyết.
Trông người này còn rất trẻ, chỉ độ hai mươi tuổi. Nam nhân
này tựa như không nên mặc đồ trắng như vậy, bởi vì sắc mặt anh ta vốn cũng nhợt
nhạt, trắng xanh. Trên khuôn mặt gầy tái ấy là đôi mắt đen thẳm. Có vẻ như trước
giờ người này chỉ sống trong sơn động, chưa từng tiếp xúc với ánh mặt trời.
Đó là một người anh tuấn mà nghiêm khắc. Mộ Dung Vô Phong ngồi
thẳng lưng trên ghế, thái độ lạnh lùng, ánh mắt sâu thẳm kỳ lạ, khi nhìn người
khác phảng phất mang đến một loại áp lực khó tả. Tựa như Mộ Dung Vô Phong ở
ngay đó chăm chú nhìn mình nhưng mình lại cảm thấy rất xa cách.
Trông thấy Hà Y tiến vào chàng không hề đứng dậy nghênh đón,
có vẻ không định hỏi thăm gì nàng. Mà trong căn phòng này cũng chẳng còn chiếc
ghế nào nữa.
Cứ đứng đấy để người khác dò xét, nhìn ngó, cảm giác của
nàng đương nhiên không dễ chịu. Nhưng nàng quyết tâm nhịn một chút. Để kiếm được
tiền, nàng có thể nhịn được.
Tuy nàng cảm thấy thái độ của Mộ Dung Vô Phong ngạo mạn,
nhưng nghĩ lại, người này đã thành danh từ nhỏ, nhất định là một thiên tài. Mà
tâm tính của thiên tài ắt có chút kỳ quái. Cho nên nàng ngênh đón ánh mắt lạnh
như băng của Mộ Dung Vô Phong, khẽ hé môi cười nói: “Xin chào, Mộ Dung tiên
sinh. Tôi họ Sở, tên là Hà Y. Là một kẻ bôn tẩu giang hồ, ngoại hiệu là ‘Độc
hành tiêu’[5'>”
[5'>. Tiêu trong chữ “bảo tiêu” người làm nghề hộ tống, bảo vệ.
Độc hành tiêu nghĩa là người hành nghề bảo tiêu nhưng chỉ làm việc một mình.
Vẻ mặt Mộ Dung Vô Phong chẳng mảy may thay đổi, cứ lặng yên
nhìn nàng, ánh mắt lướt khỏi mặt nàng rồi dõi về một nơi xa xôi nào đó. Qua một
hồi mới từ tốn nói:
“Đối
với việc trong giang hồ, trước nay tôi không tường tận lắm.”
Giọng nói của Mộ Dung Vô Phong trầm thấp, đến mức gần như yếu
ớt, nói cũng rất chậm, cứ như mỗi chữ nói ra đều rất phí sức.
“Thế
nào là ‘Độc hành tiêu’?”, chàng chầm chậm hỏi.
“Chính
là làm bảo tiêu, chỉ có điều luôn làm một mình mà thôi”, nàng cười nói, “Thực
ra việc tôi thường làm nhất là giúp người ta chuyển quan tài”.
“Chuyển
quan tài? Đó cũng là một nghề?”, Mộ Dung Vô Phong chau mày.
“Phải.”
“Nghe
nói võ công của cô rất cao. Ba tháng trước Lưu Trại chủ của Phi Ngư đường đến
đây, ba tháng sau thanh Ngư Lân Tử Kim kiếm của ông ta đã vào tay cô rồi”, Mộ
Dung Vô Phong nhìn thanh kiếm trên eo nàng, chầm chậm nói.
Hà Y nói: “Võ công cũng bình bình, tôi với Lưu Trại chủ tuy không
quen biết, nhưng thanh kiếm này đúng là do ông ta tặng tôi”.
“Vì
sao ông ta lại đem thanh bảo kiếm quý giá nhường ấy tặng cô?”
“Là
bởi vì ông ta đã thề đời này không dùng kiếm nữa. Ông ta thua tôi một chiêu, việc
này thực ra cũng chẳng có gì lớn. Chỉ bởi tôi là nữ nhân, ông ta cho rằng bại
dưới kiếm của nữ nhân là điều vô cùng nhục nhã.”
“Thảo
nào Triệu Tổng quản nhất định muốn mời cô tới. Trước giờ ông ấy vốn rất khâm phục
Lưu Côn.”
Câu này nói ra có vẻ rất tôn kính nhưng trên mặt Mộ Dung Vô Phong
lại chẳng lộ ra dù chỉ chút ít biểu cảm tôn kính nào, ngược lại ngữ khí còn ẩn
hàm một chút chế giễu.
“Tôi
cũng rất khâm phục Lưu Côn. Thực ra đối với những nam nhân như ông ta tôi đều rất
khâm phục.”
“Ồ?”
“Ông
ta bại dưới tay nữ nhân, lại làm ra vẻ không coi nữ nhân ra gì. Thái độ như thế,
tôi không muốn phục cũng khôn