o uống thế này?”.
Sau ngày Mười lăm tháng Mười, bệnh nhân ở Vân Mộng cốc bỗng
nhiên nhiều lên. Không ngày nào mà lịch của tất cả các đại phu không kín mít, Mộ
Dung Vô Phong bận hơn ngày thường gấp mười lần. Không nói đến việc, hằng ngày
chàng không tránh được việc phải đến các nơi xem xét, giải quyết khó khăn mà cả
bệnh nhân riêng của chàng cũng vài lần khiến chàng thức thông đêm. Mỗi ngày ít
nhất đều bận rộn tới tận khi tiếng mõ cầm canh vang lên mới có thời gian rảnh
mà đọc bệnh án cả ngày hôm đó. Mà một khi bệnh nhân nhiều, bệnh án cũng sẽ nhiều,
bình thường một canh giờ là đọc xong, còn bây giờ hai canh giờ vẫn chưa đủ.
Tính ra thời gian được ngủ thật sự mỗi ngày đại khái không quá ba canh giờ.
Cứ bận rộn như thế, ba tháng vụt trôi qua, đã sang năm, đến
Tết Nguyên Tiêu rồi vậy mà Sở Hà Y dường như biến mất vào trong không khí,
không chút tăm hơi.
Không dễ gì mới qua được đợt vừa rồi, dịp Nguyên Tiêu mọi
người đều muốn treo đèn màu, tổ chức tiệc tùng. Ai dè thời tiết không ủng hộ, mấy
ngày liền tuyết rơi, chỉ hy vọng ngày hôm ấy tuyết ngừng trời trong, ai ngờ tuyết
đúng là ngừng rơi nhưng lại chuyển thành mưa lớn, còn thêm gió to, mọi người vốn
muốn tổ chức hội đèn cũng đành bãi bỏ, cuối cùng thì mở mấy bàn tiệc, đốt than
hồng hâm trà mới, cả cốc tràn ngập không khí ấm áp êm đềm.
Qua ba tuần rượu, thức ăn bê lên năm món, nói chuyện đến say
sưa, Sái Tuyên nói: “Chúng ta chỉ biết vui vẻ với nhau, không bằng chốc nữa uống
xong rượu, mọi người cùng tới thăm tiên sinh. Một mình tiên sinh ở trong Trúc
Ngô viện cũng tịch mịch lắm lắm. Hay là chúng ta tới tìm tiên sinh nói chuyện?”.
Trần Sách cười nói: “Ta thấy lão đệ ngươi uống nhiều quá rồi.
Tiên sinh là người không thích ồn ào. Những việc như ăn uống tiệc tùng như thế
này, trước giờ tiên sinh vốn chẳng bao giờ tham gia. Chỉ muốn một mình đọc
sách, uống trà. Tiên sinh thích ở một mình. Từ nhỏ đã như thế, có làm gì cũng
không thay đổi được”.
Triệu Khiêm Hòa cũng nói: “Sái đại phu chớ đi làm phiền cốc
chủ. Mấy tháng nay cốc chủ quá bận rộn rồi, tôi và Tạ tổng quản rất lo cho sức
khỏe của ngài, ông nói xem, có năm nào cốc chủ không đổ bệnh vào mùa đông? Mấy
tháng nay vừa lạnh, vừa ấm, tôi xem cốc chủ đã bị hành hạ đủ ốm rồi… Sớm nay
tôi còn khuyên cốc chủ nên nằm nghỉ thêm chút nữa, ngài ấy có chịu đâu”.
“Được rồi, được rồi, tôi thấy các vị mấy ngày nay toàn nói
chuyện bệnh tình của tiên sinh, chỉ sợ bệnh toàn từ miệng các vị mà ra đấy”,
Ngô Du ở cạnh bất mãn nói: “Qua Tết rồi, cũng nên nói mấy câu tốt lành chứ. Triệu
tổng quản, ông nói xem, mấy học trò chúng tôi cùng đến thăm tiên sinh liệu có
được không? Tôi chỉ lo trời lạnh thế này, tiên sinh ngồi một mình trong nhà, liệu
có quá hiu quạnh không?”
“Cốc chủ đã sớm dặn dò rồi, ngài thích yên tĩnh, người trong
cốc không được tự tiện vào Trúc Ngô viện. Quy củ ấy còn đấy, mấy người các vị
cũng chớ có lấy thân phận học trò yêu của cốc chủ mà đi vuốt râu hùm”, nhắc tới
quy củ, Tạ Đình Vân lại cố ý nghiêm mặt lại.
“Tạ tổng quản, uống rượu, uống rượu!”, Sái Tuyên vội vàng
đưa một bát rượu vào tay ông ta.
Rét đậm như vậy mà chàng vẫn chỉ khoác một chiếc áo choàng
trắng, chẳng qua chỉ đắp thêm lên chân một chiếc chăn Ba Tư. Khuôn mặt chàng
xanh xao hao gầy, còn thêm chút tiều tụy. Những ngón tay nắm lấy bản thảo vừa
dài vừa đẹp nhưng không có chút huyết sắc. Chàng tựa như đang trầm tư, lại tựa
như đang vô cùng mệt mỏi. Chàng đặt bản thảo trên tay xuống, nhấc chén trà, nhẹ
nhàng nhấp một ngụm.
Chàng vốn có thể dùng tay kia để làm việc này, có điều từ
vai đến cánh tay ấy vì phong thấp tái phát mà nhấc lên cũng khó khăn.
Từng cơn đau như kim châm âm ỉ kéo đến, chàng cũng đành lặng
lẽ chịu đựng. Những cơn đau này đã bầu bạn với chàng bao nhiêu năm rồi, dường
như từ khi sinh ra đã có.
Đặt chén trà xuống, chàng nghe thấy có người khe khẽ gõ cửa.
“Mời vào”, chàng ngẩng đầu, nhẹ nhàng nói.
Cánh cửa bật mở, chỉ thấy một người khoác trên mình cái áo
tơi to đùng bước vào, nước nhỏ xuống sàn tí tách. Người đó cởi bỏ áo tơi, đặt ở
cửa, lộ ra bộ y phục màu tím nhạt trên người, khuôn mặt còn đẫm mồ hôi, cả người
nàng như đang bốc hơi hừng hực.
Chàng nhìn nàng, cứ thế quên mất cả nói năng.
Người kia đem bọc hành lý đặt lên bàn rồi đi đến trước mặt
chàng, ngồi xuống bên cạnh ghế, ngẩng đầu nói: “Chàng không phải không nhận ra
ta chứ?”.
Chàng cười, có chút bẽn lẽn, nhưng vẫn không biết nên nói gì.
Người ngồi bên cạnh chàng chợt đứng bật dậy nói: “Không được,
ta phải đi tắm rửa. Cưỡi ngựa suốt mười ngày liền, bẩn chết mất”.
Chàng chỉ cho nàng hướng phòng tắm, còn chưa nói gì, nàng
như đã hiểu ý chàng, lập tức đi thẳng tới đó.
Trong căn phòng quả nhiên còn lưu lại mùi ngựa.
Qua một lúc, chỉ nghe thấy nàng gọi từ phía xa: “Mộ Dung Vô
Phong! Mộ Dung Vô Phong!”.
Chàng vội đi tới, đứng cách cửa hỏi: “Làm sao vậy?”.
“Quần áo… Ta không có quần áo sạch để thay.”
“Ừ, để ta đi hỏi Ngô đại phu, cô ấy có thể cho nàng mượn một
bộ”, chàng nghĩ ngợi rồi nói.
“Đồ ngốc. Quần áo củ
