g những nôn toàn bộ thuốc
ra mà còn thổ ra một búng máu tươi.
Triệu, Tạ hai người nhìn đến ngây ra. Triệu Khiêm Hòa là người
làm ăn, đương nhiên rất ít khi thấy những cảnh thế này, kể cả là Tạ Đình Vân
nhìn thấy cũng không tránh khỏi hoảng hốt.
Hai vị đại phu kia vẫn bình thường như không, lấy vải băng
lau sạch máu trên ngực Mộ Dung Vô Phong, rồi lại đem số thuốc còn lại cho chàng
uống.
Lần này cuối cùng chàng cũng nuốt xuống, còn bật ho dữ dội.
Bốn người mặt sầu mày thảm nhìn Mộ Dung Vô Phong. Sái Tuyên
không kìm được nói: “Tiên sinh còn có sức để ho… đây là việc tốt”.
Đợi cho đến khi cơn ho của Mộ Dung Vô Phong ngừng, chàng lại
chìm vào giấc ngủ. Lúc này bốn người mới thở nhẹ một hơi. Trần Sách lưu lại
trông nom, ba người còn lại đi sang phòng bên thương lượng đối sách.
Sái Tuyên nói: “Tim tiên sinh vốn yếu, ngày thường mà quá
lao lực đều không tránh khỏi đập loạn nhịp. Sao có thể để nhiễm dù chỉ một chút
hơi lạnh? Sao tiên sinh lại dầm mưa một mình trong Trúc Ngô viện?”.
“Bọn tôi cũng vừa mới tới, không biết đã có chuyện gì. Chỉ
biết có thể có liên quan tới Sở cô nương”, Triệu Khiêm Hòa và Tạ Đình Vân nhìn
nhau rồi lắc đầu.
Sái Tuyên nói: “Ai là Sở cô nương?”.
Triệu Khiêm Hòa nói: “Đó là… ài. Ông không quen đâu. Thời
gian cô ấy ở đây cũng không quá hai ngày”.
Sái Tuyên thốt: “Sở cô nương ở trong Trúc Ngô viện?”, ai mà
không biết Trúc Ngô viện này, không có sự đồng ý của Mộ Dung Vô Phong, đến
chính học trò của chàng cũng không được vào.
Triệu Khiêm Hòa hắng giọng, nói: “Việc này… bên trong có
chút uẩn khúc, không tiện nói nhiều”.
Sái Tuyên thở dài một tiếng, chàng vốn là một người rất ít
khi thở dài: “Tình hình hiện giờ của tiên sinh vẫn rất nguy kịch. Chúng ta phải
thương lượng xem ba tháng tới phải làm thế nào”.
Tạ Đình Vân kinh hãi nói: “Ý ông là, ba tháng tới tiên sinh
cũng chưa thể khỏe lên?”.
“Đấy đã là ước đoán lạc quan nhất rồi. Ít nhất trong mười
ngày tới khả năng tiên sinh tỉnh lại là rất nhỏ, thậm chí bất cứ khi nào cũng
có thể… có thể…”, câu sau Sái Tuyên cảm thấy khó nói ra nhưng Triệu, Tạ hai người
đều hiểu rõ ý tứ trong đó.
“Tin tức này phải được giữ kín”, Triệu Khiêm Hòa nói, “Nếu
không trong cốc loạn đã đành, ngoài cốc cũng sẽ loạn”.
“Việc bên ngoài cứ để Quách tổng quản chủ trì đi. Hai người
chúng ta trực ở đây. Về các đại phu, chỉ sợ không đủ người, Tạ Đình Vân nhìn
Sái Tuyên nói.
“Tôi với Trần đại phu ở lại đây, làm phiền Tạ tổng quản đi gọi
Vương đại phu tới. Để ba người chúng tôi lo liệu, tạm thời cũng đủ.”
