t sang.
“Ngươi đi… đi tìm… Sở…”, tuy chỉ nói được vài chữ, Triệu
Khiêm Hòa hoàn toàn hiểu ý chàng. Đi tìm Sở cô nương. Mười mấy ngày nay đúng là
hồ đồ thật rồi, mọi người đều quên mất việc của Sở cô nương.
“Thuộc hạ lập tức đi ngay!”
Hai canh giờ sau, Triệu Khiêm Hòa quay lại Trúc Ngô viện,
theo sau còn có một bà già.
Mấy vị đại phu đều kinh ngạc nhìn bọn họ.
Triệu Khiêm Hòa dẫn bà lão vào thư phòng, cung kính dâng
trà, nói: “Thôi bà bà ngồi đây một chút, uống chén trà trước đã”.
Rõ ràng bà lão ít khi tiếp xúc với người ngoài, cử chỉ rất
ngượng ngập. Cầm cái chén điêu khắc bằng bạch ngọc trên tay, nhìn đi nhìn lại,
cuối cùng vẫn không dám uống.
“Đây là trà Lão Quân Mi vừa được đem tới, cho thêm vài lát sâm,
mùi vị rất ngon, bà bà cứ nếm thử một chút. Nếu như thích, ở chỗ tôi còn một
túi, lúc ra về sẽ tặng bà bà. Đây là ba mươi lượng bạc, gọi là có lòng thành”,
Triệu Khiêm Hòa đặt ba đĩnh bạc trước mặt bà lão. Bà lão không nén được mừng ra
mặt, cười nói: “Cảm ơn lão gia”.
Triệu Khiêm Hòa vén mành bước vào, Mộ Dung Vô Phong đang nằm
yên trên giường, hít thở vẫn còn chút gấp gáp.
“Cốc chủ khỏe hơn chưa?”, ông ta hỏi Sái Tuyên.
“Đã ăn một chút cháo, vẫn chưa thể nói chuyện. Nhưng tiên
sinh một mực đợi ông quay lại, chưa hề chợp mắt”, Sái Tuyên khe khẽ nói bên tai
Triệu Khiêm Hòa.
“Ừm. Các vị tạm thời ra thư phòng một lúc, cốc chủ muốn gặp
một người.”
Lát sau, tất cả mọi người đều ra ngoài. Triệu Khiêm Hòa dẫn
bà lão tới bên giường Mộ Dung Vô Phong, lấy một chiếc ghế cho bà, nói: “Thôi bà
bà, xin mời ngồi. Thiếu gia nhà tôi đang bệnh, không thể ngồi dậy nói chuyện”.
Thôi bà bà hỏi: “Thiếu gia mắc bệnh gì thế?”.
“Chẳng qua chỉ là nhất thời hoa mắt chóng mặt. Bà bà, phiền
bà đem mọi việc của Sở cô nương, từ đầu đến cuối, kể tỉ mỉ lại. Tốt nhất là người
nhớ được gì đều nói hết ra.”
Nói rồi Triệu Khiêm Hòa bước tới trước mặt Mộ Dung Vô Phong,
nói thầm vào tai chàng: “Tiên sinh, đây là Thôi bà bà, là bà đỡ của Thần Nông
trấn”.
Người thanh niên nằm trên giường gắng sức ngước mắt nhìn bà
lão một cái, gọi là chào hỏi.
Triệu Khiêm Hòa ra hiệu cho Thôi bà bà bắt đầu kể.
“Ngày hôm đó…”, Thôi bà bà nói.
“Ngày hôm đó là ngày nào?”, Triệu Khiêm Hòa vội hỏi.
“Hôm đó là tối đêm Nguyên Tiêu. Lão đang ở nhà dỗ cháu ăn
bánh thì có một tiểu nhị ở quán trọ Vĩnh Xương tới tìm lão, nhờ lão đi giúp một
chuyến”, bà lão ngừng một chút rồi nói tiếp: “Đã quá đêm rồi, lại mưa lớn nữa,
lão vốn không muốn đi, nhưng tiểu nhị kia cho lão hai mươi lượng bạc. Mỗi lần
lão đỡ cho người khác chỉ được ba cắc bạc, trước giờ chưa bao giờ thấy nhiều tiền
đến thế, lão bèn nhận tiền rồi đi”.
