ết định”.
“Để ông ấy tự quyết định đi, xong về báo lại cho ta một tiếng
là được”, chàng nhấp một ngụm trà, từ tốn nói.
“Sở cô nương sáng nay đã rời đi, lưu lại cho tại hạ một tờ
giấy, nhờ giao lại cho tiên sinh”, Triệu Khiêm Hòa dâng tờ giấy. “Chữ của Sở cô
nương rất quái lạ, thuộc hạ già đầu rồi mà nhìn mãi không sao hiểu được”.
Giấy là loại giấy Tử Vân mà chàng hay dùng, nét chữ thì
nghiêng nghiêng ngả ngả, rõ ràng là tiện tay tìm giấy tìm bút trên bàn của
chàng.
Xem ra là tối qua đúng là nàng có tới.
Chàng mỉm cười nói: “Cô ấy bảo cô ấy lên núi Nga Mi rồi”.
“A! Mấy chữ ấy là Nga My sao?”, Triệu Khiêm Hòa bật cười
nói.
“Việc này…cô ấy gần như không biết chữ, ông phải đem chữ cô ấy
viết lộn lại rồi đảo qua đảo lại mới nhận ra được”.
“Không viết được cũng không sao, nhưng lại cổ quái đến mức
này. Thuộc hạ quả thực vẫn cho rằng đây là kim văn[7'>. Cốc chủ làm thế nào mà
thấy ra được. Hay là trước đây đã từng thấy qua rồi”.
[7'> Kim văn là một thể chữ của Trung Quốc, phỏng theo lối chữ
khắc trên đồ kim loại ngày, xưa, nét chữ thô phác, gầy mảnh.
Mộ Dung Vô Phong khẽ cười, nói: “Đây cũng là lần đầu tiên ta
nhìn thấy. May mà vẫn nhận ra được”.
Tại sao nhận ra được, chàng cũng không sao nói rõ. Chỉ là
nhìn một cái liền biết mấy chữ ấy là gì. Giờ nhìn lại lại thấy hoàn toàn không
giống rồi.
“Lúc ra khỏi cửa, tâm trạng cô ấy ra sao?”, chàng không nhịn
được hỏi thêm một câu. Trong lòng thầm hối hận sao đêm qua lại ngủ như chết thế,
đến một câu còn chưa kịp nói, người ta đã đi mất rồi.
“Tốt. Cốc chủ, dáng vẻ cô nương tràn đầy sinh khí, tâm trạng
thoải mái vui vẻ. Đến như thuộc hạ nhìn thấy cũng cảm thấy có tinh thần. Nhắc đến
việc này, cốc chủ, ngài lại quên uống thuốc rồi?”, Triệu Khiêm Hòa nhìn vào bát
thuốc đặt trên bàn.
“Đồ ăn sáng của ta đâu rồi?”, chàng hỏi rồi nâng bát thuốc,
một hơi uống cạn.
“Chẳng phải sáng nay
cốc chủ nói sẽ tới chỗ Ngô đại phu sao? Lẽ nào cô ấy không lo bữa sáng cho cốc
chủ”, Triệu Khiêm Hòa cười nói.
“Nhưng giờ ta đói rồi”, chàng lãnh đạm nói.
“Vâng, bữa sáng sẽ lập tức mang tới”, Triệu Khiêm Hòa nói rồi
lùi ra, Tạ Đình Vân tiến vào.
“Có việc gì sao?”, chàng ngẩng đầu hỏi.
“Thuộc hạ đã thả Đường Thập và Đường Lục đi rồi. Với lại hai
người ấy cũng đã…”, Tạ Đình Vân muốn nói hai chữ “tàn phế”, chợt nhận ra không ổn
vội nuốt tuột hai chữ ấy ngược trở vào: “Đường Tam giờ đã ở trong cốc. Là tối
qua bắt được”.
“Tuy không thể lập tức thả hắn ra, nhưng cũng không cần quá
gay gắt với Đường môn”, chàng nói.