“Là vị Vương đại phu nào?”, Triệu Khiêm Hòa hỏi, bên trong,
bên ngoài cốc tổng cộng có ba vị đại phu họ Vương.
“Vương Tử Kinh. Anh ta đang trên đường về nhà người thân ở
Giang Lăng rồi, chắc là vừa mới lên đường. Nếu bây giờ đuổi theo còn kịp.”
“Tôi đi đuổi theo”, Tạ Đình Vân nói rồi thoắt cái đi mất
không thấy đâu nữa.
“Ngô đại phu thì sao? Nếu như không đuổi kịp Vương đại phu,
gọi Ngô đại phu được không?”, Triệu Khiêm Hòa hỏi.
Sái Tuyên thoáng nghĩ rồi nói: “Nếu là chữa cho người khác
thì không thành vấn đề nhưng đây là cho tiên sinh. Lần trước Ngô đại phu… chẳng
phải cũng đổ bệnh luôn sao? Tôi sợ cô ấy thấy tiên sinh bệnh thành như thế này
nhất định sẽ đau lòng quá độ rồi rối tung lên”.
“Cứ thế vậy. Chúng ta nói với bên ngoài rằng cốc chủ nhiễm
phong hàn, phải nghỉ ngơi vài tháng. Năm ngoái ngài từng bệnh rồi, nói như thế
cũng có thể qua mắt được mọi người.”
Sái Tuyên nói: “Tình hình hiện giờ, chỉ cần tiên sinh tỉnh lại
là được. Đợi tiên sinh tỉnh lại, mọi sự sẽ tốt thôi. Chính tiên sinh là đại phu
tốt nhất rồi”.
Triệu Khiêm Hòa gật đầu: “Tôi chỉ sợ… ài”, nói rồi đứng dậy,
cùng với Sái Tuyên tiến vào phòng ngủ.
Mấy người túc trực bên Mộ Dung Vô Phong mười một ngày liền,
đến áo cũng không thay, Mộ Dung Vô Phong vẫn hôn mê như cũ, không những không
ăn cháo mà uống thuốc cũng toàn phải ép vào, cả người gầy rộc hẳn đi. Đến sáng
sớm ngày thứ mười hai, chàng đột nhiên tỉnh lại.
Sái Tuyên và Trần Sách đang ở bên cạnh, mừng rỡ thốt: “Tiên
sinh, ngài… ngài tỉnh lại rồi!”.
Bộ dạng của chàng không những vô cùng tiều tụy, yếu ớt mà
thân sắc cũng có chút hoang mang hoảng hốt, tỉnh lại rồi mà tựa như vẫn đang ở
trong mộng.
Không nói nhiều, Trần Sách lập tức đem đơn thuốc mình cùng với
Sái, Vương hai vị đại phu thảo luận viết ra đưa đến trước mặt Mộ Dung Vô Phong,
hỏi: “Tiên sinh, đơn thuốc này bọn học trò kê đã ổn hay chưa?”, trong đầu nghĩ
nhân lúc Mộ Dung Vô Phong tỉnh táo phải để chàng xem đơn thuốc ấy còn thêm gì
không, chỉ sợ chàng lại hôn mê tiếp.
Mộ Dung Vô Phong đến liếc cũng chẳng thèm liếc lấy một cái,
mở miệng nói mấy chữ, âm thanh rất nhỏ, mọi người đều không nghe rõ.
“Tiên sinh, tiên sinh muốn nói gì?”, Sái Tuyên kề tai sát miệng
chàng, chỉ nghe chàng lắp bắp mấy chữ: “Triệu… Triệu…”.
“Triệu tổng quản? Tiên sinh muốn gặp Triệu tổng quản?”
Chàng cũng chẳng còn sức gật đầu, chỉ đành chớp mắt.
Sái Tuyên vội vàng bước ra khỏi phòng, tới phòng bên kéo Triệu
Khiêm Hòa túc trực suốt đêm vừa mới chợp mắ