“Tiểu nhị đưa lão đến quán trọ Vĩnh Xương, vừa năm mới, mọi
người đều về nhà cả rồi, nơi ấy vắng vẻ yên tĩnh lắm, thực ra cũng chẳng có bao
nhiêu khách. Tiểu nhị dẫn lão tới một căn phòng, trong phòng có một cô nương mặc
đồ trắng nằm trên giường, cô ấy ôm bụng, mồ hôi đầy mặt, lão nhìn cô ấy bụng
chưa lớn, có lẽ là kinh nguyệt hằng tháng. Việc này là việc bình thường của nữ
nhân. Thế là bảo tiểu nhị đun một chậu nước nóng, lấy thêm vài chiếc khăn ấm.”
Nói tới đây, người nằm trên giường đột nhiên ho mãi không dứt,
Triệu Khiêm Hòa vội chạy tới nâng chàng dậy, xoa nhẹ trước ngực một hồi cơn ho
mới từ từ ngừng lại.
Triệu Khiêm Hòa nói: “Bà bà, người cứ nói tiếp đi”.
“Vâng”, Thôi bà bà nói tiếp: “Cô nương ấy nói, cô ấy họ Sở,
là người nơi khác tới. Cô ấy hỏi lão có cách nào để giữ đứa trẻ trong bụng lại
không. Lão thấy cô ấy còn rất trẻ, bộ dáng thì hình như chưa từng gả cho ai. Xảy
ra chuyện thế này, nếu như là người khác, chắc sẽ vì sợ phải sinh đứa bé mà uống
thuốc bỏ nó đi rồi, cô nương ấy thì rất lạ, nhất định muốn sinh đứa bé. Tiên
sinh nói xem, chưa gả chồng mà sinh con, sau này phiền phức lớn lắm. Cô nương ấy
tuổi còn rất trẻ, không hiểu việc đời, cứ hồ đồ đòi giữ đứa bé. Lão nói với cô ấy
‘Cô nương, cô nghe lão nói một câu, cô còn chưa gả cho ai, đứa bé này không giữ
được’, cô nương kia nằm trên giường nước mắt đầm đìa nói ‘Bà bà, người ta lừa
con uống thuốc, con của con chỉ sợ không giữ được. Xin người nghĩ cách cho
con’, lão nghe thấy thế cũng có chút đau lòng. Nữ nhân cuối cùng vẫn là mệnh khổ,
bèn hỏi cô ấy ‘Là ai lừa cô nương uống thuốc? Uống thuốc gì?’, cô ấy nằm đấy, một
mực lắc đầu không chịu nói. Lão bèn nói ‘Lão chỉ là một bà đỡ, không biết khám
bệnh. Nếu cô nương khăng khăng muốn giữ đứa bé này, nơi đây nhiều đại phu lắm,
tìm một vị kê đơn thuốc, may ra còn có thể cứu được’. Không ngờ cô nương ấy
nghe mấy câu đó thì bỗng tức giận, ôm chặt lấy bụng nói ‘Đại phu… Con không muốn
gặp đại phu!’, nhưng bụng cô ấy đau đến mức không chịu nổi nữa rồi, thân dưới
đã bắt đầu chảy máu. Lão bèn khuyên ‘Cô nương đã bắt đầu chảy máu rồi, đứa bé
chắc chắn không giữ nổi nữa. Cô nên nghĩ thoáng một chút’. Cô ấy nằm trên giường
khóc thảm thiết. Lão bèn dùng nước nóng giúp cô ấy lau người, tắm rửa, một lúc
sau bụng cô ấy đau rồi đẻ ra một thai nhi nữ đã thành hình. Lão sợ cô ấy nhìn
thấy lại thươn