“Vâng. Có điều…thuộc hạ cho rằng hắn quá to gan, làm càn,
nên dạy bảo một trận mới được. Nếu không người của Đường môn hãy còn quay lại”.
“Ừ. Ông liệu mà làm. Hiện ta chỉ quan tâm tới việc của Quách
Đông Báo”.
“Thuộc hạ đã phái người đi rồi, hẳn là chỉ mấy hôm nữa sẽ có
tin báo về. Từ nay về sau, trên giang hồ sẽ không còn cái tên Thái Hành Nhất
Hiêu ấy nữa. Thuộc hạ nghe nói trên Thái Hành sơn tổng cộng có bảy tên đầu
lĩnh, bọn chúng cũng sẽ biến mất một lượt”.
“Ông định làm thế nào?”.
“Thuộc hạ đã lấy danh nghĩa Vân Mộng cốc gửi trước cho chúng
mỗi tên một phong thư, tin rằng hiện giờ chúng đang rất xôn xao, hẳn là đang tụ
tập bầy thổ phỉ lại”.
“Người ông phái đi liệu có gặp nguy hiểm không?”, Mộ Dung Vô
Phong hỏi.
“Tuyệt đối không có vấn đề. Chỉ là đầu của mấy tên thổ phỉ,
một đêm là có thể giải quyết xong toàn bộ rồi. Huống hồ người của quan phủ cũng
ngắm vào bọn chúng không chỉ một hai ngày. Thủ lĩnh chết, đem bọn còn lại vây
quét một mẻ là hoàn toàn sạch sẽ”.
Mộ Dung Vô Phong gật đầu nói: “Tốt lắm. Ta chỉ hi vọng người
trên giang hồ từ giờ có thể hiểu rõ, đại phu của Vân Mộng cốc không ai có thể động
vào”.
“Đương nhiên”, Tạ Đình Vân cúi đầu thưa.
“Ông từng gặp Sở cô nương?”, chàng đột nhiên hỏi.
“Chiều hôm trước thuộc hạ không cẩn thận giao đấu với cô
nương ấy một trận”, Tạ Đình Vân nói.
“Kiếm thuật của cô ấy thế nào?”.
“Thiếu chút nữa là ấy mạng của thuộc hạ. Ha ha, giờ nghĩ lại
vẫn thấy toát mồ hôi”, Tạ Đình Vân cười nói: “Người cốc chủ chọn, sao có thể
sai được?”.
Mộ Dung Vô Phong cũng mỉm cười, vẻ như yên tâm được một
chút, lại nói: “Theo ông cô ấy so với Hạ Hồi thì như thế nào?”.
“Về kiếm thuật thì có thể tương đương, nhưng về kinh nghiệm
thì còn thua không ít. Sở cô nương ra giang hồ chưa lâu, số lần động thủ với
người khác chắc chắn ít hơn Hạ Hồi nhiều”
Mộ Dung Vô Phong nói: “Ý ông là, cô ấy không nên là đối thủ
của Hạ Hồi?”.
“Điều này…khó nói. Nhưng sau bảy ngày nữa, giữa họ sẽ có một
cuộc tỉ thí. Lúc đó sẽ rõ cao thấp”.
Mộ Dung Vô Phong nhíu mày nói: “Ta lo…hiện giờ cô ấy đi tìm
Hạ Hồi. Cô ấy vừa rời đi, tới núi Nga My”.
“Không thể. Có lẽ Sở cô nương lên núi Nga My nhưng nhất định
là không phải tới tìm Hạ Hồi”, Tạ Đình Vân khẳng định.
“Hử”.
“Không giấu cốc chủ, Hạ Hồi đang ở nhà thuộc hạ. Hắn một mực
chờ tới ngày tỉ thí”.
Mộ Dung Vô Phong thoáng nghĩ rồi cười: “Ông xem, đầu óc ta
mê muội rồi, thế nào lại quên mất ông là sư thúc của Hạ Hồi. Hắn đến đây đương
nhiên phải đến tìm ông đầu tiên